Một năm sau.
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, rải xuống mái ngói một lớp sáng dịu dàng. Mùi hương đặc trưng của rừng sâu hòa trong làn gió sớm, mang theo hơi ẩm mát lành, khiến người ta chỉ muốn hít thật sâu một hơi để tận hưởng sự thanh khiết của núi rừng.
Căn biệt thự nhỏ ẩn mình trong màu xanh ngọc bích của cỏ cây, được bao bọc bởi rừng trúc và hoa dại, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng chim hót, tiếng suối róc rách nơi xa. Ngôi nhà mang phong cách đồng quê giản dị, hòa làm một với thiên nhiên, không chút phô trương.
Bên ngoài trông như một ngôi nhà gỗ lớn, những vân gỗ mộc mạc trải dài trên tường, toát lên vẻ tự nhiên, hoang sơ. Nhưng thực ra, đó chỉ là lớp trang trí — vật liệu thật đều là vật liệu chống ẩm, chống mối mọt hiện đại, được xử lý khéo léo để vẫn giữ nguyên cảm giác gần gũi của rừng núi.
Khung cửa và cửa sổ được sơn màu gỗ nguyên bản, trên bệ cửa có đặt vài bình hoa dại hái từ sườn núi, sắc vàng xen tím, như vừa đủ để điểm chút sinh khí vào khung cảnh yên bình ấy.
Một hàng rào gỗ cao ngang hông bao quanh sân nhỏ. Trên cánh cổng treo một chuỗi chuông gió bạc, gió khẽ lướt qua liền phát ra tiếng leng keng trong trẻo, tựa như tiếng suối vỗ vào đá.
Đúng lúc đó, trong rừng trúc cách đó không xa, một sinh vật tròn tròn đen trắng bỗng lăn ra. Nó cuộn người thành một quả bóng, lăn theo sườn dốc một cách thành thục, rồi “bụp” một tiếng, dừng lại ngay trước hàng rào.
Một lúc sau, “quả bóng” ấy khẽ cử động. Hai chân nhỏ cắm xuống đất, nó loạng choạng đứng lên, để lộ ra một khuôn mặt tròn vo — một chú gấu trúc con.
Chú ta bám lấy hàng rào, chật vật chui qua khe, rồi lạch bạch bò về phía cửa biệt thự.
Chưa kịp đến nơi, cửa nhà đã mở. Một người đàn ông trung niên mặc áo vải thoải mái bước ra. Nhìn thấy cảnh tượng kia, ông không nhịn được cười thành tiếng, tiếng cười vang trong không khí buổi sáng nghe vừa ấm áp vừa sảng khoái.
“Lại là cháu à, tiểu tử nghịch ngợm này. Mẹ cháu đâu rồi? Lần nào cũng lén lút chạy sang, lát nữa nó lại tới bắt cháu về cho xem. Lúc bị đ.á.nh ta cũng không cứu được đâu nhé!”
Nói thì nói vậy, nhưng Ngụy Cảnh Hưng vẫn cúi xuống, dễ dàng bế chú gấu trúc nhỏ lên, đặt nó trong lòng như bế một đứa trẻ.
Lần trước cũng chính chú gấu trúc này đã vượt qua rừng trúc, chạy thẳng đến sân nhà lăn lộn cả buổi. Đến khi Vệ Miên bước ra, nó lập tức chạy đến ôm chặt lấy chân cô, kêu eng eng đầy nũng nịu, ai kéo cũng không chịu buông.
Kết quả, nửa ngày sau gấu trúc mẹ cùng một con khác mò đến. Nó “a a” kêu không ngớt, như đang trách mắng con mình bỏ đi mà không nói lời nào.
Gấu trúc con biết mình phạm lỗi, chỉ cụp tai ngồi một góc, dáng vẻ đáng thương hết sức.
Không biết nó còn nói gì khiến mẹ nó nổi giận, chỉ thấy gấu trúc mẹ vung tay “bốp bốp” hai cái, đ.á.nh cho con một trận nhẹ rồi dắt về.
Thế mà mới chưa đầy ba ngày sau — chú gấu trúc nhỏ lại đến rồi.
Nó chẳng quan tâm ai đang bế mình, vừa được đặt xuống là lại kêu “eng eng” đòi vào nhà, đôi chân mập ú không ngừng đạp loạn, đôi mắt đen tròn lấp lánh đầy mong đợi.
Rõ ràng — nó muốn tìm Vệ Miên.
Ngụy Cảnh Hưng thấy vẻ mặt nôn nóng của nó, nụ cười vừa tắt lại hiện lên trên khuôn mặt. Ông nghiêng đầu gọi:
"Miên Miên, con gấu trúc kia lại sang rồi!"
"Đến đây!"
Giọng nói trong trẻo của Vệ Miên vang lên từ trên lầu. Chỉ chốc lát sau, một bóng dáng màu trắng xuất hiện trên ban công tầng hai của căn biệt thự nhỏ. Cô khẽ nhún người, mũi chân điểm nhẹ, thân ảnh đã lướt xuống sân như cánh én bay, động tác nhẹ nhàng mà lưu loát.
Gấu trúc con vừa thấy Vệ Miên liền reo lên “eng eng”, ngay lập tức vùng khỏi vòng tay của Ngụy Cảnh Hưng, lăn tròn mấy vòng rồi bò đến ôm chặt lấy chân cô, hai tay nhỏ bấu chặt không chịu buông.
Nó ngẩng đầu, đôi mắt đen tròn ánh lên vẻ ấm ức, miệng vẫn “eng eng” không dứt, âm thanh càng lúc càng lớn hơn khi Vệ Miên chưa xoa đầu nó.
Rõ ràng ý của nó là: “Cô mà không xoa đầu tôi thì tôi sẽ kêu mãi đấy!”
Vệ Miên bất đắc dĩ, chỉ có thể cúi xuống xoa đầu nó qua loa hai cái. Nhưng chỉ thế thôi, gấu trúc con đã nheo mắt lại, vẻ mặt thỏa mãn vô cùng, như thể toàn bộ cuộc đời gấu của nó rốt cuộc cũng đã hoàn thiện.
Ngụy Cảnh Hưng đứng bên cạnh, cười với vẻ mặt nửa bất lực nửa tự hào, hoàn toàn không bận tâm việc con gái được gấu trúc yêu thích hơn mình. Trong mắt ông, Miên Miên cái gì cũng tốt, việc ai gặp cũng thích cô là điều hiển nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai người đang đùa giỡn với gấu trúc trong sân, thì Trịnh Hạo chạy tới, vừa thở hổn hển vừa định than phiền vài câu. Nhưng khi vừa nhìn thấy gấu trúc con, ánh mắt cậu lập tức sáng rực.
Cậu bỏ lại một câu: “Sư thúc, hai người hẹn trước đã đến rồi!” rồi chẳng buồn chờ đáp, vội vàng chạy đến bên cạnh gấu trúc, cúi xuống sờ sờ cái đầu tròn xoe của nó.
Vệ Miên “ừ” một tiếng, dặn người giấy trong biệt thự chuẩn bị trà.
Không lâu sau, hai bóng dáng — một cao một thấp — xuất hiện ở cuối con đường lát đá. Cả hai vừa đi vừa dùng tay quạt gió. Dù rừng cây rậm rạp che nắng, nhưng không có gió mát, khiến cả hai mồ hôi nhễ nhại, vừa đi vừa th* d*c.
“Lão Trương, nhiều Đại sư có bản lĩnh như vậy, sao ông cứ nhất định phải tìm một người ở tận trong rừng núi thế này!”
Triệu Nguyên vừa đi vừa than, giọng tràn đầy oán trách. Anh ta chưa từng đi xem bói bao giờ, lần này chỉ vì nghe bạn học cũ nói tìm được một vị Đại sư rất chuẩn nên mới đi theo xem thử cho biết.
Không ngờ vị Đại sư này lại sống thật sự trong rừng sâu. Xe chỉ đi được đến lưng chừng núi, đoạn đường còn lại chỉ là con đường đất hẹp quanh co, phải đi bộ gần nửa tiếng. Với một người vốn ít vận động như anh ta, đây chẳng khác gì hành xác.
Lão Trương vừa lau mồ hôi vừa cười, “Chú họ tôi giới thiệu đó. Nghe nói vị Đại sư này xem cực kỳ chuẩn, hơn nữa không phải ai cũng được gặp đâu. Phải hẹn trước đấy, tôi đặt lịch từ hai tháng trước mới được đó!”
Triệu Nguyên nghe vậy liền cảm thấy trong lòng dấy lên chút háo hức. Một người mà phải hẹn trước tận hai tháng, chắc chắn không phải tầm thường.
Đúng là tâm lý con người — thứ được nhiều người khen, thì càng dễ tin là thật. Mà điều khiến người khác phải chờ đợi, lại càng đáng giá hơn.
Đợi hai người đi đến cuối con đường nhỏ, họ nhìn thấy một căn biệt thự nhỏ ẩn hiện ở lưng chừng núi. Khi nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông trong sân, Triệu Nguyên không kìm được mà thốt lên “Á đù” trong lòng.
Ngụy Cảnh Hưng!
Hóa ra là Ngụy Cảnh Hưng!
Chẳng lẽ Đại sư lại chính là ông ấy sao? Thảo nào mấy năm nay ít thấy ông xuất hiện trên màn ảnh, không ngờ ông lại chuyển nghề rồi ư?
Vừa làm ngôi sao vừa đi xem bói cho người ta, cái nghề phụ thần kỳ này...
Triệu Nguyên nghĩ lung tung trong đầu, nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng nghiêm túc. Khi hai người bước vào sân, anh ta thấy Lão Trương đi về phía cô gái trẻ ở bên kia.
Lần này, Triệu Nguyên thật sự không thể kiểm soát được ánh mắt của mình nữa, cảm giác như chúng suýt chút nữa rơi ra khỏi hốc mắt.
Vệ Miên khẽ mỉm cười với hai người, mời họ vào phòng tiếp khách ngồi. Ở đó đã có hai chén trà nóng được pha sẵn, hương trà lan tỏa, làm tan đi sự mệt mỏi và nóng bức trên người hai người, khiến lòng họ cũng dần tĩnh lại.
Triệu Nguyên nghĩ bạn học cũ có lẽ muốn nói những chuyện không tiện để người khác nghe, nên dứt khoát bưng chén trà của mình ra ngoài tìm Đại Minh Tinh nói chuyện.
Lão Trương thổi nhẹ chén trà, nhấp một ngụm, cảm thấy toàn thân dễ chịu hơn hẳn. Lúc này, cậu ta mới sắp xếp lại ngôn ngữ rồi từ từ mở lời:
“Chuyện là thế này, Đại sư.
Tôi còn một cô em gái, em ruột cùng cha cùng mẹ, từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện. Năm ngoái, sau khi tốt nghiệp đại học, nó có bạn trai. Gia đình thấy nó cũng đến tuổi yêu đương rồi nên không quản.
Nhưng mùa xuân năm nay, em gái tôi đột nhiên có thai.”
Nói đến việc em gái mang thai, Lão Trương bực bội gãi đầu, nói tiếp: “Gia đình chúng tôi đương nhiên không đồng ý chuyện nó chưa cưới đã có bầu, nên muốn đưa nó đến bệnh viện phá thai.
Nhưng không ngờ khi đi khám lại gặp một người cô họ. Bà ấy là cái loa phóng thanh nổi tiếng khắp làng, về nhà liền truyền chuyện này ra ngoài. Không còn cách nào khác, bố mẹ tôi đành phải nói là em gái sắp kết hôn rồi, gia đình đưa nó đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe.”
Chuyện em gái mang thai chắc chắn không thể giấu được, chỉ có thể nhanh chóng sắp xếp cho nó kết hôn, tránh để hàng xóm láng giềng nói ra nói vào quá khó nghe.
Nhưng vì em gái phải cưới chạy bầu, Lão Trương luôn cảm thấy bất an trong lòng.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
💬 Bình luận chương