Ban đêm trong ngôi cổ bảo này, bên trong cái thư phòng xa xưa tràn ngập những hơi thở cũ kĩ này Đỗ Duy cứ đứng như vậy dưới ánh nến lập lè, lặng lặng ngẩng đầu nhìn bức chân dung trên vách tường. Một người một tranh lâm vào một quãng trầm lặng. Đỗ Duy vẫn chưa nhận được lời đáp lại của đối phương.
Hắn nhíu nhíu mày: "Không chịu trả lời?"
Ánh mắt trên khuôn mặt của người trong bức tranh vẫn như cũ nhìn Đỗ Duy.
Đỗ Duy nở nụ cười, bất quá nụ cười này có chút không đem theo hảo ý. Hắn chậm rãi đi tới, đem theo một chiếc thang cao cao đặt bên dưới. Sau đó chậm rãi leo lên thang rồi vươn tay chạm vào bức tranh kia.
Người trong bức chân dung lúc này trên mặt mới lộ ra một tia kinh hoảng, trong tranh ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt Đỗ Duy, trong ánh mắt mang theo một tia bối rối.
"Hô!" Đỗ Duy dùng sức nhấc bức chân dung ra khỏi vách tường. Hiển nhiên, một thứ nặng như vậy đối với một kẻ văn nhược chưa lớn như Đỗ Duy khiến hắn rất khó khăn. Đỗ Duy cảm thấy hai cánh tay đều đau nhức. Nhưng mà khiến hắn kinh ngạc lại là đằng sau bức chân dung không có cái gì cả!
Không phải cơ quan! Cũng không phải có người nấp đằng sau bức họa nhìn mình mà là chính người trong bức chân dung này.
Đỗ Duy lúc này mới có thêm vài phần nghiêm túc. Cẩn thận từng chút đem theo bức tranh đi xuống thang.
Khuôn mặt bức chân dung mang theo một chút đau khổ, trong ánh mắt càng hiện ra vẻ bất an.
"Ngươi rốt cuộc là cái gì?" Đỗ Duy trầm giọng nói: "Một nhân vật sống trong bức họa?"
Ánh mắt bức chân dung có chút tránh né.
"Đúng rồi, bức chân dung này là của vị đế quốc nguyên soái tổ tiên La Lâm gia... ngươi không phải là vị tổ tiên đó sống tới giờ đấy chứ? Đỗ Duy cười cười, lập tức lắc đầu nói: "Nói như vậy cũng không đúng. Vì vị tổ tiên đó cách bây giờ hơn tận hai trăm năm lịch sử rồi. Mà bức họa này hiển nhiên là của hậu nhân vẽ lại. Ta quay lại câu hỏi trước... ngươi rốt cục là thứ gì?"
Hỏi một lúc đều không nhận được câu trả lời. Đỗ Duy trầm mặt xuống: "A, không chịu nói hả? Vậy ngươi không được hối hận đấy."
Hắn chỉ vào ngọn nến xung quanh: "Ngươi xem đi, nơi này có rất nhiều nến đó, nếu ngươi còn không nói ta lấy một ngọn lửa đốt ngươi xem ngươi có dám hay không?"
Nói xong, hắn xoay người lấy một ngọn nến từ trên giá xuống, chậm rãi dí vào gần bức họa.
Người trong bức tranh lập tức sắc mặt thay đổi, vẻ sợ hãi lộ rõ, trong ánh mắt là lo lắng và vẻ cầu xin tha thứ nhìn ngọn nến càng lúc càng gần trên tay Đỗ Duy. Người trong bức họa chỉ có thể nhìn Đỗ Duy ai cầu, thần tình lo lắng.
Trong lúc ngọn lửa sắp chạm vào bức họa Đỗ Duy liền rút ngọn nến lại, gật gật đầu: "Được rồi, xem ra là ngươi thực sự không thể nói được? Ngươi có thể noí chuyện được không?"
Người trong bức họa vội vàng lắc đầu. Bạn đang đọc truyện được cười khổ.
Cái này là gì đây? Đoán chữ hay sao?
Hắn thở dài, leo xuống dưới thang, ngồi xếp bằng trên mặt đất, ôm đầu suy tư về câu đố này.
"Bầu trời đêm... Cái thìa thật lớn..."
Rốt cục, Đỗ Duy đột nhiên đứng dậy, trên mặt hắn lộ ra một tia hy vọng mới.
Bầu trời đêm có cái gì... ngôi sao a!
Mà cái thìa thật lớn ? Không cần phải hỏi, khẳng định là bắc đẩu thất tinh rồi! Hình của bắc đẩu thất tinh chẳng phải là hình cái thìa hay sao?
Đỗ Duy nghĩ thông điểm này lập tức chạy nhanh đi tìm trên các giá sách trong phòng!
Ngôi sao... ngôi sao...
Trong thư phòng có liên hệ với ngôi sao... đúng, nhất định là giá sách về chiêm tinh thuật rồi!
Rất nhanh, thông qua mục lục, Đỗ Duy có thể tìm được giá sách chứa các bộ sách về chiêm tinh thuật. Hắn cố sức bò lên một chút tìm tòi. Sau đó dựa theo chỉ điểm của "cái thìa" kia, ở trên giá sách thứ bảy chứa về bắc đầu thất tinh, hắn cẩn thận tìm tòi!
Hắn cơ hồ đều lật từng quyển từng quyển ra xem, rốt cục...
Khi hắn động tới một quyển sách thì cảm giác rõ ràng quyển sách này rất trầm trọng! Lại giống như một quyển sách làm bằng kim loại không bằng! Hơn nữa, vừa mới nhúc nhích nó thì bên trong vách tường rất nhanh truyền tới thanh âm như cối xay nặng nề chuyển động...
Cuối cùng, sau những thanh âm lạch cạch nặng nề, toàn bộ giá sách bắt đầu chậm rãi chuyển động, trên vách tường phía sau giá sách lộ ra một ra một đường vào tối đen...
💬 Bình luận chương