Lúc này, công đột nhiên thắt dây an toàn cho thụ. Cậu mơ mơ màng màng, ngoan ngoãn bị vây ở ghế lái, ôm cổ tay thở hồng hộc.
Công nhét hai viên thuốc vào miệng thụ. Thụ không chống cự. Bởi vì trong người có tin tức tố của công, cậu lúc này cực kỳ nghe lời.
Thụ bé ngoan uống thuốc, uống nước.
Mấy phút sau, thuốc phát huy tác dụng, cậu hôn hôn trầm trầm ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại đã là ở nhà. Nhà của cậu. Mẹ cậu nằm nhoài bên giường, đầy vẻ lo lắng.
Thấy thụ tỉnh, bà vui vẻ ngồi dậy, nghĩ tới điều gì đó, muốn nói lại thôi.
Thụ liếc nhìn cổ tay mình, quả nhiên được quấn một lớp băng gạc. Không phải là ảo giác, lúc ở trong xe công thật sự đã con mình thực sự yêu cậu ta, bà cũng không phải không thể chấp nhận.
Chính là bà sợ công vẫn còn khúc mắc vì chuyện năm đó.
Tính của thụ, mẹ cậu rất rõ.
Nếu như cậu biết năm đó bà đi tìm công, để công tự giác không liên luỵ thụ, khẳng định cậu sẽ nháo đến long trời lở đất, còn muốn hận bà.
Bà không muốn làm con mình tổn thương.
Vậy nên bà hiền hậu nhìn công cười: "Lần này phải cảm ơn cậu. Coi như là để cảm ơn, đợi nó khoẻ lại, chúng ta cùng ăn một bữa đi."
Ai ngờ công lạnh nhạt trả lời: "Không cần. Tiễn tới đây là được rồi, bác quay về đi."
💬 Bình luận chương