Chiếc thuyền nhỏ lướt đi chầm chậm trên mặt sông. Từ Tử Lăng thần tình nghiêm túc, nhẹ nhàng khua động mái chèo, đôi mày kiếm nhíu chặt.
Bạt Phong Hàn đội mũ tre rộng vành, mặc áo tơi ngồi ở đầu thuyền, đảo mắt nhìn những căn nhà hai bên bờ, chậm rãi nói: "Ngươi đang nghĩ gì vậy? Có phải nghĩ không thông tại sao Trầm Lạc Nhạn lại giết Độc Cô Bá hay không?".
Từ Tử Lăng gật đầu nói: "Trầm Lạc Nhạn trước giờ luôn coi chuyện của Lý Mật quan trọng hơn chuyện của bản thân mình, nàng ta không có lý gì lại đi giết người của Độc Cô phiệt trong khi Lý Mật đang có ý hợp tác với bọn họ, có điều đây chỉ là một trong những chuyện ta nghĩ không thông mà thôi".
Bạt Phong Hàn trầm ngâm: "Chúng ta chỉ cần làm rõ xem Trầm Lạc Nhạn đối phó Vương Thế Sung chỉ là kế quyền nghi tạm thời. Lý tưởng nhất chính là chỉ g**t ch*t Vương Thế Sung và thân đảng của y, bằng không nếu để Lý Mật tiến vào Đông Đô, Độc Cô phiệt nhà hắn còn có đất sống nữa hay sao?".
Từ Tử Lăng nói: "Khúc Ngạo không ở đây, vậy Độc Cô Bá đến tìm ai?".
Bạt Phong Hàn nói: "Có lẽ hắn cũng không biết rằng Khúc Ngạo không có ở đây. Hoặc giả là đám người Trường Thúc Mưu đang đợi hắn ở trong nhà cũng không chừng, nhưng theo ta đoán thì hiện giờ trong đó chẳng có ai, hoặc nhiều lắm chỉ là đám võ công kém cỏi hoặc không biết võ công lưu lại giữ nhà, cả hai cao thủ cuối cùng còn lưu lại là Hoa Linh Tử và Canh Ca Hô nhi cũng vừa mới rời khỏi, nếu không tiếng ồn do chúng ta gây ra ắt hẳn đã kinh động đến bên trong đó rồi".
Từ Tử Lăng thở ra nhè nhẹ: "Sự tình thật càng lúc càng phức tạp, có một chuyện ta vẫn không thông là Trầm Lạc Nhạn làm sao có thể gặp phải Chúc Ngọc Nghiên hay Loan Loan, lại thêm bọn người Thiết Lặc, chỉ sợ cả Ninh Đạo Kỳ cũng khó mà thoát thân được?".
Bạt Phong Hàn mỉm cười: "Ta chỉ giám thị từ xa thôi, tuyệt đối không ngu xuẩn tới mức lao vào đó tự tìm cái chết, chỉ cần Trầm Lạc Nhạn không gạt chúng ta, nhất định sẽ có manh mối".
Nói rồi lại cười cười nói: "Cập bờ đi!".
oOo
Lúc Khấu Trọng đến Thiên Tân Kiều, Từ Tử Lăng đã đợi gã được nửa canh giờ. Gã mới nhảy xuống thuyền thì Từ Tử Lăng đã khua chèo cho thuyền lướt đi.
Khấu Trọng quay đầu lại nhìn xung quanh nói: "Ta đã dùng nhiều phương pháp để bỏ lại đám người bám nhẵng phía sau rồi! Ủa, con thuyền này ngươi lấy đâu ra vậy?".
Từ Tử Lăng cười cười nói: "Lúc đầu là ta trộm, sau đó thì dùng một đĩnh vàng đổi lấy, đặt tên là Song Long Hiệu, có nó rồi thì không ai ý đến chuyện của các người nữa, nhưng lão thiên gia cứ thích trêu cợt con người, lại bắt ta gặp huynh ở đây".
Bạt Phong Hàn liếc nhìn Đơn Uyển Tinh chậm rãi thả bộ đi bên canh mình, rồi lại nhìn thẳng ra phía trước, những hạt mưa trượt trên chiếc ô của nàng, rơi tí tách xuống vành mũ và bờ vai sớm đã ướt đẫm của y, làm y có cảm giác như giữa hai người có một quan hệ gì đó thật vi diệu.
Đơn Uyển Tinh thấp giọng nói: "Ta mới gặp Thế Dân, y muốn gặp các người một lần để nói cho rõ ràng mọi việc, xem xem có thể giải quyết vấn đề giữa các người và y một cách hòa bình hay không?".
Bạt Phong Hàn mỉm cười: "Bạt Phong Hàn này từ trước đến giờ không cần phải để ý đến sắc mặt của kẻ khác, hắn muốn nói chuyện thì phải xem Khấu Trọng và Từ Tử Lăng có hứng thú hay không thôi!".
Đơn Uyển Tinh thở dài: "Ta không muốn cãi nhau với huynh nữa, một lần đó đã là quá đủ rồi. Có điều ta cũng phải nhắc nhở huynh một câu, thủ hạ của Thế Dân cao thủ như mây, chỉ là y luôn tự giấu mình, nên người khác mới không biết được thực lực chân chính của y đó thôi".
Bạt Phong Hàn cười nhạt nói: "Ta từng gặp Lý Thần Thông, hắn ta chắc cũng có thể xem là một trong số đó chứ?".
Đơn Uyển Tinh nói: "Trưởng Tôn Vô Kỵ và Uất Trì Kính Đức thì thế nào? Chắc huynh cũng từng nghe danh bọn họ rồi chứ?".
Bạt Phong Hàn thầm kinh hãi trong lòng, hai người này đều là cao thủ mới quật khởi trong võ lâm, nổi danh khắp vùng phía Bắc Trung Nguyên, tuy không nổi danh đến mức bị cả thiên hạ chú ý như y và hai gã Khấu, Từ, nhưng cũng đều là cao thủ có chân tài thực học, không ngờ lại đều quy phục dưới trướng Lý Thế Dân.
Đơn Uyển Tinh lại nói tiếp: "Còn một người nữa tên là Bàng Ngọc, có lẽ huynh chưa nghe qua tên y bao giờ, nhưng người này nếu luận tài trí võ công, tuyệt đối không thể dưới ba người đâu".
Bạt Phong Hàn biết nhất định nàng vừa mới gặp người này, nên ấn tượng mới đặc biệt sâu sắc như thế. Nhưng với nhãn lực của Đơn Uyển Tinh, chắc chắn không có chuyện nhìn lầm, vả lại với tính cách của nàng, lại càng không có chuyện cố ý bịa đặt ra để hù dọa y. Nghĩ đoạn y liền bật cười nói: "Sự việc càng lúc càng trở nên hứng thú đây, nàng đã gặp qua Lý Tịnh chưa?".
Đơn Uyển Tinh ngạc nhiên thốt: "Lý Tịnh là ai?".
Bạt Phong Hàn lại ngạc nhiên thêm một lần nữa, Đơn Uyển Tinh hiển nhiên là vẫn chưa biết hết toàn bộ thực lực của Lý Thế Dân ở Lạc Dương này, nhưng đã lo lắng cho bọn y rồi.
Không biết nói gi, Bạt Phong Hàn bèn lảng sang chuyện khác: "Có tin tức gì của Âm Quý Phái không?".
Đơn Uyển Tinh đáp: "Theo tin tức ta nhận được, Âm Quý Phái đã coi ba người là đại địch hàng đầu sau Sư Phi Huyên, quyết ý phải tiêu diệt các người càng sớm càng tốt. Ôi! Phong Hàn ơi Phong Hàn, hay là huynh hãy rời khỏi Trung Nguyên đi? Tại sao phải cùng với hai tên tiểu tử không biết trời cao đất dầy ấy lún vào đầm lầy không đáy này làm gì? Hiện giờ cả ta và mẹ cũng cảm thấy không thể nhúng tay điều đình chuyện này được nữa rồi".
Bạt Phong Hàn vui vẻ nói: "Có câu nói này của Uyển Tinh đã đủ lắm rồi! Có một chuyện ta phải nói rõ với nàng, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng là bằng hữu chân chính của Bạt Phong Hàn này, những ngày tháng cùng hai người đó vào sinh ra tử, cả đời này ta mãi mãi cũng không quên. Đợi sau khi chuyện của Quân Du được rõ ràng, không cần nàng đuổi ta cũng sẽ trở về thảo nguyên đại mạc, đó là nơi ta sinh ra, muốn chết cũng phải chết ở đó mới đúng".
Thân hình nhỏ nhắn của Đơn Uyển Tinh khẽ run lên, nhích lại gần y một chút, đầu vai của hai người khẽ chạm vào nhau rồi lại tách ra, chỉ nghe nàng dịu dàng nói: "Âm Quý Phái vẫn còn mấy cao thủ nguyên lão chưa xuất hiện. Chúc Ngọc Nghiên lần này đã quyết ý hủy diệt Sư Phi Huyên bằng được, nên mụ ta sẽ giết sạch bất cứ kẻ nào dám cản đường. Mụ ta bất chấp đắc tội với Phó Dịch Lâm, đối phó Phó Quân Du, chính là nàng ta cũng biết bí mật về Dương Công Bảo Khố".
Bạt Phong Hàn im lặng lắng nghe, cảm nhận được sự quan thiết trong ngữ khí của mỹ nữ này. Cuộc đi bộ dưới mưa này, có thể là lần cuối cùng bọn họ ở bên nhau.
Y trầm giọng nói: "Bao giờ thì nàng trở về Lưu Cầu?".
Đơn Uyển Tinh im lặng một hồi lâu, sau đó mới thở ra nhè nhẹ đáp: "Có lẽ là hôm nay, sau này Đông Minh Phái sẽ cố gắng hạn chế không đến Trung Nguyên nữa".
Bạt Phong Hàn chợt khựng người dừng lại, Đơn Uyển Tinh vẫn đi thêm ba bước nữa, mới dừng bước, quay người, gác chiếc ô màu vàng nhạt ra sau, làm màu áo của nàng càng thêm nổi bật, dáng ngọc vóc ngà đứng dưới trời mưa tầm tã, Đơn Uyển Tinh lúc này có một vẻ đẹp não nùng ướt át, làm người ta không thể nào tưởng tượng ra được tính tình cố chấp hung hăng thường ngày của nàng.
Bạt Phong Hàn định thần nhìn lại gương mặt nàng, tựa hồ như muốn khắc sâu biểu tình hiếm thấy này vào tâm thức, cuối cung thở hắt ra nói: "Thuận buồm xuôi gió!".
Lời dứt, y cố nén lòng, quay người bước đi,
Mới được chừng năm bước, Đơn Uyển Tinh đã kêu lên: "Phong Hàn!".
Bạt Phong Hàn không dừng bước hay quay đầu nhìn lại, chỉ đưa tay lên vẫy nhẹ: "Tạm biệt!".
Rồi chậm rãi bước đi.
oOo
Bạt Phong Hàn khó khăn lắm mới tìm được lối vào của Thừa Phúc Phường thì một cỗ xe ngựa đã chặn ngay trước mặt. Người đánh xe là một hán tử mặt mũi lạ hoặc, vừa thấy y liền nói ngay: "Mời Bạt gia lên xe!".
Bạt Phong Hàn đang ngạc nhiên chưa kịp phản ứng thì Khấu Trọng đã thò đầu ra, nheo mắt nói: "Bạt tiểu tử mò đi đâu mà bây giờ mới tới vậy? Còn không mau lên đi!".
Bạt Phong Hàn lập tức vứt bỏ mọi thương cảm sau khi biệt ly với Đơn Uyển Tinh ra khỏi đầu óc, cười lên ha hả, nhảy vào thùng xe. Lúc này y mới biết ngoài Khấu Trọng và Từ Tử Lăng ra còn có Tống Sư Đạo, chẳng trách mà xe ngựa, xa phu đều chuẩn bị rất chu đáo.
Khấu Trọng giải thích vắn tắt mọi chuyện cho y rõ, rồi nói: "Hiện giờ chúng ta sẽ đến đó, nhưng trước tiên phải nghiên cứu bố trí trong trang viện đó trước đã, rồi mới dùng thủ đoạn bất ngờ như sét đánh không kịp bưng tai xông thẳng vào, chỉ cần Loan Loan hay Chúc Ngọc Nghiên không có ở đó, mà Du di đích thực bị chúng giam cầm, thì cơ hội thành công của chúng ta là rất lớn".
Tống Sư Đạo vội nói: "Nhưng quyết chẳng thể để vạn vô nhất thất. Vì vậy chúng ta phải có kế hoạch cụ thể rồi mới hành động được, bằng không cơ hội mất đi thì mãi chẳng thể quay đầu đâu".
Bạt Phong Hàn hừ lạnh một tiếng: "Trầm Lạc Nhạn này thật quá giảo hoạt, không ngờ lại dám hại cả ta! Nếu không phải Bạt mỗ không thích giết nữ nhân thì ta đã lấy máu nàng ta để rửa Trảm Huyết Kiếm rồi!"
Khấu Trọng nói: "Cuộc đấu với Lý Mật đâu phải chuyện một sớm một chiều, để sau này mới trừng trị ả ta cũng được!".
Tống Sư Đạo đã hiểu rõ mọi chuyện, bèn đề nghị: "Tại sao không đem chuyện Trầm Lạc Nhạn ám sát Độc Cô Bá truyền ra ngoài, để phá hoại quan hệ giữa Lý Mật và Độc Cô phiệt, ít nhất cũng có thể làm Trầm Lạc Nhạn phải tốn nước bọt giải thich một phen".
Khấu Trọng cười cười lắc đầu: "Vạn lần không nên, bằng không trò chơi của ta sẽ không linh nữa! Hiện giờ chúng ta đang phải thổi phồng chí khí của đối thủ, tiêu giảm uy phong của bản thân, cả lão già không chết Hoàng Công Thác chúng ta cũng phải tôn kính như ông bà, không được để lão ta rụng một sợi lông hay một cọng tóc!".
Bạt Phong Hàn biết rõ thủ đoạn ngụy kế của gã nên cũng không để ý làm gì, chuyển sang hỏi Tống Sư Đạo: "Nhị công tử có cách gì dò la được Khúc Ngạo đang ở đâu không?".
Tống Sư Đạo gật đầu: "Chuyện này thì dễ, người đánh xe này tên Tiểu Trương, là người của Thanh Xà Bang. Ta đối với bang chủ Nhậm Ân của bọn họ cũng có chút ân hụê, chỉ cần ta lên tiếng, mà lại là chuyện trong khả năng của bọn họ, tất sẽ không chối từ đâu. Những chuyện trong thành Lạc Dương, rất khó giấu được đám địa đầu xa như bọn họ".
Khấu Trọng hạ thấp giọng nói: "Bọn họ là tử địch của Lạc Dương Bang, chúng ta lại đánh đổ Thượng Quan Long, khiến bây giờ đám xú ác đó trở thành quần thú vô thủ, phân năm xẻ bảy, coi như đã gián tiếp giúp họ một việc lớn, nên bây giờ bọn họ cũng rất cảm kích chúng ta nữa!".
Từ Tử Lăng vén màn lên nhìn ra ngoài, nói: "Mưa tạnh rồi!".
Tiểu Trương đánh xe chợt lên tiếng: "Bốn vị đại gia, đã đến nơi rồi!".
💬 Bình luận chương