- Rồng ngớ ngẩn á? Ý ông là nó đã biến thành một con rồng ngớ ngẩn ư?
Đỗ Duy khựng lại:
- Trời ơi! Giấc mộng Long Kỵ Sỹ của ta tan tành mây khói rồi!
Đỗ Duy chỉ lên con Hoàng Kim Long đang ngáy khò khò phía trên, dáng vẻ cực kì ức chế:
- Gandalf, ông có biết không, cái đồ to xác này ta vốn có chỗ dùng đến đấy!
- Nhưng bây giờ chúng ta đã có hai nhóc con kia rồi còn gì? Lấy một đổi hai, ta thấy cũng đáng lắm.
Lão Gandalf áo xanh vẫn khăng khăng rằng mình đúng.
- Nhưng mà đoàn kị sỹ không trung Decepticon cần một vị lãnh tụ vĩ đại.
Đỗ Duy tỏ thái độ giống hệt như một đứa con nít bị tranh mất cây kẹo m*t:
- Con thằn lằn to xác này là hy vọng của ta! Nếu ta có thể cưỡi nó lên không trung chiến đấu … trời ơi, Long Kỵ Sỹ đấy! Long Kỵ Sỹ --- hơn nữa còn là Hoàng Kim Long Kỵ Sỹ cơ!!
Nhìn vẻ mặt Đỗ DUy, Gandalf áo xanh bắt đầu thấy hơi nghi ngờ tên nhóc khốn này rốt cuộc có phải là đang ăn vạ không. Vì thế lão già đáp với giọng rất chi là coi thường:
- Hoàng Kim Long Kị Sỹ …ta nghĩ nếu mà cái lão già chủ tịch Ma Pháp Công Hội Jacobin Dougan biết được giấc mộng của ngươi, thế nào lão ấy cũng tức cành hông. Còn cả ma pháp học hội, ma pháp học viện nữa! Bởi vì thiếu niên thiên tài ma pháp của chúng ta không ngờ lại biến thành kị sỹ! Ngươi đã phản bội lại nguyên tắc của ma pháp sư! Đệ tử thân ái của ta ạ!
Rất đáng tiếc là khi hai tên khốn kiếp một già một trẻ này đang thừa hơi dửng mỡ lảm nhảm cái mớ lời lẽ thiếu dinh dưỡng này thì hai anh em rồng kia lại đang tháo dỡ phòng thí nghiệm của lão Gandalf một cách không thương tiếc.
Con rồng ma pháp hình như sau khi bị em mình bắt nạt cho thê thảm quá đã tìm ra lỗi thoát. Nhóc con này sau khi bị con em đánh cho quay cuồng, cuống quá đến nỗi tự nhiên biến mất tại chỗ!
- Di động trong nháy mắt!
Đỗ Duy và Gandalf cũng lúc thốt lên đầy ngạc nhiên vui sướng. Một tíc tắc sau rồng ma pháp đã bay đến bên cạnh con Hoàng Kim Long đang ngủ say, lấy mũi hích nhẹ vào gã to xác đó, ư ử mấy tiếng như là đứa con nít sau khi bị bắt nạt thì chạy về nhà mách mẹ.
Đấy là ý nghĩ duy nhất trong đầu Đỗ Duy lúc này!
Tiếc là còn Hoàng Kim Long đã biến thành ngớ ngẩn kia không mảy may phản ứng. Lúc này, nhóc con khỏe như Hercules kia bay vút một cái lên.
Rồng ma pháp có vẻ như biết rằng ma pháp của nó hoàn toàn vô hiệu với cái con cuồng bạo lực này, đành tiếp tục dùng phép thuấn di liều mạng né tránh. Còn nhóc con không biết ma pháp kia hình như cũng hết cách với đối phương – tuy nó rất mạnh nhưng phải bay bằng cánh, tốc độ làm sao mà bì được với thuấn di chứ.
Phòng thí nghiệm của Gandalf áo xanh đã biến thành một bãi chiến trường bị giày xéo, mấy chục cái tủ lớn gần như đã vỡ tan, các loại ma pháp dược tề đủ mọi màu sắc bị đánh vỡ, sau khi chai lọ vỡ hết, các loại ma pháp dược tề khác nhau pha trộn lại nổ tanh bành như pháo hoa, đủ mọi màu quái dị, đủ mọi mùi khó ngửi.
Hai đứa nhóc kia chơi đã đời, nhưng mà đến khi lão gandalf áo xanh tỉnh ra --- đây là phòng thí nghiệm ma pháp của lão thì …..
- Ngăn bọn chúng lại!
Vẻ mặt lão cực kì xót ruột tiếc của.
Đỗ Duy thì lại lén cười.
Hai tên nhóc kia nhanh chóng ngoan ngoãn hẳn – Đỗ Duy sớm đã đề phòng, trước khi tiến hành thí nghiệm tối nay hắn đã thực hiện kí khế ước linh hồn bằng ma pháp với hai nhóc con kia, trở thành chủ nhân của chúng.
Vì thế nên bây giờ Đỗ Duy đang cười trộm rất là sung sướng: hắn giờ đã có hai con sủng vật ma pháp mạnh mẽ rồi!
Có điều khi ánh mắt Đỗ Duy nhìn lên con Hoàng Kim long đang ngủ say trên đỉnh đầu, hắn vẫn cảm thấy không hài lòng:
- Gandalf! Trước đây ông có nói là sau khi truyền thừa nó sẽ biến thành ngớ ngẩn đâu! Chẳng lẽ sau khi linh hồn ấn kí của long tộc truyền thừa, con rồng nào cũng ngớ ngẩn hết à?
- Đương nhiên là không phải!
Lão Gandalf lắc đầu:
- Nếu mà như thế thì tộc trưởng Long Tộc mà ngươi gặp đã thành ngớ ngẩn từ lâu rồi --- đừng có quên, nó có tới ba đứa con!
Đỗ Duy trợn tròn mắt. Lão Gandalf lúc này mới nói:
- Ngươi đừng quên, ta là nhân loại! Ta có phải rồng đâu! Ta chỉ dựa vào vài mảnh ghi chép cổ rồi mày mò ra cách này --- ta đã nói từ đầu còn gì! Ta không nắm chắc hoàn toàn, có thể sẽ xuất hiện tác dụng phụ. Vì thế, làm một phép so sánh cho chính xác: nếu nói truyền thừa linh hồn ấn kí đích thực của Long tộc là một dạng dùng sức mạnh thánh giai.
Đỗ Duy bình tĩnh để công chúa Louise ra ngoài đợi trước, sau đó thì nhốt mình và Hussein trong phòng.
Khi trong phòng chỉ còn hai người, Đỗ Duy còn chưa mở miệng, thật bất ngờ Hussein lại mở miềng trước!
- Ngươi … ngươi định xử lí cô ta thế nào?
Ánh mắt Thánh Kị sỹ lấp lánh nhìn chăm chăm Đỗ Duy.
Đỗ Duy đương nhiên biết "cô ta" là chỉ ai, nhìn vẻ mặt Thánh Kị sỹ, cả ánh mắt ôn nhu khác hẳn vẻ lạnh lùng trước kia nữa, Đỗ Duy bật cười, từ tốn nói:
- Hình như ngươi rất lo cho cô ta?
- Cô ta là công chúa.
Hussein thản nhiên đáp, có điều Đỗ Duy lại nhận ra Thánh Kị sỹ đang giấu diếm – không thể không nói về mặt này Hussein quá là non kém, không giấu nổi tên giảo hoạt như Đỗ Duy.
- Không sai, nàng là công chúa.
Đỗ Duy hình như muốn khích Hussein, vì thế cố ý lạnh giọng:
- Nhưng vì cô ta mà ta tổn hại mất bốn trăm ba mươi tư thuộc hạ!
Hussein im lặng, rồi hắn nói:
- Đó là do người của Thần Điện làm.
Đỗ Duy gật đầu, sau đó hắn kéo Hussein đứng dậy:
- Ngươi đi theo ta, ta đưa ngươi đi gặp vài người.
💬 Bình luận chương