Về đến nhà, Thiết Thanh Thanh cứ suy nghĩ mãi cái câu nói của Tiết Hải, nó gần như ám ảnh cô trong giấc ngủ: "phục vụ" hắn để có 10 ngàn vạn! Có nên làm điều đó hay không?
Sáng hôm sau, cơn buồn ngủ được gặp tôi đúng không?
- ngài... ngài đừng vu khống như vậy chứ , buông ra (ra sức ngồi dậy)
- nằm đây chút thôi (Tiết Hải nói nhưng không mở mắt, tay ôm chặt người Thanh Thanh)
Thanh Thanh biết dù cô cố gắng thoát ra cỡ nào thì cũng không được, đành yên phận nằm trong vòng tay của Tiết Hải. Một hồi lâu, cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay, Tiết Hải nhìn thấy khuôn mặt Thanh Thanh ngoan ngoãn nằm trong lòng mình, cảm giác hạnh phúc khó tả
Tay vuốt nhẹ mái tóc, khuôn mặt... bật cười một mình. Tiết Hải đi vào phòng thay đồ, chỉnh trang lại âu phục, đi ra giường thì thấy Thanh Thanh đang trong tình trạng bối rối
- tôi xin lỗi, tôi không...cố...ý (ngượng chín người)
- lúc ngủ, cô dễ thương lắm (cười)
- hả? thiếu gia nhưng mà...
- đi thôi, ta đói rồi (nắm tay Thanh Thanh kéo đi)
Tiết Hải khiến Thanh Thanh từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cô càng lúc không hiểu thiếu gia này đang có ý đồ gì nữa
- thiếu gia, ngài xuống rồi. Mời ngày dùng bữa (quản gia nghiêm khắc nói)
💬 Bình luận chương