Lại một lần nữa đi tới chợ nô lệ của đế đô, Đỗ Duy cẩn thận hơn nhiều. Hắn đội một cái mũ cao che lấp khuôn mặt, xuống ngựa hòa mình vào đám đông và chỉ đi theo tướng quân Ron Bartton
Hôm nay xem ra chợ nô lệ vắng hơn nhiều. Ba người mặc dù vừa đi vừa dắt ngựa nhưng đi lại cũng không khó khăn. Trong khi đó, nhóc Sandy có bị khó khăn một chút, con ngựa nhỏ màu nâu nhạt của hắn hơi cứng đầu một chút, luôn cùng với nhóc Sandy đối nghịch.
-Ngươi nên cho con ngựa của ngươi vài roi.
Tướng quân Ron Barton nhìn liếc mắt thằng nhóc này, nói:
-Những loại súc sinh này, càng mềm yếu, bọn chúng lại càng khinh thường ngươi.
Sandy có chút không nỡ, đây chính là con ngựa đầu tiên của hắn. Quản gia Marde tốt bụng đã đáp ứng với nhóc Sandy đưa con ngựa này cho hắn sử dụng một mình. Nhìn con ngựa với bộ lông mao mầu nâu hạt dẻ xinh đẹp này, Sandy không thể nào hạ roi xuống được.
-Ở chỗ này nhé. Bạn đang đọc truyện được như xưa nữa. Hồi trước ở chỗ này ta còn có thể tìm thấy được vài người hữu dụng, nhưng còn bây giờ thì sao? Ngươi nhìn xem cái đống phế vật này! Một cái đám rõ ràng là không có bao nhiêu bản lĩnh, chỉ được mỗi cái kiên trì chó má.. Phì, đúng là vàng thì sẽ tỏa sáng, nhưng là không phải vàng lại ở chỗ này giả bộ, quả thực là một đám phế vật không đáng được thương xót chút nào.
Đợi nửa ngày, không có một người nào tiến lên, Ron Barton có chút không nhịn được, rống lớn nói:
- Các ngươi này cả một chút kỹ năng đơn giản cũng không có hả? Quỷ thật! Các ngươi đúng là võ sĩ! Xuất ra một chiêu võ thuật các ngươi đắc ý nhất cho ông đây xem nào … Nếu quả là không có bản lĩnh, hãy tránh ra cho ta! Đừng đứng ở đây! Quay về góc của các ngươi chờ chết đi!
Hắn nói cực kì không khách khí, nhưng đứng từ góc độ của người quan sát như Đỗ Duy, lời này mặc dù khó chịu, nhưng lại rất là có đạo lý!
Cái này đúng là thực tế của thế giới này ! Nếu như ngươi rõ ràng không có bản lãnh, nhưng lại vẫn kiên trì rắm chó mà cố giữ đến chết.. vậy mới là ngu xuẩn ! Không bằng đàng hoàng tìm công việc phù hợp để cố gắng sống
Lãng phí cả ngày ở đây, đúng là không thể thông cảm được
-Xin hỏi, thưa ngài, ngài hỏi người có kĩ năng là cái ý gì?
Một người gầy teo rẽ đám đông ra nói:
-Có thể nói rõ ràng một chút không?
-Ta sẽ xem ngươi có cái gì.
Ron Barton nói:
-Ngươi am hiểu nhất là cái gì? Đi ra cho ta xem một chút.
-Tôi am hiểu nhất là kiếm thuật, thưa ngài.
Cái tên gầy teo này, cố gắng giơ thanh kiếm của mình lên:
-Cấp bậc võ sĩ của tôi là …
-Được rồi, ta không quan tâm tới cấp bậc của ngươi.
Ron Barton không nhịn được phất tay:
-Nếu như ngươi có được cấp năm hay sáu thì sẽ không ở chỗ này. Hãy cho ta thấy bản lĩnh của ngươi đi nào.
Cái gã võ sĩ gầy teo này mặt đỏ lên, theo sau hắn tiện tay nhặt lên một tảng đá, ở bên cạnh trên vách tường xoát xoát vài cái trên tường hiện ra một hình ảnh người.
Hắn lui ra phía sau vài bước, sau đó hít một hơi thật sâu, đột nhiên rút ra trường kiếm
Xoát xoát xoát xoát
Trường kiếm nhẹ nhàng bay nhanh đâm ra, mũi kiếm như mưa như nhau điểm lên hình vẽ trên vách tường
Cuối cùng sau khi cái tên gầy teo này thối lui, Ron Barton híp mắt nhìn người kia, liếc mắt sáng hình đồ án một cái, hai tròng mắt hắn đột nhiên sáng ngời!
Bức tranh hình người kia, hai con mắt, cổ họng, các bộ vị ở dưới, còn có bộ vị ở xương chậu… toàn bộ đều bị đâm trúng!
Vừa nhanh vừa chuẩn! Tên võ sĩ này mỗi kiếm đều rất âm độc đâm vào các bộ hạ này… toàn bộ đều là các vị trí mà áo giáp không thể bao phủ!
Kiếm pháp của hắn bình thường xem ra có chút hèn hạ, có chút không quang minh chánh đại, giống như là rắn độc vậy.
Mà huy chương của hắn trước ngực…
Thật là một ngạc nhiên, chỉ là một võ sĩ một cấp?!
-Tốt , ngươi lưu lại, ta sẽ hỏi sau! Ron Barton cười ha ha, lớn tiếng nói:
-Còn có ai nữa không!!!
💬 Bình luận chương