Hãn Mục Da đáng thương bị Đỗ Duy đẩy đi đẩy lại như vậy tới hai ngày. Lúc ban đầu Hãn Mục Da cực kỳ phẫn nộ, có điều hắn dù sao vẫn có thể coi như là một chính khách có kinh nghiệm, ngay sau đó khống chế rất tốt cơn tức giận của mình, thậm chí còn hạ lệnh, nghiêm khắc cấm đám thủ hạ gây chuyện trong phủ công tước.
Nếu không thì đám võ sĩ thảo nguyên tùy tùng thô lỗ hung hãn thủ hạ của hắn sau cơn kìm nén tức giận sợ rằng sớm đã đi đánh nhau với thị vệ phủ công tước rồi.
Bây giờ dưới mệnh lệnh nghiêm khắc của Hãn Mục Da, mấy tên người thảo nguyên này còn coi như an phận. Chỉ có điều, đường đường sứ giả một nước không ngờ lại còn phải tự mình móc hầu bao ra để hàng ngày phái người ra ngoài tới các quán ăn chung quanh mua đồ ăn …… Việc đối xử như thế, có lẽ từ xưa đến nay, cũng là lần đầu mới thấy.
Đến lúc các quán ăn chung quanh phủ sau khi nhận được ám chỉ của ngài công tước, đối mặt với những con dê béo được đưa tới tận cửa này đều tăng giá cả lên gấp ba, cũng xem như là kiếm được một khoản tiền nhỏ.
- Hai ngày nay bọn chúng rất ngoan ngoãn a.
Đỗ Duy đứng ở trên lầu tháp, nấp phía sau bục cửa sổ quan sát mấy lều vải phía dưới. Võ sĩ thảo nguyên thì canh giữ ở bên ngoài lều vải còn Hãn Mục Da thì rất ngoan ngoãn, mỗi ngày chỉ yên lặng trong lều vải, nhưng mỗi ngày theo thông lệ vẫn phái người tới hỏi Marde: -Ngài công tước rốt cuộc đã thí nghiệm ma pháp xong chưa, phải chăng có thể bắt đầu tiến hành đàm phán?
Mỗi lần đối phương hỏi như vậy, Marde đều cũng trả lời qua loa một câu : sau khi ngài công tước xong việc đương nhiên sẽ đến gặp ngài.
Chỉ có điều sau đó cũng sẽ cố ý giả vờ bổ xung thêm một câu:
-Ngài công tước đã nói rằng trước khi thảo ra phần hiệp nghị đó còn mời ngài cân nhắc nhiều hơn chút. Dù sao gần đây cũng không có chuyện, nếu ngài có ý kiến mang tính xây dựng nào đó nếu không ngại thì có thể hiến kế rõ ràng, đợi sau khi ngài công tước có thời gian gặp mặt thì có thể đề xuất ngay lập tức, cũng không để lãng phí thời gian hai bên.
Ý tứ đó chính là: chúng ta ra giá ngất trời, ngươi còn tiền là được, chỉ là cuối cùng ngươi vẫn phải đưa ra điều kiện hợp lý mới được.
Thế nhưng xem dáng vẻ cũng không nóng nảy cho lắm của Hãn Mục Da, dường như quyết tâm định kéo dài dây dưa lề mề với Đỗ Duy.
-Xem ra muốn chọc giận hắn cũng không có hiệu quả quá lớn. Đỗ Duy thở dài, nhìn Phillip bên cạnh:
-Ngươi còn có cao chiêu gì không?
Phillip suy nghĩ trong chốc lát, cười nói:
- Thưa ngài, chẳng qua chúng ta chỉ đang thăm dò đối phương mà thôi. Quan sát hai ngày nay thật ra thành quả cũng không tệ rồi.
Đỗ Duy vuốt vuốt mũi, gật đầu nói:
-Ngươi nói rất đúng. Nếu như nói người thảo nguyên thật sự cương quyết. Chúng ta thất lễ như vậy thì hắn sớm đã chịu không nổi rồi. Xem ra bọn chúng cũng không muốn gây chiến.
- Đánh thì chắc là không muốn nhưng chuyện lần này dù sao cũng là bọn chúng đuối lý, quân đội của bọn chúng xâm nhập lãnh địa của chúng ta, bất kể như thế nào thì đều là lỗi của bọn chúng. Chỉ có điều, dường như bọn chúng lại không muốn chịu bồi thường cái gì. Đánh rồi lại không muốn đánh, thế nên tiếp tục dây dưa lằng nhằng như vậy cũng là mong muốn của người thảo nguyên .
- Vậy …… Chúng ta không ngại quyết liệt một chút chứ?
Đỗ Duy xoa xoa cằm. Bộ dáng hắn cười thực sự rất gian xảo.
- Ta thấy không sai lệch nhiều lắm. Bạn đang đọc truyện được phép xảy ra.
Đỗ Duy cười lại càng thêm kì quái:
-Ừm, hai vấn đề ngươi nói kỳ thật là một chuyện: làm sao mới có thể khiến người thảo nguyên nhân chủ động cầu hòa hơn nữa đưa ra bồi thường.
Dardanelle cười cổ quái, gãi gãi đầu suy nghĩ. Cười nói:
-Nói ra thì đúng là ý này. Chỉ là…. có được tất có mất. Chuyện này chúng ta nếu chỉ đơn thuần kiếm cớ đòi bồi thường thì tất nhiên là bọn chúng không chịu. Bằng không …… dùng phương thức trao đổi! Cùng đối phương thực hiện một giao dịch, chỉ cần nội dung giao dịch chúng ta chiếm tiện nghi, có được ích lợi thực tế là được rồi.
Đỗ Duy gật đầu, nhìn Dardanelle rồi nói:
-Ngươi không cần giấu giấu giếm giếm nữa, nói thẳng đi. Rốt cuộc biện pháp ngươi nghĩ là cái gì?
-Đức ngài! Ngài quên rồi sao, trên thảo nguyên còn có một sư đoàn kị binh đế quốc mà. Đội quân hai vạn kị binh này mặc dù không tính là nhiều nhưng cũng không tính là ít! Hàng năm đế quốc tổn hao cung cấp nhiều tiền nuôi dưỡng một đội kị binh như vậy. Nhưng chi phí sử dụng chủ yếu đều lãng phí trên việc tiếp tế vận chuyển đường dài. Mà đối với người thảo nguyên mà nói, đội quân đóng trên thảo nguyên này cũng là cái gai trong mắt, đinh trong thịt của chúng. Nhưng theo ta quan sát … Đội quân này thật sự không có nhiều ý nghĩa tồn tại! Không bằng …rút lui đi.
Vừa mới nói tới những lời này, Ron Patton lập tức đột nhiên hét lên. Quay về phía Dardanelle trợn mắt nhìn:
-Ngươi nói cái gì! Rút lui toàn bộ?! Ngươi đang đùa kiểu gì vậy! nếu không có đội quân hai vạn người này, đám người trên thảo nguyên muốn làm chuyện gì sẽ càng không kiêng nể gì nữa!
Dardanelle cười, nhìn Ron Patton không chút hoang mang nào nói:
-Tướng quân, nếu là năm đó khi ngài chỉ huy đội quân đó trên thảo nguyên, người thảo nguyên có lẽ sẽ còn cố kị dưới sự uy phong của ngài…Nhưng mà bây giờ căn cứ theo tin tức của ta, hiệu quả mang lại của đội quân hai vạn người này rất có hạn! Bản lãnh của tướng quân kế nhiệm sau ngài so với ngài lại kém quá xa. Ngoại trừ việc khiến người thảo nguyên chán ghét ra thì thật sự không có tác dụng gì quá lớn , hơn nữa hàng năm còn tiêu hao chi phí quân sự cực lớn ! Chi phí quân sự dùng để nuôi dưỡng một quân đoàn, nuôi dưỡng đội kị binh hai vạn người…cách làm như vậy, chẳng lẽ không phải thực sự buồn cười sao? Nếu là ngài đảm nhiệm chỉ huy hai vạn người này, dùng thủ đoạn và cách quản lý quân đội của ngài thì ta sẽ không chút do dự tán thành tiếp tục nuôi dưỡng hai vạn người này! Cho dù tổn hao chi phí quân sự cho một quân đoàn như thế ta cũng thấy đáng giá! Nhưng mà bây giờ…. Đã không đáng giá nữa rồi !
Ron Patton trầm lặng một hồi, mặc dù trong lòng hắn có chút thật sự không thừa nhận nhưng mà hắn không thể không thở dài:
-Lời của Dardanelle nói quả thực chính xác.
- Loại chuyện đàm phán này không thể chỉ kiếm cớ theo mặt cương quyết, muốn làm cho đối phương đi một bước lớn thì trước hết chúng ta sẽ đi một bước nhỏ. Chúng ta hiện đang chờ đối phương cho chúng ta một cái thang, nói không chừng Hãn Mục Da cũng đang chờ chúng ta cho hắn một cái thang đấy.
Dardanelle nghĩ tới đây, suy nghĩ một chút rồi nói:
-Thật ra ta thấy chuyện này là một cơ hội cực kì tốt cho ngài công tước! Chúng ta có thể đưa ra điều kiện: rút hai vạn người này ra khỏi thảo nguyên! Đương nhiên….. Việc giao dịch rút quân tuyệt đối không thể công khai! Loại chuyện này chỉ có thể là âm thầm giao dịch. Bằng không khi nói ra việc này thì dân chúng và dư luận ở thủ đô không rõ chân tướng e rằng đều sẽ chửi đại nhân của chúng ta là tên giặc b*n n**c đấy! Chúng ta có thể âm thầm đưa ra đề nghị rút quân với đối phương. Mà trên mặt danh nghĩa yêu cầu bọn họ sẽ bồi thường chi phí là được rồi.
- Còn gì nữa?
Đỗ Duy cười tủm tỉm nhìn Dardanelle.
💬 Bình luận chương