Hương thơm quyến rũ nhanh ch.óng lôi kéo ba người bạn cùng phòng bệnh ra ngoài. Nhưng ngặt nỗi, bữa trưa Thẩm Uyên và Hứa Diệp đã ăn quá no, giờ chỉ biết nhìn thèm thuồng chứ không nhét thêm được miếng nào nữa.
Roy lấy ra một miếng bít tết từ không gian, cười tươi rói sáp lại gần: "Chị Bạch, cho em mượn chảo nướng chút nhé."
"Chị Bạch, cho em mượn lửa với." Du Thanh Lam cũng lẽo đẽo bước tới, chen ngang Roy. Cơn thèm ăn của cô đã bị đ.á.nh thức, cô không muốn chỉ gặm lương khô cho qua bữa nữa.
Mọi người đều tự lấy đồ ăn từ không gian của mình ra. Ai cũng có dị năng không gian nên chẳng cần phải giấu giếm.
Du Thanh Lam lấy bánh bao hấp của mình ra, cắt làm đôi, phết mật ong lên rồi nướng. Một cái bánh bao đã là sức chứa tối đa của cô: "Chị Bạch, chị có muốn thử một miếng không?"
"Không ăn." Lý Phái Bạch liếc nhìn một cái rồi tiếp tục lật miếng bít tết của mình.
Thực ra Roy cũng không đói lắm, chỉ định nướng xong rồi cất vào không gian, lúc nào đói thì lôi ra ăn. Hai người nướng xong bít tết thì lấy nồi đất ra nấu mì tôm. Trong đầu họ lúc này đều chung một suy nghĩ: lần sau đi gom vật tư phải tìm bằng được loại lò than này, và nhớ tích trữ thêm thật nhiều than củi.
Du Thanh Lam nhâm nhi chiếc bánh bao nướng của mình từng miếng nhỏ. Khi chứng kiến Lý Phái Bạch ăn hết một gói mì tôm phiên bản "nhà giàu", thêm một miếng bít tết, tiếp đó lại lấy ra một hộp gà rán từ không gian, ăn xong lại tu ừng ực một ly Coca lạnh, rồi ngả người ra ghế tựa nhấm nháp hạt dưa, cô thực sự sốc nặng.
Khẩu phần ăn đó bằng cả hai ngày của cô cộng lại. Còn cô, chỉ ăn một miếng bánh bao nướng đã thấy no căng rồi.
Đột nhiên, cô cảm thấy ăn ít cũng có cái lợi. Dù sao mình cũng nghèo, đâu có tiền để tích trữ nhiều vật tư đến thế.
Không biết chị Bạch đã tích trữ bao nhiêu vật tư nhỉ.
Thực ra, Lý Phái Bạch chỉ tích trữ nhiều gạo và mì thôi. Chỗ này ngoài việc để ăn, còn dùng để trao đổi nữa. Chứ rau củ tích trữ đâu thể ăn cả đời. May mà cô có cái không gian chứa vật sống để trồng rau.
Thêm ít lương khô và thức ăn nhanh, thế là đủ để cô sống tà tà hết kiếp này rồi.
"Mọi người có nghe ngóng được thông tin gì từ chính phủ không?" Lý Phái Bạch bất ngờ lên tiếng hỏi.
"Có, em nghe nói chính phủ đang thu mua cá, điểm thu mua ở Vịnh Mạn Đà. Nghe nói bên đó ít người sống sót nên tạm thời bị trưng dụng làm điểm tập kết."
Du Thanh Lam kể lại dựa trên những gì cô nhớ từ tiểu thuyết, chứ thực tế cô chẳng có chút thông tin nào từ chính phủ cả.
"Ồ, mọi người cũng đi bắt cá ăn thịt người à? Bên chính phủ đổi được những gì?" Lý Phái Bạch tiếp tục hỏi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Nghe đồn họ đang tuyển dụng dị năng giả và ban bố nhiệm vụ: 50 cân cá ăn thịt người đổi lấy 2 cân bánh cá." Du Thanh Lam chống cằm nhìn Lý Phái Bạch đang uể oải cắn hạt dưa, trông cô chẳng có vẻ gì là lo lắng hay có ý thức đề phòng nguy hiểm cả.
Lý Phái Bạch nhớ lại hương vị của món bánh cá kia: chua loét lại còn khô khốc. Ai răng yếu cắn vào có khi gãy luôn cả răng. Nó còn khó nuốt hơn cả cám lợn. Ưu điểm duy nhất là để được lâu và ăn vào rất chắc bụng.
,
💬 Bình luận chương