Nói chuyện rất hợp với Thẩm Tích Nguyệt, Du Hề đã có một buổi chiều vô cùng vui vẻ, hai người còn kết bạn WeChat với nhau.
Trước khi về, Thẩm Tích Nguyệt hẹn cô lần tới gặp mặt, bảo rằng sẽ đi gom thêm ít đồ lưu niệm bản giới hạn của cô, xin chữ ký rồi đem tặng cho cậu em họ.
Thẩm Tích Nguyệt hí hửng nói: "Có món quà này rồi, tớ lại có thể tiếp tục trao đổi với em họ, bảo nó viết cho chị Ương Ương một phần mềm chống định vị nghe lén cài vào tất cả các thiết bị điện tử."
"Chống... nghe lén á?"
Du Hề sửng sốt.
Thời buổi này yêu đương nguy hiểm đến thế cơ à? Chia tay rồi mà vẫn bị định vị cảm nhận được em thích anh đi."
Đôi mắt Du Hề ánh lên vẻ bối rối.
Bùi Quan Ngọc chỉ ở lại có hơn một tiếng đồng hồ, mà riêng thời gian hôn cô đã chiếm đến mấy chục phút.
Trán anh rịn đầy mồ hôi, cố tình che đi độ nhô lên phóng đại dưới lớp quần: "Xin lỗi Hề Hề, anh phải đi rồi."
Du Hề cũng chú ý tới phản ứng của anh: "Bây giờ á?"
Bùi Quan Ngọc đáp: "Thời gian gấp quá, dự án đang trong giai đoạn nghiệm thu."
Anh cúi đầu quyến luyến hôn cô thêm một cái, rồi đột nhiên tuyên bố: "Đợi anh bận xong đợt này, chúng ta sẽ công khai."
Công khai cái gì cơ?
Tim Du Hề nảy lên một nhịp. Cô định mở miệng hỏi, nhưng Bùi Quan Ngọc đã xốc balo lên vai đi thẳng ra cửa.
Cánh cửa khép lại ngay trước mắt.
Sau khi anh đi, Du Hề vào phòng tắm gột rửa sạch sẽ lớp mồ hôi bức bối trên người.
Một nơ ron thần kinh nào đó trong đầu cô đang giật lên đau nhói.
Hàm ý của Bùi Quan Ngọc không hề khó hiểu.
Anh sẽ không bao giờ thả cô về Los Angeles, trừ phi cô khiến anh cảm nhận được sự yêu thích, hoặc là... Du Hề tự động bỏ qua cái lựa chọn kết hôn phía sau.
Nhưng nếu không về Los Angeles, cô biết làm thế nào để chia tay anh một cách êm đẹp theo đúng kế hoạch đây?
Du Hề sốt ruột vò rối mái tóc, đứng trước gương tập luyện ánh mắt, tập cả giọng điệu tỏ tình.
Mấy cái trò này hơn ba tháng qua cô đã diễn đến mức thượng thừa rồi cơ mà, hoàn hảo đến thế rồi, rốt cuộc là có vấn đề ở đâu?
Nhắm mắt lại.
Trong tâm trí Du Hề lại hiện lên vẻ mặt của Bùi Quan Ngọc khi anh cầu xin cô dạy anh biết thế nào là thích.
Đến cái tên thiên tài như anh còn không giải được bài toán này, cô thì biết làm sao?
Cô còn chưa thèm lợi dụng anh xong rồi đá, thậm chí còn sẵn lòng tính chuyện yêu đương lâu dài với anh, như thế còn chưa đủ "thích" hay sao?
Du Hề bực dọc ụp mặt vào gối.
Nghĩ ngợi lung tung một hồi, cô vẫn quyết định gọi cho quân sư tình yêu duy nhất của mình là Trần Tá Y. Sau khi nghe cô ngập ngừng kể lại mọi chuyện, Trần Tá Y chốt hạ cực kỳ chắc nịch: "Dễ ợt, người ta không cảm nhận được thì mày "làm" cho người ta thấy đi."
Du Hề vẫn chưa kịp load: "Làm cái gì?"
Trần Tá Y giữ nguyên vẻ mặt tỉnh bơ: "l*m t*nh chứ còn làm cái gì nữa."
,
💬 Bình luận chương