Duyệt Nghi chơi đã đời cũng trở về. Đi cắm trại thực ra là để trải nghiệm cái thú vui thôi, chứ đi ngủ thì khá là khó chịu. Duyệt Nghi cứ lật qua lật lại bên cạnh tôi như lật bánh tráng.
Một lát sau, cậu ấy lăn đến sát người tôi, lấy tay ôm lấy tôi, nhỏ giọng hỏi: "Hôm nay người yêu cũ mà anh Chu nhắc đến chính là cậu đúng không?"
Tim tôi đập thình thịch liên hồi. Đầu óc đang thơ thẩn bỗng chốc bị kéo giật trở về thực tại.
Trong phút chốc, tôi không biết nên thừa nhận hay phủ nhận, chỉ đành khẽ ho một tiếng để biểu thị là mình đã nghe thấy.
Duyệt Nghi nói tiếp: "Tớ hiểu cậu quá mà, cho nên tớ nhìn một cái là ra ngay. Lúc mọi người đang nháo nhào hóng hớt tìm chính chủ, chỉ có mỗi mình cậu là chột dạ không dám ngẩng đầu lên. Tớ thấy cậu không muốn nói nên mới không bóc phốt đấy, nhịn từ nãy đến giờ làm tớ suýt chết nghẹn đây này."
Cậu ấy lắc lắc tay tôi: "Người như anh Chu chắc là chiều chuộng bạn gái lắm nhỉ? Cậu có thể nói cho tớ biết lý do hai người chia tay là gì không?"
Tôi mở mắt ra trong màn đêm tăm tối. Vết sẹo ở bụng đang điên cuồng gào thét.
Tôi mỉm cười, âm thầm đưa tay quệt đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, thản nhiên đáp: "Chính vì anh ấy rất tốt, cho nên anh ấy xứng đáng có được người tốt hơn."
Chứ không phải là một người có cơ thể khuyết tật như tôi.
Duyệt Nghi thấy tôi không có ý định kể sâu hơn nên cũng không gặng hỏi nữa, chỉ đưa tay ôm lấy tôi một cái: "Không muốn nói thì cũng không sao, tớ thấy bộ dạng này của anh Chu rõ ràng là vẫn chưa buông bỏ được cậu đâu. Nếu trong lòng cậu còn có anh ấy thì cứ nói cho rõ ràng."
Tôi cười khổ. Sau tối nay, Chu Tân Nam có lẽ sẽ không làm khó tôi nữa đâu.
…
Quả nhiên.
Sáng sớm hôm sau lúc lớp trưởng điểm danh thì không thấy Chu Tân Nam đâu. Lớp trưởng bảo anh có việc bận nên đã xuống núi trước rồi.
Sau ngày hôm đó, chúng tôi rất ít khi gặp lại nhau. Thi thoảng có thấy anh về nhà, anh cũng chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng rồi lướt qua, không nói lời nào. Giữa hai chúng tôi giống hệt như hai người xa lạ.
Hôm nay Văn Hướng Húc lại hẹn tôi đi ăn cơm. Tôi do dự một chút rồi vẫn đồng ý. Tôi không có hứng thú với anh ta, định bụng hôm nay sẽ nói rõ ràng.
Chúng tôi hẹn nhau ở một nhà hàng trà Hồng Kông, quán này là một quán rất nổi tiếng trên mạng nên khách khứa cực kỳ đông đúc.
Vừa ngồi xuống ghế chưa được bao lâu, tôi đã nhìn thấy Chu Tân Nam đi cùng một cô gái bước vào. Đó chính là cô gái tên Thanh Thanh từng đến nhà anh chúc Tết.
Tôi ngẩn người ra một lát, không tự nhiên cầm cốc nước lọc trước mặt lên uống một ngụm.
Sau khi ngồi xuống, những cử chỉ tương tác của họ trông vô cùng tự nhiên. Chu Tân Nam chủ động cắt bò bít tết giúp cô gái kia. Giữa bữa ăn, cô gái còn giúp Chu Tân Nam lau đi vệt nước sốt vô tình dính bên khóe miệng.
Tôi sơ ý làm rơi chiếc dao nĩa bên tay xuống đất.
💬 Bình luận chương