Chương 47: Ba ngàn bảy trăm ba mươi mốt
"Con muốn nói gì..."
La Phong còn chưa hỏi xong, La Bân đã tiến thẳng về phía cái xác treo!
"Cẩn thận!" La Phong lập tức đi theo.
La Bân dừng chân, chém một nhát vào cây nhỏ bên cạnh, chặt lấy một cành cây cao gần bằng người, nhanh chóng chặt bỏ cành nhánh, cầm phía trước dò đường.
La Phong từng nhìn thấy bẫy.
Thêm lời nhắc nhở của La Phong, mọi việc bắt buộc phải thận trọng.
Chẳng mấy chốc, họ đã tới dưới xác khô.
Dưới không có dấu vết nào liên quan đến bẫy rập.
Người treo trên cây cổ bị siết quá chặt đến mức xương bị đứt lìa.
Hai tay của hắn vẫn đang nắm lấy sợi dây.
"Hắn không phải bị cái bẫy g**t ch*t. Sau khi bị treo lên, hắn vẫn còn nắm lấy dây để giảm bớt cảm giác ngạt thở. Chẳng qua không ai phát hiện ra hắn cho đến khi trời tối, tà ma xuất hiện, vừa xé xác vừa kéo mạnh, khiến cổ hắn bị siết đứt hoàn toàn. Bố, chúng ta đã ra ngoài được rồi. Thật ra chỗ này giống như là đầu thôn, chỉ là chúng ta đang đứng ở một góc khuất phía ngoài nên mới tưởng chỗ quẹo đó là trung tâm, rồi vòng vèo quanh co." La Bân nói, "Nơi này từng có người sinh sống. Nó giống như thôn Quỹ. Khi dò đường, chúng ta đã vào trong làng của họ và bước vào con đường từng giam cầm họ. Nơi này và thôn Quỹ có liên thông. Nhưng dân làng nơi đây đâu? Tại sao họ không tìm thấy thôn Quỹ? Họ... chẳng lẽ đã ra ngoài được rồi sao?"
La Bân ngây người nhìn cái xác treo cổ.
Trên núi dưới núi đều có thôn, mỗi nơi đều có cuộc sống riêng. Các thôn làng trong mười dặm tám luôn có người đi lại với nhau.
Tại sao chỉ có người của thôn Quỹ tìm được đường đến đây, chứ không có người ở đây tìm được đến thôn Quỹ?
Chỉ có một khả năng!
Thôn dân pử đây đã tìm được đường thoát, rời khỏi mảnh đất đầy tà ma và quỷ dị này!
"Cũng có thể... họ đã chết hết rồi." La Phong nói.
Cứ thế, hoàng hôn đã nhuộm cả bầu trời một màu đỏ rực như máu.
Ba lần vòng vèo cũng gần chín, mười tiếng đồng hồ. Việc La Bân tìm lại lộ trình và phân tích tốn không ít thời gian dù tốc độ đã nhanh.
"Nếu từ điểm dừng chân thứ tư đến đây mất nửa tiếng thì chúng ta về đó trước đã." La Phong thở dài, rồi nhìn La Bân: "Tiểu Sam, con xác định phương hướng đi."
La Bân hơi bức bối.
Cậu từng hy vọng rất nhiều, nhưng chỉ một câu của La Phong đã dội gáo nước lạnh vào lòng.
Nhưng ông không sai.
Dẫu sao thì mọi việc cũng cần chứng cứ mà, không phải sao?
Giống như có người nói trước có tường chắn, nhưng cũng phải đâm đầu vào mới biết là không đi được.
Giờ đã tìm đến đây, trước giờ chưa ai phát hiện có một ngôi làng ở nơi này, lẽ nào không tìm thể thấy được chút dấu vết sinh hoạt nào của người dân?
La Bân không rõ, trong lòng mình giờ là hy vọng, mong gặp may mắn, hay cả hai?
Cậu xác định lại phương hướng, cố gắng tránh xa cái cây có, mức độ nguy hiểm sẽ tăng vọt.
"Bố nó nghỉ chút đi. Tiểu Sam, để mẹ lấy đồ ăn cho con." Cố Nhã vội lục túi.
"Không cần đâu, chúng tôi mới ăn lương khô, không đói." La Phong nói.
Không khí trong phòng lặng lại.
La Phong vẫn luôn để mắt đến La Bân.
La Bân có chút không thoải mái.
Ánh nến bắt đầu chói mắt, cổ họng bắt đầu ngứa ngáy...
Cậu cần ăn dầu đèn.
"Tiểu Sam đúng là rất giỏi. Nếu không có nó, chắc trời tối chúng tôi đã không kịp quay về, khác hẳn lần trước tôi chỉ có thể dựng chỗ nghỉ ngoài rừng. Lần này dù cho tôi bảy ngày, tôi cũng cũng không chắc đã quay về được, thậm chí..." La Phong không nói hết.
Cố Nhã sửng sốt, sự bất an trong mắt càng mãnh liệt.
"Tiểu Sam đã tiến bộ nhiều, tôi luôn biết nó khác biệt mà. Ngay từ khi ở trong thôn, nó đã phát hiện ra điều ông không thấy. Bây giờ nó giúp ích được cũng là điều bình thường." Nói rồi, bà cắn môi, "Rốt cuộc hai người đã gặp gì vậy?"
La Phong kể lại mọi chuyện trên đường, không sót một chi tiết.
Trong lúc đó, ánh mắt ông vẫn nhìn La Bân.
"Trời ơi..." Cố Nhã đặt tay ngực, cố đè nén lo lắng.
"Vậy... Chúng ta về được không? Mai khởi hành, trước khi trời tối về đến thôn. Việc này phải báo lại cho trưởng thôn, hướng dò đường sai không phải chuyện chúng ta có thể giải quyết."
Hiển nhiên, những lời này dập tắt hoàn toàn hy vọng vừa lóe lên trong lòng Cố Nhã.
"Không, mai vẫn chưa thể đi." La Phong trầm giọng, "Tôi và Tiểu Sam định khám phá thêm xung quanh xem có dấu tích gì của dân làng từng sống ở đây không. Tôi cho rằng, họ đã chết. Còn Tiểu Sam thì cho rằng họ đã thoát ra được."
"Chuyện này..." Cố Nhã muốn nói rồi lại thôi.
"Tiểu Sam, con sao vậy? Không khỏe à?" La Phong nhíu mày, nhận ra La Bân có gì đó bất thường.
Mồ hôi đổ thành giọt trên trán La Bân, mắt đỏ ngầu, cả người run rẩy.
Cố Nhã cũng lo lắng nhìn La Bân.
"Tiểu Sam con sao vậy?" Bà định tiến lại.
"Đừng lại gần!" Giọng La Bân lớn đến mức giật mình, hơi thở gấp gáp.
"Tiểu Sam... Con..." Cố Nhã dừng lại, lúng túng không biết làm sao.
La Phong cau mày hơn, hỏi tiếp: "Con thấy khó chịu ở đâu?"
La Bân không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm cánh cửa.
Ánh mắt quá nặng nề, quá dữ dội, thậm chí có chút sát khí.
La Phong lập tức quay đầu, bước đến cửa nhìn qua khe hở.
Cố Nhã cũng vội lại gần.
Ngoài cửa không có gì.
Chỉ thấy nơi xa, tà ma đang tiến tới...
"Tiểu Sam, con thấy gì?" La Phong nhìn sang.
Ánh mắt La Bân vẫn dán chặt vào cánh cửa, nét mặt vẫn cực kỳ căng thẳng, môi mím chặt.
"Không có gì mà, chỉ có tà ma đang tới gần thôi." Cố Nhã hoang mang.
,
💬 Bình luận chương