
Khuyết Danh
Sau khi xuyên đến thời đại cũ, cô trở thành nàng dâu trong một cuộc hôn nhân quân nhân, vừa phải thích nghi với cuộc sống mới vừa đối mặt với những mâu thuẫn gia đình và định kiến xã hội. Truyện hấp dẫn ở tuyến tình cảm “cưới trước yêu sau”, xen lẫn đấu trí, làm giàu và hành trình khẳng định bản thân của nữ chính. “Anh không cần đối xử tốt với tôi như vậy.” Cô cúi đầu nhỏ giọng. Anh nhìn cô một lúc lâu, giọng trầm thấp: “Em là vợ tôi. Không tốt với em thì tốt với ai?” Nam chính ngoài lạnh trong nóng, nữ chính mạnh mẽ nhưng dần mềm lòng. Motif “cưới trước yêu sau” và bảo vệ vợ.

Nhật Tiến Đấu Kim
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Làm ruộng, Xuyên việt, Ngọt văn, Sinh con, Làm giàu, Cường cường, Chủ thụ, Sảng văn, Kim bài đề cử 🥇, Kim Bảng 🏆 , Vả mặt, 1v1, Trùng tộc Giới thiệu: Bạch Thuật là chiến thần mạnh nhất của Trùng tộc tinh tế. Thân là một trùng cái, để có thể bảo vệ tốt những trùng đực quý hiếm, hắn tinh thông mọi loại võ nghệ, không gì không biết. Sau một giấc ngủ, hắn xuyên tới thế giới cổ đại, trở thành một ca nhi tên Bạch Thuật. Mang thai? Không thành vấn đề, trùng cái vốn dĩ cũng phải đẻ trứng. Chỉ là ai có thể nói cho hắn biết -- vì sao giống cái ở thế giới này lại yếu đến vậy? Yếu thế này thì làm sao nuôi nổi giống đực mình yêu thương đây? Khi những ca nhi khác còn đang học đàn, chơi cờ, trang điểm... vẽ tranh. Thì Bạch Thuật lại luyện võ, làm ruộng, săn thú, buôn bán... Cho đến một ngày, Bạch Thuật kéo nguyên cả một con gấu đen tiến vào Tạ Gia Trang, dùng phương thức cầu ái chân thành nhất của Trùng tộc mà hô lớn: "Tạ Hòe Ngọc, ta muốn sinh trứng cho ngươi!" Tạ Hòe Ngọc: "......" ------ Ngọt ngọt ngọt, sảng sảng sảng, cốt truyện ngốc nghếch xin đừng khảo chứng! Thụ: Bạch Thuật. Công: Tạ Hòe Ngọc. Bối cảnh Trùng tộc là kiểu thiết lập trùng cái cường tráng, trùng đực nhu nhược. Trong thế giới ca nhi, ca nhi có thể sinh con, nhưng tình tiết sinh con không chiếm phần chính của cốt truyện. Tag: Cường cường, sinh con, điền văn, sảng văn. Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Bạch Thuật ┃ vai phụ: Tạ Hòe Ngọc ┃ khác: Làm ruộng, sinh con, ca nhi, xuyên không, vả mặt.

Khuyết Danh
Thủ tiết ba năm, phu quân từng tử trận nơi biên cương của ta đã trở về. Hắn giả làm hái hoa tặc, đêm khuya xông vào khuê phòng, thấy ta liều chết chống cự, lúc ấy mới yên tâm. “Nể tình nàng đã thủ tiết vì ta, vị trí chính thê vẫn có thể giữ lại cho nàng.” “Nhưng biểu muội đã mang thai cốt nhục của ta, ta muốn nâng nàng ấy làm bình thê.” “Nàng yên tâm, đứa bé sau này sẽ được nuôi dưới gối nàng, trở thành đích trưởng tử của chúng ta.” Ta kinh ngạc nhìn Bùi Yến, chỉ hỏi một câu. “Chuyện phu quân trèo tường tới tìm ta, còn có ai khác biết không?” Thấy hắn lắc đầu, ta liền đâm một đao thẳng vào tim hắn. Kẻ chết rồi, lấy đâu ra bình thê với đích trưởng tử? Trong tướng quân phủ, có một mình phu nhân là ta đã đủ rồi.

Thang Thang Đại Ma Vương
Sau khi trúc mã công khai bản thân là người đồng tính, đối tượng liên hôn của tôi đổi thành anh trai của cậu ấy. Chu Duật cao lớn đẹp trai nhưng tính cách lại nghiêm túc và thâm hiểm, từ nhỏ tôi cứ nhìn thấy anh ấy là sợ hãi, hoàn toàn không thể nào ngủ cùng được chút nào. Nghe nói anh ấy cũng có một người trong mộng, tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, cổ vũ anh ấy dũng cảm theo đuổi tình yêu, tôi sẽ mãi mãi tôn trọng anh ấy như anh trai của mình. "Vậy sao?" Anh ấy mỉm cười, tháo cà vạt ra, chậm rãi trói ngược hai tay tôi lại. Hơi thở nguy hiểm bao trùm lấy. "Nhưng người anh trai này của em, e là không đáng để tôn trọng đâu."

Hổ Phách Miêu Trụy
✿ Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Ngọt văn, Song khiết, Cung đình hầu tước, Duyên trời tác hợp, Cường thủ hào đoạt, Chậm nhiệt, Chính kịch, HE ✿ Giới thiệu ✿ Đệ đệ của Hoàng đế, Lễ Vương, mới hai mươi tuổi đã đột ngột qua đời vì bạo bệnh, để lại một Vương phi còn rất trẻ, tính tình mềm mại yếu đuối, lại nổi danh tuyệt sắc. Trong lúc thế nhân thở dài tiếc nuối, họ lại không khỏi đổ dồn những ánh mắt dòm ngó về phía Tuyết Từ. Nàng là mỹ nhân hiếm có trên đời, trước khi xuất giá từng khiến vô số công tử, mối mai giẫm nát ngưỡng cửa mà vẫn không cầu được. Cuối cùng, đóa hoa ấy rơi vào chốn hoàng gia, trở thành báu vật của hoàng thất, khiến biết bao kẻ phải tiếc nuối đến giậm chân giậm cẳng. Mà nay… Nàng đã trở thành quả phụ. Tuy nói người của hoàng gia không thể tái giá, nhưng nếu có thể một lần được làm khách trong màn trướng của nàng, thì dù có chết cũng cam lòng. Đúng lúc lòng người bắt đầu rục rịch, một đạo thánh chỉ đã dập tắt toàn bộ ý niệm đó. Mẫu thân của Lễ Vương là Thôi Thái phi vì đau buồn mất con mà lâm trọng bệnh, đặc biệt hạ chiếu triệu con dâu vào cung hầu bệnh. — Ánh Tuyết Từ xuất thân đại tộc, hiểu lễ nghĩa, đối với ai cũng mỉm cười ôn hòa, nói năng nhẹ nhàng. Dù bị mẹ chồng Thôi Thái phi trăm bề gây khó dễ, nàng vẫn nhẫn nại dịu dàng, mềm mỏng ứng đối. Ban đầu, các phi tần từng vì chuyện nàng nhập cung mà thấp thỏm bất an. Dẫu sao Hoàng đế cũng còn trẻ tuổi anh tuấn, gặp phải một quả phụ nhu nhược như vậy, một khi sinh lòng thương xót thì hậu quả thật khó lường. Nhưng Hoàng đế đoan chính nghiêm cẩn, Lễ Vương phi lại hiểu chuyện, mỗi lần gặp mặt đều giữ trọn lễ nghi, không hề có nửa phần vượt quá khuôn phép. Lễ Vương phi tự biết thân phận quả phụ của mình, để tránh điều tiếng, nàng thường xuyên đứng cách một lớp rèm châu mà hồi đáp. Dần dà, người trong cung đều sinh lòng yêu mến vị Vương phi này. Nàng đẹp tựa ngọc, đến cả nữ nhân nhìn vào cũng không khỏi thương xót. Huống chi nàng còn tinh tế thấu đáo, tựa như đóa hoa biết nói, khéo léo an ủi và tháo gỡ tâm tư cho các phi tần. Thật đáng thương cho nàng, tuổi còn trẻ đã mất chồng, lại phải chịu sự cay nghiệt của Thôi Thái phi. Mỗi lần nàng từ cung của Thái phi bước ra, vành mắt ửng đỏ, khiến người ta càng thêm xót xa. Bọn họ quả thật đã hồ đồ rồi — sao có thể từng nghi ngờ Vương phi sẽ quyến rũ Hoàng đế mà hoài nghi sự trong sạch của nàng chứ? — Gặp lúc trong cung mở đại yến, Thiên tử uống rượu say không chịu nổi liền vào thiên điện tạm thời nghỉ ngơi. Một vài phi tần nôn nóng, định đến thiên điện hầu hạ. Tất cả đều bị Lương Nội quan bên cạnh ngự tiền chặn lại. Không một ai biết rằng, chỉ cách một bức tường, vị Thiên tử mà họ vẫn cho là không thắng nổi tửu lực, không gần nữ sắc kia, lúc này đang nắm lấy một lọn tóc mềm mại của Lễ Vương phi. Thần sắc hắn dịu dàng, ánh mắt hoàn toàn tỉnh táo, không hề có chút men say. Thiên tử cúi sát khuôn mặt nàng, cất giọng trầm thấp: “Dung Dung, nàng xưa nay thông tuệ.” Ánh mắt hắn dừng lại trên thân hình mềm mại như không xương của nữ tử trong lòng, ngón tay thon dài khẽ lướt qua vùng bụng hơi nhô lên của nàng. “Lấy thân phận Hoàng hậu sinh cho trẫm Hoàng tử, hay không danh không phận mà sinh hạ cốt nhục của trẫm —— nàng phải nghĩ cho kỹ.” — [Về truyện này] 1. Cưỡng đoạt — cưỡng đoạt — cưỡng đoạt 2. Nam mạnh — nữ yếu 3. Song xử 4. Kết cục viên mãn (Happy Ending) 5. Trọng tình cảm, rất rất ít tình tiết 6. Chậm nhiệt, có trắc trở 7. Bối cảnh giả tưởng, có thiết lập riêng 8. Đời người ngắn ngủi, chúc bạn hạnh phúc vui vẻ. Không thích xin đừng cố đọc, bạn nhất định sẽ tìm được truyện mình yêu thích — Tóm tắt: Cầu mà không được, trằn trọc thâu đêm. Lập ý: Vương hầu khanh tướng, há có giống nòi sẵn sao.

Khuyết Danh
“CMN, em hứa si n h con cho tôi rồi, bây giờ lại chạy là như nào??” Năm đó tôi khờ dại vì quá ham chơi nên đã quyết đi học giả nghèo ở nước ngoài rồi câu được một anh đại gia. Nhan sắc của tôi thì khỏi bàn phải nói là cực phẩm cộng thêm vẻ ngoài yếu đu ối, th ê thả m do tôi bịa ra khiến tôi kiếm bộn tiền. Lúc tình cảm nồ ng ch á y nhất, anh ta khàn giọng dỗ dành tôi: “Bé cưng, sin h cho anh một đứa con được không? Em muốn gì anh cũng sẽ chiều.” Tôi thuận miệng đồng ý, nhưng ngay sau đó liền quay đầu về nước liên hôn. Cuộc chơi của tôi chính thức khép màng lại. Trong buổi xem mắt. “Đại gia” bị tôi đ a năm nào chậm rãi xoay chiếc nhẫn trên tay. “Cô Giang nhìn hơi quen mắt, đặc biệt là rất giống cô bạn gái cũ không nói lời nào đã bỏ đi của tôi.”

Khuyết Danh
Thầy bói nói Tiểu Hầu gia sống không qua năm nay. Lão phu nhân lệnh cho ta phải leo lên giường Tiểu Hầu gia, quyến rũ hắn phá giới. Chỉ cần để lại được giọt máu thì sẽ trả lại tự do cho ta. Đêm đến, ta liều lĩnh ngồi vào lòng Tiểu Hầu gia, người vốn chẳng gần nữ sắc. Đôi tay mềm mại khoác lên cổ hắn, đôi môi đỏ khẽ phả hơi bên tai hắn. "Thiếu gia, xin người hãy thương xót ta." Đêm đó, ánh mắt Tiểu Hầu gia trĩu nặng, gần như khiến eo ta muốn gãy rời.

Khuyết Danh
Vị Hôn Phu Thua Bạc Tại Thanh Lâu, Ép Ta Thay Người Trong Lòng Làm Kỹ Nữ Vị hôn phu thanh lãnh cao ngạo của ta thế mà lại đến Lãm Nguyệt Các tham gia một canh bạc lớn, chỉ vì muốn chuộc người thanh mai trúc mã vừa bị bán vào thanh lâu làm kỹ nữ, cùng ba đứa nha hoàn thân cận của ả. Sau khi thua liền hai ván, hắn mất sạch cả Hãn huyết ngự mã Hoàng thượng ban và kim bài miễn tử. Đến ván thứ ba, nhà cái yêu cầu hắn cược vật trân quý nhất của mình. Hắn không chút do dự tháo chiếc hương nang do chính tay ta thêu xuống, dõng dạc nói: “Nếu thua, ta sẽ từ bỏ hôn sự với Thôi Thư Nguyệt của Thanh Hà Thôi thị, cưới nữ tử trong lầu này làm vợ! Hãy để vị hôn thê của ta đến thanh lâu này làm kỹ nữ, thân phận con người vốn dĩ không phân sang hèn!” Đám đông hít ngược một ngụm khí lạnh. Cả kinh thành này, ai mà không biết ta là đích nữ út được sủng ái nhất của Thanh Hà Thôi thị cơ chứ. Hắn cá rằng ta yêu hắn tận xương tủy, hễ nghe được phong thanh chắc chắn sẽ mang vạn quán gia tài đến trả nợ thay hắn. Cốt là để giữ lấy danh tiếng bất bại của hắn, tiện thể cứu luôn người trong lòng hắn ra khỏi hố lửa. Chưởng quỹ gấp đến toát mồ hôi hột, chạy lên nhã tọa trên lầu hai hỏi ta xử trí thế nào. Ta bưng chén trà lên, lạnh lùng nhìn Cố ngự sử đang không hay biết gì ở bên dưới: “Nếu Cố đại nhân đã muốn từ hôn, lại nhục nhã ta đến vậy, thế thì cứ nghĩ xem làm sao để ăn nói với bảy vị ca ca của ta đi!” Người đời chỉ biết Thanh Hà Thôi thị ta một nhà có bảy vị hàn lâm, nhưng lại không biết bảy vị ca ca của ta đều là những người có thần lực hơn người, sủng muội muội tận tâm can. Màn Kịch Tại Lãm Nguyệt Các

Ngày sinh thần ấy, ta và Tứ công chúa đều cùng để mắt tới một chiếc mũ hoa thạch lựu. Phụ hoàng khó xử, bèn bảo chúng ta mỗi người mời một trợ thủ trong đám con em tông thất, thay chúng ta cưỡi ngựa thi bắn. Ai bắn trúng con diều giấy được thả lên trước, người đó thắng. Ta mời Tần Ngạn, người thân thiết với ta nhất. Ta biết, hắn nhắm mắt cũng có thể bắn trúng, nhất định sẽ giúp ta đạt được tâm nguyện. Nhưng hắn liên tiếp bắn ba mũi tên, mũi nào cũng lệch chỉ trong gang tấc. Ta thua, trốn vào gác nhỏ. Tần Ngạn tìm tới, bị ta khóc đến phiền lòng, nói: “Chiếc mũ vàng to ấy vốn không hợp với muội. Muội đeo ngọc thạch, thanh thanh nhã nhã, trông thuận mắt hơn nhiều.” “Đừng cứ tranh với Tứ công chúa mãi.” Hắn nói bằng giọng thấm thía: “Gia Gia, muội phải hiểu, có đôi khi, phù hợp còn quan trọng hơn thắng thua.” Ta nghe lọt. Vì thế, về sau khi phụ hoàng chọn phò mã cho ta, dù Tần Ngạn văn thí, võ thí đều đứng đầu. Ta cũng không chọn hắn.







