Người đi đường chứng kiến cảnh tượng này la hét thất thanh, có người không chịu nổi mà nôn khan bên vệ đường.
Vì hành động "tiễn cướp lên trời" ngay tại chỗ này, tốc độ xe cũng chậm lại. Lý Diệu Trăn đuổi theo phía sau, nhìn thấy tứ chi vương vãi và "nước ép cà chua" lênh láng khắp nơi, cô ta cố nhịn cơn buồn nôn, nhắm mắt đạp ga phóng qua.
"Oẹ~" Tiếng nôn khan của Lý Sùng vang vọng trong xe. "Xin lỗi, tàn nhẫn quá. Đại tiểu thư, bạn học cũ của cô trước đây làm nghề gì vậy? Oẹ~ Thần kinh cô ta có vấn đề gì không thế?"
"Ừ, trốn từ bệnh viện tâm thần ra đấy, trước đây làm người mẫu." Lý Diệu Trăn cũng muốn nôn, nhưng vì đang lái xe nên cô sợ xảy ra tai nạn, xe lật người chết.
Đúng lúc đó, họ chạm mặt Võ Phong đang đi thu thập vật tư. Do bị xe của họ chắn đường, Lý Phái Bạch giảm tốc độ. Dù xe đã được cải tạo, cô cũng không muốn nó bị trầy xước. Lỡ tay một cái, cái gã "lương tâm ch.ó tha" Hứa Diệp lại đòi những vật tư kỳ quái để sửa chữa.
Người có chuyên môn đi đâu cũng được trọng dụng mà.
Bấm còi vài tiếng nhưng xe phía trước vẫn không nhúc nhích, Lý Phái Bạch bắt đầu thấy bực. Trong mạt thế, nếu có xe cản đường, cô đã tông thẳng qua rồi. Nhưng đây là xe mới, cô còn chưa lái đã tay!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngay sau đó, nhóm của Lý Diệu Trăn cũng đuổi kịp.
Nhìn thấy họ, Võ Phong có linh cảm không lành. Mấy ngày nay, nhóm của anh ta không chỉ trừng trị đám cướp mà còn chia một phần vật tư tịch thu được cho những người yếu thế.
Không ngờ lại đụng độ người của Vãn Nguyệt Sơn Trang, lại còn do chính sếp dẫn quân ra ngoài.
"Đội trưởng Võ Phong, tinh thần hăng hái nhỉ. Người nhà của tiểu Vương vừa quay lại đã được thả rồi. Không biết bao giờ thì các anh mới đưa người của mình đi. Chúng tôi đi thu thập vật tư về là để chất đầy nhà kho đấy. Đến lúc đó, người của các anh e là chỗ tránh nắng cũng không có đâu."
Lý Sùng hạ kính xe thò đầu ra, huýt sáo một tiếng, vẻ mặt đầy khiêu khích. Thấy đối phương không chịu nhường đường, anh ta hất cằm: "Phiền các người nhường đường chút, chúng tôi còn phải đi làm việc."
Lý Phái Bạch đợi đến mất kiên nhẫn, hạ kính xe xuống quát Võ Phong: "Tránh ra! Không tránh tao tông chết mày đấy."
"Tình hình người nhà của anh em tôi thế nào rồi?" Bắt gặp ánh mắt lo lắng của đám anh em phía sau, Võ Phong lên tiếng hỏi thay họ.
"Các người mà không đến chuộc người nhanh thì sắp chết đói rồi đấy!" Lý Sùng đeo kính râm vào, giọng điệu cợt nhả. "Dù sao thì người bình thường bị bỏ đói ba ngày ba đêm cũng khó mà trụ nổi."
,
💬 Bình luận chương