Hoàng bước vào quán cà phê nhỏ bên góc phố, nơi mà thời gian dường như ngưng lại. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng những khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy hy vọng. Anh ngồi vào một góc khuất, chờ đợi người bạn cũ mà mình đã không gặp từ lâu. Lê Quốc Đạt, cựu cảnh sát, người từng gắn bó với vụ án của cha mẹ Hoàng, hứa sẽ đến gặp anh.
Khi Đạt xuất hiện, anh có vẻ khác biệt so với hình ảnh mà Hoàng nhớ. Đầu hói, râu quai nón, vóc dáng vạm vỡ nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên sự nghiêm túc. Hoàng đứng dậy, hai người ôm nhau một cái thật chặt.
“Lâu quá không gặp, Đạt,” Hoàng nói, giọng ấm áp nhưng vẫn có chút căng thẳng.
“Phải, lâu thật. Mày vẫn như xưa, lúc nào cũng cắm cúi vào công việc,” Đạt đáp, rồi ngồi xuống. “Mày vẫn đang tìm sự thật về cha mẹ mình?”
“Chưa bao giờ dừng lại,” Hoàng thở dài. “Mà mày có tin gì mới không?”
Đạt nhìn xung quanh, như thể muốn chắc chắn không có ai nghe lén. “Có một số thông tin mà tao nghĩ mày nên biết. Vụ án của cha mẹ mày không đơn giản như mày nghĩ. Có những thế lực lớn đứng sau.”
“Thế lực lớn nào?” Hoàng hỏi, lòng chùng xuống.
“Ngô Minh Tuấn,” Đạt đáp, giọng trầm. “Hắn có liên quan đến nhiều vụ án, không chỉ của cha mẹ mày. Hắn là một người có quyền lực trong giới giải trí. Mọi thứ đều được che đậy.”
Hoàng nhíu mày, lửa giận trong lòng dâng cao. “Mày nói là hắn đứng sau những cái chết đó?”
“Không trực tiếp, nhưng hắn đã thao túng mọi thứ từ xa. Đằng sau những vụ tai nạn là những mối quan hệ rối rắm, những bí mật mà không ai dám hé lộ,” Đạt nói, ánh mắt dừng lại ở một bàn gần đó.
“Vậy tại sao mày lại quyết định nói với tao bây giờ?” Hoàng hỏi.
Đạt hít một hơi thật sâu. “Bởi vì tao thấy mày có thể làm điều mà những người khác không dám. Mày có khả năng tìm ra sự thật.”
Hoàng gật đầu. “Tao sẽ không ngại đối đầu với hắn. Nhưng tao cần thêm thông tin. Có ai khác có thể giúp không?”
“Có. Một người tên là Kim Liên, cô ấy có mối quan hệ với mấy người trong giới tâm lý học. Có thể cô ấy biết điều gì đó,” Đạt nói.
“Cảm ơn mày, Đạt. Mày luôn là người bạn tốt,” Hoàng nói, lòng cảm kích.
“Cẩn thận, Hoàng. Hắn không phải là kẻ dễ đối phó. Hãy giữ an toàn cho mình,” Đạt cảnh báo, rồi đứng dậy. “Tao sẽ che đậy những tội ác của mình.”
“Cô ấy là ai?” Hoàng hỏi.
“Có một nữ diễn viên từng tố cáo hắn, nhưng mọi chuyện đều bị bịt miệng. Hắn có khả năng khiến mọi người im lặng,” Minh Thư nói, ánh mắt cô nghiêm túc.
“Chúng ta phải tìm ra sự thật. Không thể để hắn tiếp tục thao túng mọi thứ như vậy,” Hoàng quyết định.
“Đúng. Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Hắn không chỉ có tiền bạc, mà còn có quyền lực,” Minh Thư nhấn mạnh.
Khi họ thảo luận, một cảm giác hồi hộp lan tỏa trong không khí. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là tìm kiếm sự thật, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn. Họ phải chuẩn bị cho mọi tình huống, vì Ngô Minh Tuấn không phải là kẻ dễ dàng bị đánh bại.
“Chúng ta sẽ phải tìm thêm thông tin về những người xung quanh hắn. Có thể họ biết điều gì đó,” Hoàng đề xuất.
“Đúng. Nhưng chúng ta cần một kế hoạch cụ thể,” Minh Thư nói, ánh mắt sáng lên.
Khi cuộc trò chuyện tiếp tục, sự im lặng trong lòng Hoàng dần được thay thế bằng những âm thanh của sự quyết tâm. Anh biết rằng mỗi bước đi đều có thể dẫn đến nguy hiểm, nhưng sự thật luôn đáng để theo đuổi.
Khi màn đêm buông xuống, họ ra về, lòng đầy những suy nghĩ. Cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu, và những âm thanh của sự im lặng đang chờ họ ở phía trước.
,
💬 Bình luận chương