Trang chủTruyện

Chương 901: Ta không có trái tim

Ác Ma Pháp Tắc · Chương 901/902

Chương 901: Ta không có trái tim

Ác Ma Pháp Tắc · Chương 901/902

Cách vạn dặm ở xa…

Bạch Hà Sầu yên lặng đứng trên sườn núi , xung quanh là cây cối tươi tốt tràn ngập sinh cơ . Xung quanh có chim bay cá nhảy , muông thú đông đúc .

Trong mắt hắn phảng phất đã ngây dại , hoàn toàn không biết xung quanh có động tĩnh gì , chỉ một mực nhìn xuống núi ..

- Ta ….. tất thảy , ta đã từng thấy …

Hắn nghĩ một lúc , giọng nói than thở :

- Không sai , đúng là đã từng gặp qua !

Hắn chậm rãi đi xuống , cuối cùng cạnh một khu rừng , Bạch Hà Sầu nhìn thấy một " người "

Đó là một thanh niên trẻ tuổi vóc người cao lớn , thân thể gần như hoàn mỹ tràn đầy sức sống

Mà càng quan trọng hơn … nam nhân hoàn toàn khỏa thân

Tuy khỏa thân nhưng ánh mắt hắn lại không có nửa điểm ngần ngại , nhìn Bạch Hà Sầu đi xuống sắc mặt cũng không thay đổi , chỉ bình tĩnh nhìn tiếp mà thôi

Nam nhân này nhìn một lúc lâu mới mở miệng nói – có lẽ vì thế giới này chỉ có một mình hắn , do đó âm thanh hắn phát ra hơi vụng về , nhưng ngôn ngữ phát ra Bạch Hà Sầu lại chưa từng nghe thấy

Thế mà … Bạch Hà Sầu lại hiểu được !

- Ngươi … đã tới

- Ta đã tới

Bạch Hà Sầu thở dài , cũng dùng ngôn ngữ của nam nhân này nói ra

- Ta nhớ ra ngươi

Nam nhân mỉm cười rất hồn nhiên :

- Hình dạng của ngươi thay đổi , nhưng ta nhận ra ngươi

Bạch Hà Sầu vô ý sờ lên mặt mình

Hình dạng thay đổi ? Ta lúc trước hình dạng thế nào ?

- Ngươi tạo ra trời đất , tách ra núi đá , sáng tạo nơi này . Ngay cả mặt trời cũng là ngươi tạo ra . Ta biết . Ngươi là thần !

Thần!

Thần...

Một chữ phảng phất đáng cười

Nhưng lúc này Bạch Hà Sầu lại cười không nổi

Hắn gật đầu :

- Đúng thế , ta nhận ra ngươi

Hai người nhìn nhau hồi lâu không nói gì , chỉ yên lặng đứng đó

Sau đó , ánh mắt Bạch Hà Sầu có một tia ấm áp :

- Ở đây , ngươi thích không ?

- Thích

- Vui vẻ ?

- Vui vẻ ! Nơi đây là … nhà !

Bạch Hà Sầu cười , ánh mắt của hắn cùng nam nhân này có vài phần giống nhau

Là " nhà " …

Hắn chuyển mình , nói :

- Ta định mang ngươi đi , nhưng nếu ngươi thích ở đây ta sẽ đổi ý

- Ta thích ở đây

Nam nhân này không do dự trả lời

Bạch Hà Sầu đột nhiên cảm thấy trong lòng như trút được tảng đá , buông bỏ được gánh nặng của mình

- Thích là tốt rồi

Hắn nghĩ một lúc , lại nói :

- Ngươi còn yêu cầu gì khác không ? Ta là thần , tất cả yêu cầu của ngươi ta đều có thể làm được

Nam nhân này ngồi xuống suy nghĩ một lúc , sau đó ngẩng lên , ánh mắt rất chân thành :

- Ta thấy … ở đây rất cô đơn . Tuy nơi này có sống có núi , có chim có thú làm bạn ta . Nhưng , ta vẫn thấy cô đơn , vì chúng không phải đồng loại của ta

- Ở đây.

Nam nhân này chỉ vào tim mình nói :

- Ta cảm thấy ở đây…. Trống rỗng

Ánh mắt hắn có một tia mờ mịt :

- Ta … không hoàn chỉnh . Sinh mạng của ta không hoàn chỉnh

Bạch Hà Sầu cười , vỗ vai nam nhân này :

- Ngươi muốn có đồng loại , ta có thể thỏa mãn yêu cầu của ngươi

Nói xong , hắn đặt tay trước ngực nam nhân này , sau đó một chùm sáng lóe lên , trên tay hắn đã có thêm một vật màu trắng

- Đây là xương sườn của ngươi

Bạch Hà Sầu mỉm cười

Nam nhân này có chút mờ mịt sờ lên lồng ngực không chút thương tổn của mình

Bạch Hà Sầu thở dìa , cầm khúc xương này cắm trên mặt đất , sau đó giơ tay khẽ điểm !

Vạn vật ở đó , từ sông núi tới chim muông đều có một luồng sinh mạng ngưng tụ lại chảy qua – thậm chí nam nhân này cũng có

Những tia sáng này chậm rãi tụ vào khúc xương kia , rất nhanh hóa thành một thân hình

Tóc dài , khuôn mặt nhu hòa , thân hình tha thướt ……

Đây là một nữ nhân , một thiếu nữ

Nữ nhân này mở mắt , sinh mạng của nàng mới bắt đầu , ánh mắt có một tia sợ hãi . Nhưng sau đó tựa hồ theo bản năng , nàng đứng dậy nhìn Bạch Hà Sầu , lại nhìn nam nhân trẻ tuổi kia … Cũng theo bản năng , nàng cảm thấy người này mới là đồng loại của mình , nên đi tới sợ sệt núp sau lưng hắn

Ánh mắt Bạch Hà Sầu có chút phức tạp

- Ngươi vui vẻ , ta rất mừng

Nói xong , hắn lắc đầu rời đi

Từ trên không rơi xuống vài câu nói của hắn :

- Ngươi muốn đồng loại , ta cho ngươi một đồng loại . Từ hôm nay , ngươi là Adam , nàng là Eva

Adam bước lên mấy bước , hô to :

- Ngươi đi đâu vậy !

Bạch Hà Sầu ở trong mây , hắn tự nói , đương nhiên Adam không nghe được

- Mẫu thân của ngươi ở đó … chẳng qua , đây là một cuộc chiến của chúng ta thôi !

( Chỗ này chế của ta lưu lại . Hiện tại ngươi lại có thể ở đây thi triển thần lực , chứng tỏ ngươi mạnh hơn ma thần vạn năm trước rồi . Ta biết , ngươi đoạt đi thần cách của bọn họ

- Cho nên ta mới có lòng tin đánh bại ngươi

Nữ thần cười lạnh :

- Ta mới có lòng tin đến nơi này !

- Cho nên ngươi sai rồi

Bạch Hà Sầu nhàn nhạt nói :

- Ta nói , các ngươi đi sai đường rồi . Cái mà các ngươi gọi là thần cấp đều sai rồi . Chẳng qua may mắn , nếu ngươi không hại ta có lẽ ta cũng đi sai nốt . Chỉ là hiện tại ta không còn như trước . Ta sẽ cho ngươi thấy lực lượng mạnh nhất là như thế nào

Ánh mắt nữ thần lạnh như băng :

- Ta muốn con của ta !

- Nó sống ở đây rất tốt . Ở đây rất trong sạch , không cần quấy nhiễu hắn

Bạch Hà Sầu cười khẽ , lại xoay người nhìn Đỗ Duy :

- Các ngươi còn định đứng ở đây đến bao giờ ?

Đỗ Duy liếc hắn một cái :

- Hai tuyệt đỉnh cường giả mạnh nhất cả vạn năm đại chiến ! Sao có thể bỏ không xem được ?

- Không nghĩ ngươi cũng tục như vậy

Bạch Hà Sầu lắc đầu , giọng nói kiên quyết :

- Đáng tiếc , yêu cầu này ta không thể đáp ứng – vì đây là cuộc chiến của hai người chúng ta

Bạch Hà Sầu vỗ vai Đỗ Duy , sau đó một tia lực lượng ôn nhu chảy vào người hắn

- Ta biết tình cảnh của ngươi cũng không tốt lắm , sức mạnh sắp hao hết cả rồi . Ta đã nói , bằng hữu của ta không nhiều , ngươi cũng là một trong số đó . Nếu ngươi chết rồi ta cũng không vui

Hắn cười rất chân thành :

- Đây là lĩnh ngộ của ta với lực lượng chân chính , ta truyền nó lại cho ngươi ! Ta nghĩ lấy đầu óc của ngươi , trước khi lực lượng tiêu hao hết sẽ hiểu ra được … Nếu ngươi không làm được , vậy thì quá ngu xuẩn . Người ngu xuẩn thì nên chết đi

Câu này mang ý giễu cợt rõ ràng , khiến Đỗ Duy cười khổ

Bạch Hà Sầu chỉ một lớp mây mù phía sau :

- Đi ra đi . Hai người bọn ta đánh nhau , không muốn bị ai nhìn

- Rất tốt !

Nữ thần cũng đồng ý :

- Ta phí hết tâm sức mới đến được đây , cũng không vội đi ra !

Đỗ Duy trong lòng vừa động :

- Ngươi … sẽ không thua chứ ?

Bạch Hà Sầu cười :

- Ta chính là thế giới này , thế giới này là ta . Thế giới bất diệt , ta bất diệt . Đừng quên , ta là Bạch Hà Sầu

Câu cuối cùng này của hắn mang theo tự tin vô bờ

Đối với vương quốc liên hiệp Nam Dương , hôm nay là một ngày lịch sử !

Thần sơn ngủ say bao năm , đột nhiên thức tỉnh !

Núi lửa phun trào , nham tương bay cao hàng ngàn thước !

Tro bụi tung lên , khói lửa đầy trời , nửa tháng không tan

Bộ lạc dưới chân núi dời đi , mà sau này mọi người quay về phát hiện thần sơn đã biến đổi !

Dung nham phun ra thay đổi cả trăm dặm địa hình . Vị trí nước hồ đã biến thành cái hố to

Núi lửa bùng nổ khiến thần sơn cao thêm cả trăm thước , mà núi xung quanh bị phá đi 3 phần !

Khi thần sơn bình yên trở lại , vô số bộ lạc phái ra tế tự tiến tới làm các nghi lễ thỉnh cầu , mong thần linh thương xót không giáng tội con dân trên đảo

Đương nhiên mấy cái này đã không liên quan gì tới Đỗ Duy

Nói thêm một chút , một canh giờ trước khi núi lửa bùng nổ , Đỗ Duy còn đang chậm rãi dung hợp thần lực

- Bạch … Hắn sẽ không sao chứ ?

Joanna cẩn thận hỏi một câu

Cả Joanna và Vivian đều có chút áy náy không dám cùng Đỗ Duy nói chuyện , đối với việc mình vừa làm trong đó vẫn canh cánh trong lòng

- Không sao đâu … Bởi vì hắn là Bạch Hà Sầu a

Đỗ Duy cười nói

Thần thú vẫn hôn mê bị ném trên mặt đất – theo lời Bạch Hà Sầu nói , lực lượng của nó bị phong ấn , còn xa mới trở thành thần thú được nữa

Lão Bạch nói không sai , thần cấp , căn bản là đi sai đường rồi

Ngoài ra bên mình hắn , còn có Lam Hải Duyệt , lão Chris , giáo hoàng , Rosetta

Lão Chris biểu tình rất lạnh lùng , tựa hồ có chút không cam tâm . Chẳng qua lão Bạch nói , lão Chris từ nay về sau sẽ không tìm cách tính kế mình nữa

Còn về giáo hoàng ….

- Giáo hoàng bệ hạ tôn kính

Đỗ Duy không chút hảo ý đứng trước mặt :

- Ở trong một ngày , nên ngoài 10 năm đó ! Ta tính một chút thời gian chúng ta ở bên trong , bên ngoài sợ là đã 4 ,5 năm rồi

Giáo hoàng cảnh giác nhìn Đỗ Duy :

- Ngươi có ý gì ?

- Ý của ta là , giáo hoàng bệ hạ đột nhiên mất tích 4 ,5 năm , ngài nghĩ đế quốc biến thành dạng gì rồi ?

Giáo hoàng trầm mặc không nói

Ánh mắt Đỗ Duy nghiêm túc :

- Nếu đã mất tích 4 , 5 năm . Hay là dứt khoát vĩnh viễn mất tích đi

Nói xong , hắn thở dài

Giáo hoàng còn muốn nói gì , đột nhiên cảm thấy sau lưng mát lạnh

Một thanh đoản kiếm đã đâm vào tim hắn

- Ro… Rosetta ?

Rosseta mặt không biểu tình , nhìn lưỡi kiếm

Giáo hoàng chậm rãi gục xuống, Đỗ Duy lại cúi tới , kề vào tai hắn nói một câu cuối cùng :

- Kỳ thật , ta sớm muốn giết ngươi

- Vì … vì sao …

- Ta biết ngươi nhất định muốn hỏi rõ … tiếc là ta không có thời gian giải thích . Ngươi nhớ kỹ một cái tên này đi : Quattro Bajeena : Phụ thân hắn là một nhân viên thần chức , vì địa vị của mình mà g**t ch*t mẫu thân của hắn

(Xem lại các chap 379 để biết về thằng cha này , mình phải đọc lại cả bộ mới tìm ra được nó là ai đấy =.= )

Trong mắt giáo hoàng lóe lên một tia dị dạng , tựa hồ muốn nói gì , nhưng cuối cùng nhắm mắt qua đời

Đỗ Duy thở dài , nhìn mọi người :

- Các người nói …ta có phải người xấu không ?

Lời này không có ai trả lời…

Chương trướcChương sau
Chương trướcChương sau

💬 Bình luận chương