- Giết!
Lưỡi đao sắc bén chém bổ qua phần máu thịt, rồi đến phần xương cổ cứng rắn cũng không cách nào ngăn cản được lưỡi đao bằng kim loại, lại thêm vào lực lượng cường hãn của thú nhân, xương cổ bọ một đao này chém cho vỡ nát. Cùng với một tiếng hống bi thảm, con băng tuyết ma lang cuối cũng cũng ngã xuống trong vũng máu.
Bốn chiến sĩ ngưu tộc xông lên, bọn họ dùng những thanh đao trong tay rất nhanh chóng xẻ thịt của con ma lang vừa mới chết, lột lớp da của nó. Một trong số chiến sĩ ngưu tộc đó rất lão luyện cắt xuống một khối thịt phần béo nhất ở chân sau của con ma lang, đưa đến trước mặt một chiến sĩ ngưu tộc vóc dáng to khoe nhất từ nãy đến giờ vẫn lạnh nhạt đứng một bên.
Gã ngưu tộc chiến sĩ này thân hình cao chừng hai mét rưỡi, vai rộng, cơ bắp cuồn cuộn chứng tỏ hắn một sức mạnh cường hãn, mặc bộ giáp sắt mấy chục cân trên người mà dường như không cảm thấy có chút nặng nề vướng víu nào, dưới chân hắn có cắm một thanh trường đao dính máu.
- Đầu, là của ngươi.
Nhìn lướt qua khối thịt béo trước mắt, tên thủ lĩnh của đám chiến sĩ ngưu tộc này nhếch miệng cười:
- Để cho mọi người chia nhau đi, mấy ngày hôm nay thu hoạch không tệ, đủ ăn rồi.
Xác của con ma lang kia rất nhanh chóng bị xẻ hết thịt đến chỉ còn mỗi khung xương trắng, những thú nhân này làm việc một cách hết sức triệt để, một mẩu thịt vụn cũng không dính lại. Những thú nhân này treo luôn từng miếng từng miếng thịt tươi vừa cắt lấy trên người, mà tên cuối cùng sau khi nhìn thoáng qua bộ xương trên mặt đất còn khiêng luôn nó lên vai.
Bốn chiến sĩ ngưu tộc đối phó với một con băng tuyết ma lang trưởng thành, chỉ có một không cẩn thận bị phong nhận do con ma lang bắt ra làm cắt phá chút da thịt bên ngoài, còn đều là cao hứng chia chiến lợi phẩm.
Trong khắp khu rừng rậm Băng Phong, đội săn bắn như vậy có khoảng hơn một ngàn.
Hơn năm nghìn tên chiến sĩ ngưu tộc đảm nhiện vai trò là đội tiên phong cho đại quân thú nhân, chúng đã loanh quanh trong khu rừng rậm này hơn hai chục ngày rồi. Nhiệm vụ của họ rất đơn giản, chính là… đi săn! Tìm tất cả mọi thứ có thể dùng làm lương thực!
Hơn hai mươi ngày, ma thú trong rừng rậm Băng Phong quả thật là ăn đủ đau khổ.
Bất kể mà băng tuyết ma lang vóc dáng to lớn, hay là hỏa ly vẫn trốn dưới nền đất tuyết cho đến thực thi quái … đều thành mồi săn của thú nhân tộc. Hàng loạt ma thú bị săn bắt, sau đó bị xẻ ra làm nhiêu khồi để khô để dự trữ, là lương thực trong tương lai.
Ngay cả đến Địa long có lớp vảy cứng chắc, dưới sự vây công của đám thú nhân với sức khỏe cường hãn cũng bị kéo ra khỏi lòng đất từng con từng con một, sau đó bị thiết chùy do ải nhân tộc rèn ra đập vỡ lớp vảy.
Trong cái khu rừng rậm Băng Phong quanh năm băng tuyết này, thứ gì khác thì không có, chứ ma thú thì quả thật là một số lượng khổng lồ. Bao nhiêu đời nay, ma thú ở trong khu rừng rậm này sinh sôi nảy nở, trừ thỉnh thoáng có cái đám lính đánh thuê loài người lớn mật không cần mạng kia len lỏi vào săn bắn lẻ tẻ ra, ma thú cơ hồ là không có thiên địch, tha hồ sinh sôi phát triển.
Mà bây giờ, sau khi đám thú nhân mà sức mạnh so với ma thú càng cường hãn, hơn nữa lại có trí tuệ tổ chức thành quân đội tiến vào khu rừng rậm này. Trong hơn hai mươi ngày, toàn bộ khu rừng trở thành một khu săn bắn khổng lồ.
Những thú nhân này trời sinh đã có thiên phú đi săn, chúng hiểu rõ tập tính của dã thú. Chúng so với đám dong binh loài người lại càng giảo hoạt, càng hiểu phải làm thế nào để dụ con mồi ra khỏi hang ổ, thậm chí đến cạm bẫy mà chúng bố trí cũng hiệu quả hơn cạm bẫy của loài người!
Còn nữa, từng trảng từng tráng rừng với những than cây to lớn bị đốn xuống. Những mảng rừng giờ biến thành những mãnh đất chỉ còn trơ lại những gốc cây cụt ohur đầy tuyết.
Đối với những cây gỗ to lớn nặng nề kia, đám thú nhân thậm chi còn chẳng cần bất kỳ loại công cụ vận chuyển nào, chỉ cần hai thú nhân cường tráng là có thể cùng bê một than cây to mang đi!
Những thân gỗ to kia được dùng làm vật liệu để xây dựng nên những doanh trại đơn sơ, còn phần lá của những cây đó, nhất là lá của các loài cây lá rộng. còn có thể trở thành món ăn được ưa thích của các thú nhân móng guốc.
Trong thú nhân, những loài móng guốc gồm mã nhân, ngưu nhân,… là những loài ăn tạp, chúng có thể ăn thịt những cũng không ngại gì đám lá cây tươi non mềm mại này.
Càng ngày có càng nhiều đội tiên phong tiến vào khu rừng rậm Băng Phong, rồi ở trong mảnh rừng rậm rộng lớn này tìm cách thu lấy đủ mọi thứ có thể dùng làm thức ăn, sau đó đem chúng dự trữ lại chờ đại quân sắp đến.
Đại Viên Hồ cũng đã bị thú nhân chiếm lĩnh rồi, cả một mảnh đất xung quanh hồ mọc đầy những căn lều gỗ đơn sơ của thú nhân. Mỗi ngày đều có người của thú nhân tộc dùng gậy gỗ đập vỡ lớp băng, rồi bọn họ tìm cách săn đám thủy quái trong hồ.
Bên trong Đại Viên Hồ là đầy những con lân ngư béo tốt – đó cũng là một loại ma thú. Mà loài cá này nhảy ra khỏi mặt nước thì có thể từ trong miệng phun ra một mũi gai độc nhỏ như cái kim may áo, có thể đem một người trưởng thành nhiễm độc chết.
Nhưng mà loại độc tố này đồi với thú nhân dường như chẳng có bao nhiêu hiệu quả. Bạn đang đọc truyện được rút dây động rừng! Nghiêm khắc phục tùng mệnh lệnh! Chẳng lẽ ngươi quên rồi sao!
Sư đoàn không quân đầu tiên của Đế quốc, trước đây là của Tây Bắc, khi mới được sang lập ở Tây Bắc thì Đỗ Duy đã để lại một dấu ấn hoàn toàn khác với quân đội đế quốc truyền thống: Điều lệ nghiêm khắc, phục tùng tuyệt đối!
Tên binh lính kia mặc dù vẫn tiếc nuối, nhưng vẫn thực hiện mệnh lệnh, trề mỗi khẽ nói:
- Hừ, gào rú cái gì, sớm muộn rồi cũng sẽ đánh các ngươi bật về.
💬 Bình luận chương