Công tước hoa Tulip đại phá quân địch, lấy lại được phòng tuyến phía Đông.
Sau đó, ở Đông bộ lại phát sinh một hồi các cuộc chiến đấu quy mô nhỏ.
Tháng sáu, nhân loại bắt đầu xây dựng lại pháo đài. Đỗ Duy đưa ra một ý tưởng mới, đem mặt bắc tường thành vứt bỏ, xây dựng một pháo đài giống như cũ ở mặt nam tường thành. Lần nữa tạo thành một phòng tuyến mới.
Hậu phương nhân loại điều mấy vạn nhân công bắc thượng. Trung bộ rất nhanh cũng đã cung cấp cho Đỗ Duy một sư đoàn viện quân.
Từ trung tuần tháng sáu cho đến cuối tháng, chỉ thời gian nửa tháng ngắn ngủi, tội dân đã sáu lần tấn công với quy mô nhỏ.
Quân đội nhân loại tử thủ bãi sông, song phương thương vong cũng bằng nhau. Bãi sông đã từng một lần bị tội dân chiếm giữ, chỉ là dưới lực xung kích của lội kỵ , trên chiến trường thú nhân không có được ưu thế tuyệt đối nữa. Thậm chí có vài lần, dưới sự chỉ huy của Đỗ Duy, nhân loại cố ý vứt bỏ bãi sông, để cho một phần quân đội thú nhân sang sông, sau đó phát động lôi kỵ xung kích lần nữa.
Trong thời gian này, lang kỵ của thú nhân đã ba lần giao chiến cùng lôi kỵ, mà lôi kỵ lại ba lần đều toàn thắng. Đương nhiên, điều đó có thể giải thích do lang kỵ số lượng ít hơn nhiều nên lôi kỵ vẫn bảo trì được ưu thế này. Mà Lạc Tuyết tựa hồ cũng không có định phái ra thêm lang kỵ.
Thậm chí có lần Đỗ Duy nghi hoặc: Lạc Tuyết điều lang kỵ đi đâu ?! Chẳng lẽ tại phòng tuyến phía đông lại chỉ có hai ba ngàn lang kỵ ư ?
Nhưng lôi kỵ cũng không phải hoàn toàn không có điểm yếu, ít nhất là địa hình của bãi sông, đất quá mềm, hạn chế lực xung kích của lôi kỵ. Thậm chí có một lần chiến đấu, lôi kỵ đã đem trận hình của đối phương đẩy lùi về sau. Sau đó tiến vào vùng bãi sông lầy lồi, hầu như là bị mắc kẹt ở trong đó. Bạn đang đọc truyện được cúi xuống !
- Sau đó… ta ngẩng đầu lên nhìn, liền nhìn thấy một tiên nữa từ trên trời giáng xuống! Ta thề có thần linh, ta tuyệt đối không có nói sai! Nàng nhất định là tiên nữ! Gặp quỷ, tuy nàng ở thật cao trên trời, ta không thấy rõ dung mạo của nàng, nhưng ta dám đánh cuộc đây là nữ nhân xinh đẹp nhất ta từng nhìn thấy! Ở xa xa chì nhìn vào cái bóng của nàng, lúc đó ta như ngẫ dại! Sau đó thì…
- Sau đó, tiên nữ kia, rút ra một thanh trường kiếm, đem tóc màu vàng của nàng hung hăng cắt xuống một bó to. Bay nhanh đến phía trước vẩy một cái… Sau cùng…
- Sau cùng, trận chiến cũng kết thúc, ngươi đoán xem như thế nào? Ta cho ngươi biết, lúc đó ta sợ đến đái ra cả quần! Chúng ta bị nữ nhân kia cảnh cáo, nhân loại đều phải nhìn lên trời, không cho nhìn xuống xem. Kết quả, nữ nhân kia sau khi rải xuống một mảnh tóc thì chung quanh lúc đầu là thanh âm của những thú nhân kia kêu gào. Rất nhanh thì dần dần biến mất! Chung quanh là một mảnh tịch mịch. Nữ nhân kia mới từ từ tan biến, như chưa từng xuất hiện. Kết quả , chúng ta cúi đầu xuống nhìn thì chỉ thấy dưới thành, trên chiến trường vừa rồi là chi chít những thú nhân chen chúc như kiến, từng tên đều biến thành… tượng đá! Ngươi nói, đây không phải kỳ tích thì là cái gì? Ta đoàn là, nữ nhân xuất hiện trên trời kia không phải nữ thần hiển linh thì là gì? Nếu thật như vậy thì tốt rồi! Nữ thần bảo hộ! Roland vạn tuế! Đế quốc vạn tuế!!!!!!
- Roland vạn tuế! Đế quốc vạn tuế!
Binh sĩ chung quanh cùng lúc hô lên, không ít người còn cầm trên tay chén rượu.
Đây là một cái tửu quán ở trong pháo đài, hiện tại biến thành nơi nghỉ ngơi của binh sĩ.
Một nam hài tử tuổi còn rất trẻ, đứng phía sau là vài ngươi khôi ngô, thân mặc trường bào. Vừa nhìn thì biết đây chính là những thị vệ.
Nam hài tử này có được một khuôn mặt anh tuấn. Xem ra chỉ trên mười tuổi, nhưng lại rất có thần khí.
Lúc mấy binh sĩ say lướt khướt kia nói xong, thì tình hình chiến sự xem như đã rõ ràng…
Charles, hoàng đế đương nhiệm của đế quốc, ánh mắt lại càng thêm cổ quái.
Nữ thần hiển linh? Nữ thần bảo hộ?
Toàn bộ biến thành tượng đá ?
Công tước hoa Tulip, lão sư của ta, lại làm ra cái gì nữa đây a?
Nhìn chung quanh là những binh sĩ đang say khướt, những thân vệ bên cạnh Charles hơi khẩn trương, gấp rút đem tiểu hoàng đế bảo vệ ở giữa.
Lần này tiểu hoàng đế bệ hạ, tự thân đi tới đông bộ chiến tuyến. mục đích là khuyến khích các tướng sĩ hoàng đế bệ h* th*n lâm, đây là vinh diệu lớn cỡ nào a! Tuy nhiên người người đều biết, tiểu hoàng đế bệ hạ không có thực quyền. Nhưng, hắn rốt cuộc cũng là hoàng đế!
Chỉ là Vị tiểu hoàng đế bệ hạ này lại khăng khăng đưa ra ý kiến quỷ quái, muốn làm cá gì cải tranh chuyến vi hành thành du hí… Ai, chỉ khổ cho những thị vệ này của chúng ta.
- Bệ hạ
Thủ lĩnh của đám thị vệ, đến bên cạnh Charles, thấp giọng cầu khẩn nói:
- Trong đây có quá nhiều người, chúng ta còn phải đi gấp đến phủ thống soái để gặp công tước hoa Tulip đại nhân nữa!
- Gấp gáp cái gì.
Charles mặt đầy tự tin:
- Trong đây đều là những dũng sĩ của đế quốc Roland chúng ta! Ta thân là hoàng đế của đế quốc, bên trong có dũng sĩ của đế quốc, còn sợ nguy hiểm nữa ư!
Lời này vừa nói ra, các thị vệ chung quanh đều nhịn không được lộ ra nhãn thần kính trọng, bội phục . Chỉ là tiểu hoàng đế biểu diễn quá mức,thậm chí là muốn lấy rượu mạch cùng các binh sĩ uống cạn, nói loạn cả lên. Cuối cùng các thị vệ mới xông tới ngăn cản.
- Tốt rồi, đi gặp lão sư.
Đối với cản trở của thị vệ, Charles kỳ thật cũng rất đồng ý. Nãy giờ là hắn ngụy trang đó thôi, muốn hắn thân là Hoàng đế chi tôn cùng các binh lính này cùng một chỗ uống thứ rượu thấp kém kia. Hắn mới không chịu nổi!
- Nữ thần bảo hộ! Roland vạn tuế! Đế quốc vạn tuế! ! Công tước hoa Tulip đại nhân vạn tuế!!!
Nghe hai câu đâu tiên, tiểu hoàng đế còn mỉm cười. Nhưng khi nghe những binh sĩ say lướt khướt kia hô lên câu cuối cùng thì Charles trong ánh mặt tập tức lóa qua một tia cổ quái.
- Đi thôi.
Hắn cuối cùng cũng mất đi hứng thú, dẫn đầu đi ra khỏi tửu quán này.
💬 Bình luận chương