Nhất Niệm Vĩnh Hằng, đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Sau một hồi quan sát, cô nhận thấy đứa trẻ bề ngoài có vẻ bình thường, nhưng lại mang đến một cảm giác khác lạ, rất khó diễn tả thành lời.
“Có vẻ không ổn lắm đâu, mọi người để ý kỹ một chút.” Lý Phái Bạch vẫn lên tiếng nhắc nhở gia đình họ.
Cả nhà bốn người chỉ có Lý Diệu Trăn là lọt tai câu nói đó. Cô ôm lấy đứa bé, lật đi lật lại kiểm tra một hồi nhưng chẳng tìm ra điểm gì bất thường.
Nhưng trong thâm tâm, cô cũng lờ mờ cảm thấy đứa bé này có điểm kỳ lạ.
Chỉ là vì chưa có kinh nghiệm bỉm sữa bao giờ nên cô không thể chỉ đích danh được.
“Mẹ, hồi nhỏ con sinh ra cũng thế này sao? Sao con cứ thấy đứa bé này sai sai ở đâu ấy!”
Vì là người một nhà nên Lý Diệu Trăn nói chuyện không hề giấu giếm, cái cảm giác bất an này khiến cô không thể yên tâm.
Triệu Mạn Quân vốn là người tinh tế, thấy sắc mặt con gái trở nên nghiêm trọng, bà vội ôm đứa bé lại để kiểm tra.
Trên người thằng bé không có gì bất thường, da dẻ trắng trẻo mịn màng, đôi mắt đen lay láy, ngay cả răng cũng...
Khoan đã, đôi mắt?
Răng?
Trẻ sơ sinh làm sao lại mở mắt to thao láo thế này?
Và làm sao lại mọc răng sẵn được?
Triệu Mạn Quân sợ hãi đến mức buông thõng hai tay. May mà bà đang ngồi trên giường, nếu không đứa trẻ đã rơi xuống đất.
Nhưng nỗi sợ hãi trong lòng bà vẫn dâng lên tột độ. Chẳng lẽ bà đã sinh ra một con quái vật sao!
“Có chuyện gì vậy bà xã? Con chúng ta đáng yêu thế này cơ mà, trắng trẻo mũm mĩm, nó còn đang nhìn anh đây này!”
Lý Hàn Hải vì chưa có kinh nghiệm chăm trẻ con nên hoàn toàn không thấy có gì bất ổn, thậm chí ông còn nghĩ trẻ sơ sinh đứa nào cũng như thế.
“Ây da, cục cưng bé bỏng của bố.”
Lý Hàn Hải cứ tưởng vợ mình bị kiệt sức sau khi sinh nên mới lỡ tay làm rơi con, rốt cuộc thì họ cũng không còn trẻ trung gì nữa. Ông vừa nói vừa vươn tay định bế đứa bé đang nằm lăn lóc trên giường lên.
“Đừng, anh đừng chạm vào nó.” Khuôn mặt Triệu Mạn Quân hiện rõ vẻ kinh hoàng, hai bàn tay bà run rẩy.
,
💬 Bình luận chương