Vì kỳ nghỉ của Bùi Quan Ngọc quá ngắn, Du Hề cũng phải đi học, nên họ chỉ nán lại Cảng Thành một ngày.
Trong ngày này, họ đã đi dạo qua vài địa điểm mang tính biểu tượng, Du Hề còn kiên quyết đòi chụp ảnh chung để làm kỷ niệm.
Trước đây, hầu như chỉ có Du Hề lên hình, còn Bùi Quan Ngọc luôn yên lặng làm phó nháy, chưa từng chủ động muốn xuất hiện trong ống kính của cô.
Bắt đầu từ chuyến du lịch lần trước, Du Hề đã có ý thức muốn chụp ảnh chung với Bùi Quan Ngọc.
Anh chụp ảnh quá ít, hễ đối diện với ống kính là lại nghiêm trang chỉnh tề, chẳng thể phối hợp làm những động tác lầy lội cùng cô, cứ như khúc gỗ đứng sững trước máy ảnh.
Trong chuyến du lịch xui xẻo lần trước, Du Hề phải dạy mãi, Bùi Quan Ngọc mới cứng đờ học được vài cách tạo dáng.
Ví dụ như áp tay thành hình trái tim trên má cô, nháy một mắt, hay khi Du Hề nâng tay lên, anh sẽ đặt cằm vào lòng bàn tay cô.
Chụp xong, anh toàn ỷ vào chiều cao mà giành lấy điện thoại trước, giơ lên thật cao để tự tay sàng lọc, xóa đi tất cả những bức ảnh anh thấy không ưng ý, hay theo lời anh là "kỳ quái", cuối cùng chỉ để lại một hai tấm rồi mới trả lại cho cô.
Du Hề cạn lời.
Mãi cho đến khi cô nói một câu: "Chụp ảnh có thể lưu lại khoảnh khắc của chúng ta ở từng thời điểm", Bùi Quan Ngọc mới chịu dừng cái trò xóa ảnh này lại.
May mà sau khi đóng thế cảnh quay kia, cảm giác trước ống kính của Bùi Quan Ngọc đã có một bước nhảy vọt.
Trong chuyến vui chơi một ngày ở Cảng Thành, hễ đến nơi nào Du Hề cảm thấy có thể chụp ảnh đẹp, Bùi Quan Ngọc đều rất phối hợp, tự giác mở máy ảnh ra. Về các thiết bị chụp ảnh, anh am hiểu hơn cô nhiều, có thể dựa vào ánh sáng, tiêu cự để chọn ra thiết bị phù hợp nhất.
Bây giờ ảnh của họ đã có một xấp dày cộp.
Du Hề lật xem từng tấm một, định chọn những tấm đẹp nhất đem in ra để trang trí cho ngôi nhà tương lai của hai người.
Trước khi lên máy bay về Kinh Thị, Bùi Quan Ngọc nhận được một cuộc điện thoại.
Người ở đầu dây bên kia có vẻ cực kỳ kích động, dù cách một chiếc điện thoại, Du Hề vẫn nghe ra tiếng gào thét mất kiểm soát.
Nhưng Bùi Quan Ngọc chỉ nhạt giọng gọi một tiếng: "Ông ngoại, tim ông không tốt, kích động quá sẽ chết sớm đấy."
Du Hề:
Nghe xong câu đại nghịch bất đạo này, e là ông ấy
sẽ thăng thiên nhanh hơn thì có.
Không rõ lại nói thêm mấy câu gì, Bùi Quan Ngọc bình thản cúp máy.
Du Hề đoán chừng là do anh đã làm chuyện gì đó với Bách Mục Nguyên nên mới kinh động đến vị trưởng bối nhà họ Bách này.
Nhưng dù gì Bách Mục Nguyên cũng là một ngôi sao rất nổi tiếng, Du Hề lướt tìm một vòng mà chẳng thấy bất kỳ tin đồn nào liên quan đến anh ta.
Cô nghiêng đầu nhìn Bùi Quan Ngọc, ra hiệu cho anh thành thật khai báo: "Anh đã làm gì rồi?"
"Cắt đứt toàn bộ tiền chia hoa hồng cổ phần năm nay của bọn họ."
"Cho Bách Mục Nguyên uống loại thuốc tương tự," Bùi Quan Ngọc quan sát sắc mặt cô, nhẹ giọng bổ sung, "Nhưng không để hắn chết."
"Tại sao Bách Mục Nguyên lại đột nhiên muốn giết Bách Linh?"
Bùi Quan Ngọc: "Oán hận tích tụ đã lâu, lại thêm gia tộc gây sức ép."
Phải khúm núm nằm dưới thân kẻ thù, không được đối xử như một con người.
Thêm vào đó, trong nhà họ Bách có quá nhiều người hận Bách Linh, gia tộc vừa gây sức ép, oán hận trong lòng Bách Mục Nguyên liền tuôn trào, dẫn đến kết cục như vậy.
Chuyện của Bách Linh, cuối cùng Bùi Quan Ngọc vẫn ra tay.
Dù quan hệ mẹ con giữa anh và bà ta chỉ còn là cái vỏ rỗng, nhưng anh vẫn sẽ đứng ra đòi lại công bằng cho bà ta.
Du Hề im lặng một lát, đem những lời cuối cùng Bách Linh nói với mình kể lại cho Bùi Quan Ngọc nghe.
Ý tứ của Bách Linh rất rõ ràng: nhân quả do bà tự chịu, không cần Bùi Quan Ngọc phải nhúng tay vào.
Bà ấy quả thực là một người yêu hận rõ ràng, quyết đoán nhưng cũng cực kỳ tuyệt tình.
Du Hề từng cảm thấy Bùi Quan Ngọc rất đáng sợ. Anh độc ác, thủ đoạn cực đoan, nhưng ở một phương diện khác, thực chất cõi lòng của anh lại mềm yếu nhất.
Giống như khi trò chuyện, Thẩm Tích Nguyệt từng nói, Bùi Quan Ngọc cực kỳ bao che cho người của mình.
Được anh bảo vệ sẽ là một chuyện mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Cái xấu của Bùi Quan Ngọc dành cho cô, tất cả đều phơi bày ngay trước mắt.
Nhưng những điểm tốt, lại cần Du Hề từng chút một, hết lần này đến lần khác đi lật tìm, đi đào bới.
Từ lúc nhãn hàng VC xuất hiện, mọi khó khăn mà Du Hề gặp phải đều được giải quyết dễ dàng.
Ngay cả khi cô bị phản bội, bị vứt bỏ ở nơi cách xa vạn dặm.
Chuyện Trần Tá Y từng nhắc tới: những bức ảnh bôi đen cô trên toàn mạng bị gỡ sạch, đoạn ghi âm trò chuyện giữa Sylvie và bạn gái bị phanh phui, cái danh tiểu tam của cô được rửa sạch bong.
Cô không phải là người có vận may tốt đến thế.
Tất cả những chuyện lúc đó Du Hề tưởng chừng như là trùng hợp, là may mắn, trên thực tế, đại khái đằng sau đều có một vị thần hộ mệnh đang âm thầm bảo vệ.
"Em tưởng anh sẽ phong sát anh ta cơ." Du Hề nói.
Suy cho cùng, đối với một người đầy tham vọng như Bách Mục Nguyên, cú sốc sự nghiệp bị chặn đứng rõ ràng sẽ nặng nề hơn.
"Không được." Bùi Quan Ngọc lập tức phản bác.
Du Hề: ?
Sắc mặt anh không tốt lắm: "Sẽ ảnh hưởng đến việc công chiếu bộ phim của chúng ta."
Du Hề:
Chỉ với một cảnh quay vài giây mà cũng biến thành "bộ phim của chúng ta" được luôn.
Trở về Kinh Thị, hai người lại bận rộn với công việc riêng.
Không lâu sau, Du Hề nhận được một tin rất vui.
Tiếp nối thành tích liên tục dẫn đầu phòng vé trong nước nhiều tuần liền của "Hành lang", bản phục chế độ phân giải cao của "Cici" cũng sẽ được xét duyệt chiếu lại tại các rạp trong nước, tạo nên một làn sóng hoài niệm.
Chỉ trong chốc lát, độ hot của Du Hề tăng vọt.
Sự nghiệp thuận buồm xuôi gió một cách quá mức, nghĩ tới ai là người đứng sau thao tác, vừa về nhà Du Hề đã ngay lập tức tra khảo tên "fan cuồng hay nói lời độc địa" nào đó.
Sự nghiệp thăng trầm đều có định số, Du Hề sớm đã có thể tự mình ứng phó, không hề mong muốn Bùi Quan Ngọc trải sẵn thảm đỏ cho cô.
Bùi Quan Ngọc ngoảnh mặt đi: "Ai thèm nâng đỡ em chứ, anh là người mong em hết thời nhất đấy."
Du Hề:
Cô giáng một bạt tai lên đầu anh: "Cái đồ antifan này, bà đây g**t ch*t anh!!!"
Bùi Quan Ngọc né tránh đầy điêu luyện.
Rồi anh xoay người tóm lấy tay cô, đón nhận ánh mắt của cô, tiếp tục chọc tức: "Mau hết thời đi."
Hai người nhân đà đó lại đánh nhau một trận, để lại dấu răng trên má và cổ đối phương.
Mãi đến cuối cùng, Bùi Quan Ngọc mới cúi đầu hôn cô, nghiêm túc nói: "Anh có mục đích của riêng mình."
Trên đỉnh đầu Du Hề hiện ra một dấu chấm hỏi.
Một chuyện trọng đại mà cô sắp quên béng mất chợt nảy lên trong đầu, ngày càng rõ ràng.
Cầu hôn.
Bùi Quan Ngọc đã không nhắc tới chuyện này suốt một thời gian dài.
Nếu không phải đang ấp ủ chiêu trò lớn nào đó, thì sao anh có thể nín nhịn không hé nửa lời cơ chứ.
Du Hề bỗng chốc có chút hoảng loạn.
Ban đầu cô dự tính sẽ làm khó anh vài lần để kéo dài thời gian.
Nhưng khi ngày đó thực sự sắp đến, cô bắt đầu lo lắng, với cái tình trạng mù quáng vì tình yêu của mình hiện tại, có lẽ cô hoàn toàn không nỡ cự tuyệt anh.
Đến mức dùng hết tiền tiết kiệm để tặng nhà cho anh thì dù bước tiếp theo Bùi Quan Ngọc có cầm vỏ lon nước thay nhẫn cầu hôn, cô cũng sẽ gật đầu đồng ý mất thôi.
Con người ta khi không biết mình sắp bị cầu hôn chính là khoảng thời gian thoải mái nhất.
Một khi đã biết, mọi sự bồn chồn, ngượng ngùng cùng niềm hưng phấn không sao đè nén nổi sẽ đồng loạt ùa về.
Thế mà cô lại cứ phải dốc hết sức bình sinh để diễn kịch, vờ như chưa hề đoán ra.
Du Hề diễn rất vất vả, chẳng hề chú ý tới ý cười nhẹ nhàng cong lên nơi khóe môi Bùi Quan Ngọc.
Một tuần sau, "Cici" tái chiếu tại các rạp trên toàn quốc.
Quả nhiên trong ngày hôm đó, Du Hề nhận được lời mời xem phim từ Bùi Quan Ngọc.
Vẫn là bao rạp, ở rạp chiếu có hiệu ứng âm thanh ánh sáng 4D tốt nhất thành phố.
Du Hề nhìn anh trịnh trọng thay liền ba bộ quần áo trước khi xuất phát.
Cô thực sự hy vọng cái tên "người máy" này đừng làm quá lộ liễu như vậy, Du Hề sắp không thể giả ngốc được nữa rồi.
Diễn thêm chút nữa thì thành kẻ ngốc thật mất.
Nhưng để không phá hỏng cảm giác bất ngờ của khoảnh khắc cuối cùng, Du Hề vẫn phối hợp, thậm chí còn mặc một chiếc váy công chúa màu cam vàng xòe rộng, chủ động tô điểm thêm chút không khí cho màn cầu hôn của anh.
Thôi bỏ đi.
"Người máy" nhỏ bé này có thể vì cầu hôn mà đưa phim chiếu lại, chắc cũng tốn hết chất xám rồi.
Vừa thấy Du Hề diện chiếc váy này, Bùi Quan Ngọc như bị nhấn trúng công tắc, chưa kịp khởi hành đã đè cô ra hôn hồi lâu.
Cuối cùng Du Hề bị đè lên đùi anh, anh say mê dán chặt lấy cô, gọi rất nhiều tiếng "Công chúa".
Vào lúc thế này, có bắt làm chó anh cũng bằng lòng.
Bùi Quan Ngọc khàn giọng cầu xin: "Công chúa, hôn cún con của em đi."
Lúc tới rạp chiếu phim, g*** h** ch*n Du Hề vẫn là cảm giác ướt át dính nhớp.
Điều này khiến cô nhớ tới lần mang theo "Bùi Quan Ngọc", cùng nhau trở về Los Angeles.
Bộ phim này họ đã xem vô số lần, nhớ rõ đến từng giây từng lời thoại.
Dù sao thì Du Hề cũng chẳng có tâm trạng nào để xem.
Từ lúc ngồi xuống ghế trong rạp, cô đã như ngồi trên đống lửa, lén đoán xem Bùi Quan Ngọc sẽ dùng cách thức nào để cầu hôn.
Sẽ ở phân cảnh nào giữa phim đây? Bùi Quan Ngọc đột nhiên biến ra nhẫn, quỳ một gối, hay là sau khi kết thúc bộ phim, một đám diễn viên ùa vào hô to "Đồng ý đi", "Đồng ý đi", rồi anh sẽ quỳ nửa gối trên mặt đất?
Du Hề cố gắng suy đoán mọi khả năng.
Nhưng cô nhận ra kịch bản nào cũng rất sượng sùng, đến lúc đó cô còn phải ráng làm ra vẻ kinh ngạc cảm động để dỗ dành cún con nữa chứ.
Sợ tới lúc đó phát huy không tốt, Du Hề đã bắt đầu nuôi dưỡng cảm xúc dần rồi.
Thế nhưng.
Mỗi một thời điểm mà Du Hề đoán, đều chẳng có gì xảy ra.
Thậm chí phim chiếu xong, màn hình đen thui rồi.
Du Hề nín thở tập trung, chờ đợi ít nhất phải một phút, sau đó mới nôn nóng quay sang nhìn Bùi Quan Ngọc.
Trong mắt anh mang theo sự nghi hoặc, cũng đang nhìn lại cô.
"Hết rồi, Hề Hề, đi thôi chứ?"
Du Hề:
Cô bắt đầu nghi ngờ bản thân — Lẽ nào cô thực sự đã hiểu sai ý rồi sao?
Thật xấu hổ.
Du Hề có cảm giác bực tức vì bị trêu đùa, lúc Bùi Quan Ngọc qua nắm tay cô, cô giận lây bèn rút ngón tay về.
Bùi Quan Ngọc khẽ nói, anh muốn đi vệ sinh một lát.
Du Hề bực dọc: "Đi mau đi."
Cô ngồi tại chỗ, hậm hực đợi.
Đợi mãi đợi mãi, mười lăm phút đã trôi qua. Làm gì thế, rớt xuống bồn cầu rồi à?
Du Hề không nhịn được thò đầu ra, lấy điện thoại định nhắn tin.
Đột nhiên, đèn trong rạp vốn đã sáng bỗng đồng loạt vụt tắt.
Màn hình chuyển sang một đoạn phim hoạt hình, Du Hề lập tức nhận ra đây là nét vẽ của Thời Tuế. Hai nhân vật hoạt hình vô cùng tinh xảo trên đó rõ ràng là cô và Bùi Quan Ngọc.
Bên cạnh bắt đầu vang lên lời thoại dẫn truyện.
Giọng đọc này... thế mà lại là giọng của Bùi Quan Ngọc.
Anh tự kể bằng ngôi thứ nhất "Tôi".
"Tôi là kỵ sĩ Bùi Bùi của công chúa Cici. Có một ngày, tôi bị ma long bắt đi, giam trong ngục tối đầy lửa. Tôi ngày đêm mong chờ công chúa của mình tới cứu."
"Nếu có một ngày, cô ấy đến, tôi sẽ dâng lên chiếc nhẫn hồng ngọc của ma long, quỳ gối trao cho công chúa Cici dũng cảm và lương thiện nhất."
Hình ảnh minh họa đi kèm lời kể vô cùng sống động.
Cùng với ánh đèn sáng lên lần nữa, từ trần nhà trên đầu Du Hề, một tấm bảng từ từ thả xuống một thanh kiếm chế tác tinh xảo, nạm đầy bảo thạch.
Du Hề nhận ra, đây là bảo kiếm của công chúa Cici được .
Du Hề lắc đầu, dịu dàng nói: "Không sao đâu Bùi Bùi, em bằng lòng cho anh định vị em."
"Chỉ là sau này cũng đừng giấu em chuyện gì nữa."
Sự hạnh phúc lúc này tựa như dòng suối nhỏ chảy xuôi, tưới mát cõi lòng.
Bùi Quan Ngọc khẽ hít mũi.
Ôm chặt lấy Du Hề, thân thể dán sát vào nhau, cùng nằm dài trên ghế sô pha.
Ngắm nghía căn hộ ấm áp và xinh đẹp này, Bùi Quan Ngọc không kìm được hỏi: "Hề Hề, đây là nhà em mua sao?"
Du Hề ừ một tiếng, kể lại khoảng thời gian trước rảnh rỗi cô toàn quanh quẩn trang trí căn hộ này.
Bùi Quan Ngọc gật gật đầu, lại khen thêm một tiếng: "Đẹp lắm."
Anh chợt nhớ tới lần trước mình bị Du Hề ném hành lý ra khỏi nhà đuổi đi.
Im lặng một lát, lần này Bùi Quan Ngọc quyết định phải xin phép trước: "Sau khi điều chuyển công tác, anh cũng muốn dọn đến đây ở."
Du Hề lại bắt ngay được trọng tâm: "Điều chuyển công tác?"
Bùi Quan Ngọc đáp: "Đợi em tốt nghiệp xong, anh sẽ chuyển đơn vị công tác tới Nam Thành này."
Hóa ra câu nói lúc trước của Du Hề, anh vẫn luôn ghi tạc trong lòng, và đang cố gắng nỗ lực vì nó.
—— Tổ ấm nhỏ tương lai của hai người, sẽ nằm ở Nam Thành.
Du Hề nhìn sâu vào mắt anh, nhìn bộ dạng vô cùng nghiêm túc muốn xin được vào ở của anh.
Cô nhếch khóe môi: "Bùi Bùi, hình như em chưa bao giờ tặng quà sinh nhật cho anh phải không?"
Bùi Quan Ngọc hiển nhiên nhớ tới chuyện gì đó, giọng mang chút âm mũi: "Hề Hề cũng biết điều đó cơ à."
"Vậy nên em đã gom hết tiền tiết kiệm dành dụm từ nhỏ đến lớn tặng anh luôn một thể đấy." Du Hề nói.
Đồng tử Bùi Quan Ngọc hơi giãn ra, anh cau mày lắc đầu: "Anh không cần..."
Du Hề xoay mặt anh lại, ra hiệu cho anh nhìn toàn bộ căn nhà.
"Thật sự không cần sao?" Du Hề kề sát từ phía sau tai anh, bật cười nói, "Nhà của chúng ta đó."
Bùi Quan Ngọc im bặt, ngẩn ngơ nhìn mọi thứ trước mắt.
Vài giây sau.
Anh không nói lời nào ôm chầm lấy cô, giọng rầm rì cất lên hết lần này tới lần khác.
"Anh muốn, tất cả anh đều muốn."
Đúng là bậc thầy lật mặt.
Du Hề bật cười thành tiếng.
Bùi Quan Ngọc ngước đôi mắt đỏ hoe lên.
Hề Hề nói không sai, mỗi ngày anh đều có thể được lấp đầy bằng những niềm hạnh phúc to lớn hơn, sâu sắc hơn.
Có lẽ là ông trời rủ lòng thương.
Đem phần hạnh phúc thiếu khuyết trong suốt hai mươi ba năm qua, chia đều bù đắp lại cho anh trong mỗi ngày sau này.
Bị Bùi Quan Ngọc nhìn với ánh mắt chứa chan thâm tình như thế, Du Hề cũng dâng trào một cảm giác mãn nguyện, khiến cô hận không thể giúp anh thực hiện mọi điều ước.
Thế là Du Hề hỏi: "Bùi Bùi, sinh nhật hai mươi ba tuổi, anh còn tâm nguyện gì không?"
Bùi Quan Ngọc hỏi vặn lại: "Anh ước gì em cũng sẽ đồng ý chứ?"
Du Hề không cảm thấy anh còn chuyện gì mà mình lại không nguyện ý đáp ứng cả.
Giới hạn của cô đối với anh đã lùi hết mức rồi.
"Anh nói đi, em đồng ý."
Bùi Quan Ngọc nhìn thẳng cô, thốt ra: "Anh muốn trước năm hai mươi ba tuổi, sẽ kết hôn với Hề Hề. Kết hôn trên phương diện pháp lý."
"Cho anh một mái ấm thực sự."
Du Hề: ?
Nhưng khi cô nhìn sâu vào mắt Bùi Quan Ngọc, thế mà chẳng thể nói ra lời từ chối.
Thậm chí đại não cô cũng bị sự bốc đồng đó cuốn lấy, nảy sinh một suy nghĩ muốn cùng anh điên rồ một lần.
"Nhưng ngày kia là sinh nhật anh rồi."
Bùi Quan Ngọc siết chặt lấy eo cô: "Cho nên ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn. Hề Hề dám không?"
Du Hề khẽ cắn răng, buột miệng đáp: "Em dám."
Bùi Quan Ngọc lật người, ấn gáy cô xuống, mãnh liệt hôn lên môi cô.
"Giấy tờ tùy thân có đủ không?"
"...Đủ."
Mua nhà phải làm thủ tục nên giấy tờ của Du Hề đều mang theo đủ. Bàn tay anh bắt đầu làm loạn, Du Hề bị hôn đến nỗi chỉ có thể phát ra những tiếng ư hử.
"Vậy chín giờ sáng mai, chúng ta tới Cục Dân chính."
Họ quấn lấy nhau từ chập tối cho tới tận hửng sáng.
Nhưng ai cũng phấn khích tới nỗi chẳng thể ngủ được, Bùi Quan Ngọc dùng đủ thứ lý do như "ngủ rồi sẽ quên mất lời hứa", "ngủ rồi sáng mai không biết đường dậy" để cản không cho cô ngủ.
Chiếc nhẫn trên tay Du Hề bị anh mân mê v**t v* hết lần này tới lần khác, cứ cách một lúc họ lại hôn nhau thắm thiết.
Cuối tháng mười đã vào thu muộn, trời sáng cũng trễ hơn.
Lúc những tia nắng ban mai lọt qua khe rèm cửa rọi vào căn nhà mới, Bùi Quan Ngọc thì thầm bên tai Du Hề: "Đi thôi Hề Hề, chúng ta đi kết hôn."
Phía Du Hề chỉ cần nộp hộ chiếu và chứng minh thư bản gốc, còn tài liệu của Bùi Quan Ngọc thì được tài xế giao hỏa tốc đến.
Một xấp giấy tờ dày cộp, do tính chất nhạy cảm về thân phận của anh, đều là một số tài liệu chứng minh và hồ sơ xin cấp phép liên quan đến cô.
Việc xét duyệt toàn bộ thủ tục cũng kéo dài hơn những người khác rất nhiều.
Trong thời gian đó, bàn tay Du Hề luôn bị Bùi Quan Ngọc nắm chặt, cô dở khóc dở cười, đến nước này rồi mà anh vẫn sợ cô sẽ hối hận rồi bỏ chạy.
Hai con dấu đỏ chót đóng xuống.
Họ mỗi người được phát một cuốn sổ đỏ.
Du Hề vừa mân mê lật mở xem thử, Bùi Quan Ngọc đã áp cuốn sổ của anh lên ngực một lúc, còn giành luôn cả cuốn của cô đem đi cất, vô cùng nâng niu kẹp vào trong tập tài liệu đặt trong cặp táp thẳng thớm của mình.
Cất giấu ba lớp trong ba lớp ngoài, ra cái vẻ phòng trộm cướp cảnh giác cao độ.
Du Hề:
Từ Cục Dân chính bước ra, nhìn thấy ánh nắng mặt trời bên ngoài, Du Hề có cảm giác như vừa bước qua một kiếp người.
—— Du Hề cô, một nữ minh tinh mới hai mươi ba tuổi rưỡi, sự nghiệp đang rực rỡ thăng tiến, thế mà đã kết hôn rồi.
Bố mẹ đều không hề hay biết gì.
Du Hề gần như đã tưởng tượng ra bộ dạng gầm gào của Daddy.
Nhưng mà ông đã biết được Bùi Quan Ngọc chính là ân nhân cứu mạng của cô năm xưa qua lời của Du Huyên, biết đâu điều này có thể cứu Bùi Quan Ngọc một mạng trước mặt daddy.
Gửi ảnh giấy đăng ký kết hôn cho mọi người, Du Hề lập tức nhận về một tràng dài dấu chấm hỏi chấn động.
Chỉ trong nháy mắt, vô số cuộc gọi ùa tới, có của daddy, của Du Huyên, lại có cả của Trần Tá Y, điện thoại của Du Hề sắp nổ tung rồi.
Cô phải đi giải thích rõ ràng ngọn ngành cho từng người một.
Nói đến khô cả họng, lúc quay đầu lại đã thấy Bùi Quan Ngọc đang ngồi trên sô pha ở nhà mới, một tay ôm lấy con búp bê nhồi bông của cô, tay kia cầm giấy đăng ký kết hôn, ngắm nghía lật lên lật xuống.
Du Hề:
Ở đầu dây bên kia, Daddy vừa tức giận lại vừa ngại thân phận ân nhân cứu mạng của Bùi Quan Ngọc nên không thể mở lời mắng chửi, chỉ đành rầu rĩ hỏi cô sao chuyện lớn thế này mà không hó hé tiếng nào đã tự mình đi làm.
Về sau ông còn rơi nước mắt, rấm rứt khóc bảo con gái mình nuôi nấng bao năm nay bị người ta cướp mất rồi.
Thật là trẻ con.
Du Hề phí hết lời lẽ mới dỗ dành xong ông bố già đa sầu đa cảm này.
Vất vả lắm mới dỗ xong thì điện thoại của Du Huyên gọi tới, Du Hề lại phải từ tốn giải thích với bà.
Cô dứt khoát bật loa ngoài.
Du Huyên hỏi: "Thế hai đứa định bao giờ tổ chức đám cưới? Bây giờ khó đặt khách sạn lắm đấy, ngày tốt phải giành trước cả mấy năm cũng chả có ——"
Bùi Quan Ngọc xen lời: "Mẹ ơi, mẹ không cần phải lo lắng chuyện đó đâu ạ."
Chỉ với mấy câu, anh đã dỗ ngọt được Du Huyên, bảo rằng mẹ muốn tổ chức hôn lễ ở đâu cũng được.
Sự lo lắng của Du Huyên khi bị tin sét đánh này làm cho trở tay không kịp lúc này mới tan biến.
Cúp điện thoại xong, Du Hề khiếp sợ nhìn anh: "Anh đã tính xem tổ chức đám cưới như thế nào rồi à?"
Bùi Quan Ngọc trầm ngâm một hồi, hơi ủ rũ lắc đầu.
Ơ.
Còn chưa nghĩ xem sẽ tổ chức hôn lễ ra sao ư, thế này thì không giống phong cách của anh chàng hay mộng tưởng cho lắm.
"Vậy sao anh lại trả lời mẹ em thế kia?"
Bùi Quan Ngọc: "Đó là hôn lễ mẹ muốn, mẹ muốn tổ chức ra sao thì tổ chức."
"Hả? Thế là có ý gì?"
"Hôn lễ của chúng ta. Chỉ có đôi ta thôi." Bùi Quan Ngọc đáp.
Du Hề sững người: "Hôn lễ của chúng ta á?"
Bùi Quan Ngọc lắc đầu: "Anh vẫn chưa nghĩ ra nữa."
Anh chỉ từng đi dự vài cái đám cưới đông nghịt khách khứa cùng với gia tộc, nhìn họ cử hành những nghi thức phức tạp, khô khan mà chẳng hề có chút tình cảm nào, bên dưới đều là bạn bè thân thích ai nấy mang một tâm tư riêng.
Đám cưới sẽ là ngày hạnh phúc nhất, trong hôn lễ của anh và Hề Hề tuyệt đối không cho phép mấy thứ bẩn thỉu đó xuất hiện.
Cứ như vậy, khách mời tới dự hôn lễ của họ e là còn không xếp đủ một mâm, sẽ mất mặt lắm.
Nghe những lý do kỳ quái mà Bùi Quan Ngọc nói ra, Du Hề vừa buồn cười, vừa thấy khóe mắt cay cay.
Dường như họ đều là những con người đã thoát ly khỏi mái ấm gia đình, giống như phiến lá nổi trôi cô độc giữa dòng đời.
Những tiệc cưới mang tính thế tục, những cảnh ồn ào náo nhiệt kia, đối với họ đều chẳng hề phù hợp.
Du Hề xoa xoa tóc anh: "Không sao đâu Bùi Bùi, cho dù anh muốn tổ chức đám cưới như thế nào, em cũng sẽ đồng hành cùng anh."
,
💬 Bình luận chương