“Sao tuyết vẫn còn chưa ngừng chứ?”
Tần Thập Ngũ chống cằm, bĩu môi, ngậm bút trong miệng, buồn bực nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Từ sau khi Tần Sơ đồng ý với cậu tuyết ngừng rơi sẽ đưa cậu tới nghĩa trang Nam Sơn, ở Hàng Châu tuyết cứ rơi không ngừng.
Thỉnh thoảng sẽ dừng lại một hai lần, có điều sau đó lại rơi nhiều hơn nữa.
Mặt đường phủ đầy tuyết, dẫm chân xuống cả nửa đôi giày đều bị chôn vùi trong tuyết.
Dì Vương tìm hai giúp việc tạm thời dọn sạch tuyết trong vườn hoa, Tần Thập Ngũ hiểu chuyện không đi xuống nghịch tuyết.
Trong lòng cậu cũng tự biết rõ là Lộ Đồng không thích cậu chơi cái này.
Lại một ngày nữa trôi qua, cuối cùng tuyết cũng ngừng rơi.
Mặc dù thời tiết bên ngoài vẫn còn ảm đạm và không sáng trong, nhưng cuối cùng thì cũng có thể đi ra ngoài được rồi.
Tần Thập Ngũ ngồi ở nhà hoài, xương cốt sắp rụng rời ra hết, vừa nghe nói tuyết đã ngừng rơi, lập tức chạy đi tìm Lộ Đồng.
Lộ Đồng đang ngồi trong phòng khách đan len, sở thích gần đây nhất của anh là đi kiểm tra xem Tần Thập Ngũ làm bài tập đến đâu rồi, còn một cái khác chính là đan len.
Tần Thập Ngũ một lần nhảy ba bước nhảy tới phòng khách, Lộ Đồng vươn tay đón lấy cậu.
“Hôm nay tuyết ngừng rơi rồi, có thể dẫn con đi nghĩa trang Nam Sơn được không?”
Lộ Đồng ấn cậu ngồi xuống ghế sopha, Tần Thập Ngũ cảm thấy đầu của mình như có thứ gì đó đang trùm lại.
Dì Vương mỉm cười cầm một cái gương tới, Tần Thập Ngũ vừa soi, phát hiện trên đầu mình có một chiếc mũ màu đen.
“A?”
Mái tóc hơi xoăn của Tần Thập Ngũ bị chiếc mũ len đè xuống.
Cậu nhìn Lộ Đồng “Mấy ngày nay mẹ đan cái này sao?”
Lộ Đồng “Thế nào?”
Tần Thập Ngũ vô cùng yêu thích “Nhìn ngầu dễ sợ luôn!”
Cậu tháo mũ xuống, đội lại đàng hoàng một lần nữa “Sao mẹ lại muốn đan cái này cho con?”
Lộ Đồng “Không phải là con tự muốn sao?”
Anh sờ sờ quần áo của Tần Thập Ngũ một chút, sợ thằng nhóc mặc ít đồ ra ngoài chơi vào trời lạnh, kết quả đối phương coi như cũng hiểu chuyện, mặc quần áo khá dày.
“Khi nào thì ba về?” Tần Thập Ngũ nhảy xuống ghế sopha.
Lộ Đồng “Xong việc sẽ trở về”
Anh vừa mới nói xong, Tần Sơ đã về đến nhà.
Tần Thập Ngũ vội vàng chạy từ phòng khách đến huyền quan, cửa lớn vừa mở ra, Tần Thập Ngũ liền nhảy lên người hắn.
(Huyền quan: chỗ để giày dép ngay cửa)
“Dẫn con ra ngoài đi!”
Tần Sơ bị cậu lao vào làm cho lảo đảo, gỡ con trai mình xuống khỏi người “Con không thấy lạnh à?”
Lộ Đồng đi lên, cởi áo khoác ra cho Tần Sơ.
Trên áo khoác của hắn toàn là tuyết, hiện tại còn dính một ít lên người Tần Thập Ngũ.
Lộ Đồng lo lắng hết mức, phủi sạch sẽ hết tuyết trên người hai cha con một lớn một nhỏ.
Tần Sơ “Sinh nhật con muốn cái gì?”
Tần Thập Ngũ hơi sửng sốt.
“Con được ăn sinh nhật sao?”
Đã hai năm rồi cậu không có ngày sinh nhật của chính mình.
Sau khi xuyên qua, cậu toàn ăn sinh nhật của “Tần Thập Ngũ” kia, gần như quên béng đi sinh nhật của chính bản thân mình luôn.
Tần Sơ nhéo nhéo mặt cậu “Không được đưa ra đòi hỏi vô lý, còn lại thì cái gì cũng được”
Tần Thập Ngũ từ nhỏ tới lớn, duỗi tay ra là có cơm đưa tới tận miệng, đúng là không hề có nhu cầu về vật chất gì cả “Tạm thời con chưa nghĩ ra, chờ khi con nghĩ ra rồi sẽ nói với ba”
Tần Sơ thay quần áo khác, lão Dương tài xế lái xe ra khỏi gara.
Lộ Đồng trong lòng nặng trĩu mặc vào áo khoác cho Tần Thập Ngũ.
Tần Thập Ngũ dang hai tay, cậu vừa để Lộ Đồng mặc vào cho cậu, vừa lẩm bẩm “Đi gặp cậu ấy, con có nên mang theo hoa tươi không, con thấy mọi người đều làm thế.”
“Con muốn mang gì cũng được” Lộ Đồng cài cúc áo cuối cùng lại cho cậu.
“Đi thôi”
Trên đường đến nghĩa trang Nam Sơn, đi ngang qua một tiệm hoa.
Lão Dương dừng xe lại, Tần Thập Ngũ đi dạo nửa buổi ở bên trong, chọn một bó mà mình thích, trong lòng nói thầm: Dù sao cũng là tặng hoa cho chính mình, không cần phải để ý quá nhiều.
Chọn hoa xong, lên xe, nửa tiếng sau thì ba người đã tới cổng lớn của nghĩa trang Nam Sơn.
Tần Thập Ngũ có chút căng thẳng, cậu ngẩng đầu nhìn lại, bia mộ dày đặc, từng tầng từng tầng hướng lên trên, giống như là cầu thang vậy.
(Jian: Mộ bia ở đây sắp xếp nhìn như ruộng bậc thang ấy, mọi người tự hình dung, bạn xin phép không đăng hình nha =.=’)
Tần Sơ vỗ vai cậu “Đi thôi”
Mộ bia của “Tần Thập Ngũ” kia nằm ở tầng thứ 5.
Sau vài tháng, Tần Thập Ngũ lại nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia, không khỏi cứng người.
Cách đây không lâu, khuôn mặt trên bức ảnh này còn hiện lên sinh động hoạt bát trước mặt mọi người, chẳng qua cậu chỉ ngủ say một giấc dài, chớp mắt một cái, đã trôi qua 16 năm rồi.
Tần Thập Ngũ đặt hoa xuống trước bia mộ, trong lòng mặc niệm: Tôi cũng coi như là đã thay cậu chết một lần.
Cậu vừa đặt hoa xuống, một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên sau lưng “Xin hỏi anh là Lộ Đồng sao?”
Tần Thập Ngũ thầm nghĩ: Không phải chứ? Tới tận nghĩa trang Nam Sơn rồi mà còn gặp phải fan?
Tuyết rơi dày đặc như vậy, vốn dĩ rất ít người đi thăm mộ.
Bởi thế cho nên có thể thấy được, fan của Lộ Đồng quả thật rất nhiều.
Tần Thập Ngũ quay đầu nhìn lại, cô gái trước mặt mặc một bộ đồ màu trắng, gương mặt trông khá quen mắt.
Không thể nhìn ra được tuổi, chỉ dựa vào khuôn mặt mà nói, có lẽ chỉ mới hơn 20, buộc tóc đuôi ngựa, làn da rất trắng, nói năng nhẹ nhàng.
Lộ Đồng dừng lại một chút.
Cô gái ấy cười một cái, khi cười cũng rất dịu dàng, cô cầm bó hoa trong tay, có vẻ như cũng là đến thăm người cũ.
“Chắc anh đã quên tôi rồi” Cô gái nói.
Tần Sơ nhíu mày, tựa hồ như đang nhớ lại, hắn không chắc lắm nói “Lâm Tiểu Miên?”
Lâm Tiểu Miên đặt hoa xuống trước bia mộ “Là tôi, nhiều năm không gặp, anh khó nhớ ra cũng phải.”
Tần Thập Ngũ lui về phía sau một bước: = 口 =!
Đệt!
Đệt! Đệt! Đệt! Đệt! Đệt! Đệt!
Lâm Tiểu Miên quay đầu, nhìn thấy Tần Thập Ngũ.
Tần Thập Ngũ lui về sau sâu hơn, gần như muốn lui vào trong lồng ngực Lộ Đồng.
Tới bây giờ, cậu mới có cảm giác xuyên không cực kỳ mãnh liệt.
Phải rồi, cô gái nhỏ từng núp ở sau lưng cậu giờ đã trưởng thành là một người lớn đúng nghĩa, ngược lại bản thân cậu, vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Lộ Đồng tình cờ gặp được cố nhân, giới thiệu nói “Đây là Tần Thư, con trai tôi”
Lâm Tiểu Miên “Xin chào”
Tần Thập Ngũ vô cùng lúng túng “……….Xin chào”
Cậu nghĩ thầm: Nếu mẹ bảo mình gọi cô ấy là dì, chắc mình nhảy xuống khỏi nghĩa trang Nam Sơn này chết luôn quá!
Cũng may mà Lộ Đồng không làm khó người khác, cũng không bảo Tần Thập Ngũ gọi Lâm Tiểu Miên là dì.
Lộ Đồng hỏi cô “Cô cũng tới thăm cậu ta sao?”
Lâm Tiểu Miễn “Hôm nay tình cờ rảnh rỗi, đi ngang qua nghĩa trang Nam Sơn nên vào đây.
Tôi nghĩ tuyết rơi lớn như vậy, bia mộ của cậu ấy nhất định sẽ bị tuyết phủ kín, thế nên muốn vào đây để dọn sạch một chút”
Lộ Đồng “Chúng tôi cũng vừa mới đến”
Lâm Tiểu Miên gật đầu, cô chẳng khác gì so với mười mấy năm trước cả, sự thay đổi duy nhất của năm tháng để lại trên người cô đó là khiến cho cô thoạt nhìn trưởng thành hơn.
Cô vẫn luôn rất ít nói, nếu nói một câu dài quá thì sẽ dễ bị nói lắp, thế nên không nói gì nữa cả.
Sau khi thăm mộ “Tần Thập Ngũ” xong, Lâm Tiểu Miên mở miệng “Tôi đi thăm cô Triệu đây”
Tần Thập Ngũ kinh ngạc nói “Cô Triệu?”
Lâm Tiểu Miên thoáng nhìn cậu.
Tần Sơ “Là chủ nhiệm lớp của ba hồi cao trung”
Tần Thập Ngũ đương nhiên biết, cô Triệu…….cô Triệu, chính là Triệu Yến, cũng được xem như là chủ nhiệm lớp cao trung của cậu luôn!
Tần Thập Ngũ “Cô Triệu……..ý con nói là cô Triệu đó cũng tới đây sao?”
Tần Sơ cúi đầu nhìn cậu, nhẹ giọng nói “Cô ấy cũng chôn ở đây”
Trong lòng Tần Thập Ngũ chấn động, không thể tin nổi nhìn Tần Sơ.
Tần Sơ nói “Lúc ba học đại học thì cô ấy qua đời, cũng vì bệnh ung thư”
Tần Thập Ngũ nhớ tới cô Triệu trước kia thường xuyên uống thuốc, cũng thường xuyên nhờ Tần Sơ giúp cô đến bệnh viện lấy vài loại thuốc bắc kỳ quái về uống.
Có đôi lần bản thân cậu còn bắt gặp cô ấy ở trong văn phòng uống thuốc bắc nữa, nhưng Tần Thập Ngũ vẫn luôn không để tâm tới chuyện này, chỉ cho rằng sức khỏe của cô Triệu không được tốt thôi.
Tần Sơ “Lúc cô ấy dạy bọn ba, đi kiểm tra đã tới giai đoạn giữa.
Sau khi tốt nghiệp thì cô ấy nhập viện.
Có khi bệnh tình chuyển biến tốt, cô ấy cũng định sẽ kết hôn, kết quả sau đó khối u di căn ra toàn thân, không thể cứu chữa được nữa, cứ vậy mà đi”
Tần Thập Ngũ nuốt nước miếng “Sao lại như vậy?”
Năm đó khi cô Triệu tới thăm cậu, cô còn an ủi cậu, bảo cậu phải mau khỏe lại nữa.
Chớp mắt mấy năm, sao có thể cũng ra đi cùng với cậu như vậy chứ?
Lộ Đồng ôn hòa nói “Thế sự vô thường, Tần Thư, hãy trân trọng hiện tại”
Tần Thập Ngũ mở miệng “Ba có muốn đi thăm chủ nhiệm lớp không?”
Tần Sơ “Đi thôi”
Nhìn bộ dạng của Tần Thập Ngũ, không đi thăm là không được.
Mộ của cô Triệu ở tầng thứ 8, từ mộ bia của “Tần Thập Ngũ” đi lên trên ba tầng nữa.
Tần Thập Ngũ đứng ở trước mộ cô Triệu một lúc, Lâm Tiểu Miên đứng dậy chào tạm biệt gia đình bọn họ, để lại cho Tần Thập Ngũ một bóng dáng gầy yếu.
Vẫn giống như mười mấy năm trước.
Tần Sơ mở miệng “Chúng ta ra xe chờ con”
Tần Thập Ngũ quay đầu lại nhìn hắn một cái.
Lộ Đồng dặn dò nói “Mang theo dù, lát nữa có thể tuyết sẽ rơi”
Tần Thập Ngũ ngừng lại “Con sẽ quay lại nhanh”
Lâm Tiểu Miên đi không được bao lâu, đã bị Tần Thập Ngũ gọi lại.
“Khoan đã!”
Hai người đã đi ra tới cổng nghĩa trang Nam Sơn.
Lâm Tiểu Miên quay đầu lại, Tần Thập Ngũ mở miệng “Tôi muốn hỏi một chút………..cái đó, cô thường xuyên tới đây thăm người này sao?”
“Mỗi năm đến một lần, không tính là thường xuyên.
Thời cao trung chúng tôi ngồi cùng bàn” Lâm Tiểu Miên ôn hòa trả lời.
Thừa lời! Trong lòng Tần Thập Ngũ phỉ nhổ: Sao mình có thể không biết được chứ, chuyện ngồi cùng bàn này là do mình ép vô mà.
Động cơ lúc trước rất đơn giản, chính là để đưa cánh tay dụi dụi mắt “Con xin lỗi…..”
Tần Sơ xoa xoa đầu cậu bừa bãi “Có gì mà phải xin lỗi?”
Tần Thập Ngũ oa oa khóc lớn “Trước kia con cứ tưởng hai người ghét bỏ con!”
Tần Sơ lúc này vẫn không quên độc miệng “Ba thì có chút đấy.
Ai bảo con vừa sinh ra đã chia mất phần tình yêu của Lộ Đồng.
Có điều với anh ấy thì quả thật rất oan uổng”
Tần Thập Ngũ nước mắt lưng tròng nằm xuống trên bàn “Lộ Đồng cũng biết sao?”
Tần Sơ bật cười “Nhóc con, con tưởng kỹ thuật diễn của con tốt lắm sao? Múa rìu qua mắt thợ, con đòi qua mặt được anh ấy à?”
“Con xin lỗi…..” Tần Thập Ngũ khóc, hai mắt đỏ hoe.
Tần Sơ “Sao lại xin lỗi?”
Tần Thập Ngũ lí nhí nói “Con đã làm cho ba mẹ phải khổ sở”
Cho dù là mười sáu năm trước, hay là mười sáu năm sau.
Lộ Đồng đã từng trải qua một lần tuyệt vọng, mười sáu năm sau, cậu lại khiến cho Lộ Đồng một lần nữa cảm nhận nỗi sợ hãi năm đó.
Tần Thập Ngũ không biết rằng sau khi cậu rơi xuống nước, hôn mê bất tỉnh một tháng, Lộ Đồng đã phải vượt qua như thế nào.
Là ôm một chút hy vọng mong manh, cho rằng cậu chỉ xuyên không trở về mười sáu năm trước.
Hay là tuyệt vọng cho rằng cậu sẽ giống như mười sáu năm trước, đột nhiên không báo trước mà biến mất.
“Con luôn gây phiền phức cho hai người, con xin lỗi, huhuhuhu….”
Tần Sơ dùng hai tay bóp mặt cậu “Ai nói là con phiền phức? Đừng khóc nữa, có khuôn mặt giống ba mà khóc như vậy, xấu lắm”
Tần Thập Ngũ không cam lòng phản bác “Con khóc cũng rất đẹp trai được chưa!”
Tần Sơ “Khóc ở chỗ của ba thì được, không được chạy tới khóc trước mặt Lộ Đồng, biết không? Nếu không anh ấy lại thương tâm đau lòng vài tháng nữa, hiểu chưa?”
Tần Thập Ngũ bị bóp mặt, bị bắt gật gật đầu.
Tần Sơ “Đây là thỏa thuận của hai chúng ta, không được nói cho mẹ con biết, hiểu không?”
Tần Thập Ngũ “Con hiểu rồi! Đừng có bóp con nữa, đau muốn chết! Con dựa vào mặt để kiếm cơm đó được chưa!”
Tần Sơ gõ cậu một cái “Không biết lớn nhỏ, không biết gương mặt này là ai cho con hả?”
Tuy rằng Tần Thập Ngũ không có cảm giác mình đang được an ủi, nhưng kỳ lạ là trong lòng đột nhiên cảm thấy rất nhẹ nhõm.
Tần Sơ luôn là vậy, bảo hắn dùng giọng điệu nhẹ nhàng dịu dàng để an ủi, còn chẳng bằng để hắn cãi nhau với Tần Thập Ngũ một lúc.
Có điều trên người hắn có một sức mạnh khiến người ta rất yên tâm, dường như chỉ cần dựa vào hắn thì không có khó khăn gì là không vượt qua được.
Chuyện viếng thăm nghĩa trang ngày hôm nay của Tần Thập Ngũ, thực sự đã làm cậu trưởng thành lên rất nhiều, hơn nữa đã cho cậu một trải nghiệm mới về cuộc sống và sinh mạng.
Chờ thằng nhóc này khóc chán rồi, Tần Sơ đột nhiên nói “Nếu con chưa nghĩ ra ngày sinh nhật muốn đi đâu, ba có một chỗ muốn dẫn con đi”
Cảm xúc thương tâm của Tần Thập Ngũ tới cũng nhanh mà đi cũng mau, nghe ba cậu nói câu này, lập tức dậy lên hứng thú “Đi đâu á?”
Tần Sơ “Tạm thời bí mật, trước sau như một”
Tần Thập Ngũ cảm thấy hắn cứ giả thần giả quỷ, thế nên phủi mông trở về phòng.
Tần Sơ nhìn bóng dáng của cậu, lẩm bẩm “Đã lớn như vậy rồi”
Sinh nhật thật sự của Tần Thập Ngũ trễ hơn một chút so với “Tần Thập Ngũ” kia, gần sát năm mới.
Năm nay, mấy người Tần Hành sẽ từ Bắc Kinh bay đến Hàng Châu ăn tết, mọi người đều ở trong căn biệt thự, càng thêm náo nhiệt hơn hẳn ngày thường.
Khúc Mộ Dao dẫn Tần Thập Ngũ đi chơi bời suốt mấy ngày liền, Lộ Đồng tự mình chạy một chuyến đến trường học, giải quyết xong chuyện Tần Thập Ngũ nghỉ học tạm thời, tháng hai khai giảng học kỳ mới, cậu có thể trực tiếp đến Nhất Trung đi học trở lại.
Đối với thiếu niên 15-16 tuổi mà nói, đi học là một chuyện hết sức bình thường.
Thế nhưng đối với Tần Thập Ngũ, trong mười lăm năm cuộc đời ngắn ngủi, hết thăng lại trầm, hết lần này tới lần khác gặp phải những sự kiện phi thường.
Thế nên vừa nghe thấy tin học kỳ sau cậu sẽ đi học lại, bảo cậu chuẩn bị tới lớp, cậu nghe như đã trải qua mấy đời vậy.
Sau Tết, mấy người Tần Hành có việc gấp trở về Bắc Kinh.
Lộ Đồng với Tần Sơ ở lại Hàng Châu tổ chức sinh nhật cho Tần Thập Ngũ.
Thời gian khai giảng của Nhất Trung là một tuần sau Tết Nguyên tiêu.
Sinh nhật của Tần Thập Ngũ trước Tết Nguyên tiêu hai ngày, tuyết ở Hàng Châu đã ngừng rơi, nhưng tiết trời vẫn còn rất lạnh, gió thổi giống như đao kiếm róc xương, tàn sát bừa bãi ở trên mặt.
Hôm nay là sinh nhật cậu, Tần Sơ dậy rất sớm.
Lộ Đồng luộc một quả trứng gà, bảo Tần Thập Ngũ có ghét cũng phải ăn xong, để cho sang năm mới mọi chuyện đều suôn sẻ thuận lợi.
Mãi cho tới buổi tối, Tần Thập Ngũ không nhịn được hỏi Tần Sơ muốn dẫn cậu đi đâu.
Tần Sơ giữ bí mật cả nửa ngày, tới khi trời tối, cuối cùng mới khởi hành, đi về phía vùng ngoại ô.
Xe chạy được 45 phút, sau khi đi qua cầu vượt, càng đi càng hẻo lánh.
Tần Thập Ngũ xoa xoa cánh tay “U ám quá vậy, ba, chắc ba không định đưa con tới một nơi vắng vẻ rồi giết người diệt khẩu đó chứ!”
Cậu cảm khái nói “Tuy là con biết ba rất hẹp hòi, nhưng không ngờ ba thực sự lại làm ra chuyện điên cuồng như vậy!”
Lộ Đồng nhéo mặt cậu “Nói nhảm gì vậy?”
Tần Thập Ngũ dụi dụi trên tay anh hai cái, lập tức nhận sai “Con nói bậy”
Xe ngừng lại.
Tần Sơ mở cửa “Xuống đi, ông trời con.
Kiếp trước gây tội, kiếp này làm ba của con”
Tần Thập Ngũ khịt mũi một cái, híp mắt nhìn xung quanh “Tối quá à, đây là chỗ nào vậy?”
Cậu cảm thấy xung quanh có hơi quen thuộc, nhưng đã mười sáu năm trôi qua.
Tần Thập Ngũ không nhận ra ngay được cũng là chuyện bình thường.
Tần Sơ tìm thấy một công tắc nguồn điện, “cạch” một tiếng, bật điện lên.
Đột nhiên, tất cả ánh đèn trước mặt Tần Thập Ngũ sáng lên, gần như sáng tới chói mắt.
Trước mặt cậu là một công viên giải trí được sửa chữa xây dựng lại rất hoành tráng.
Tần Thập Ngũ trợn to mắt “Đây là………..”
Là căn cứ bí mật của Lộ Đồng mười sáu năm trước!
Không, không giống, không mới như vậy.
Công viên giải trí này mười sáu năm trước đã rất cũ, sao nó vẫn chưa bị phá bỏ đi?
Trừ khi…..Tần Sơ đã cải tạo nó lại.
“Đi thôi” Tần Sơ đẩy Tần Thập Ngũ “Chào mừng đến thế giới kỳ diệu của Tần Thư”
Tần Thập Ngũ: = 口 =!
“Tên gì kỳ cục vậy!”
Tần Sơ thản nhiên nói “Mới nghĩ ra, nghe cũng hay đúng không?”
Tần Thập Ngũ “Nghe ngốc quá!”
Tần Sơ “Công viên giải trí này được sửa chữa lại khi con mới chào đời.
Mỗi năm, bên trong sẽ thêm vào một trò chơi, con trai, bên trong mỗi trò chơi, đều có một món quà sinh nhật dành cho con.
Bây giờ con có thể một lần lấy hết toàn bộ quà tặng trong mười lăm năm.”
Hắn ngừng lại, xoa loạn ở trên đầu Tần Thập Ngũ “Ba với mẹ con chưa từng quên ngày sinh nhật của con”
………………………….
💬 Bình luận chương