Trong giấc mơ phập phù, giọng của Nhiễm Cấm vẫn luôn văng vẳng bên tai cô.
Khi tỉnh dậy, phát hiện mình nằm trong vòng tay Nhiễm Cấm.
Nhiễm Cấm vẫn còn đang chìm trong giấc mơ, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, mặt nàng dựa sát vào vai cô, nhẹ nhàng hô hấp.
Hơi thở phả vào gáy Trì Ngộ khiến cô hơi ngứa ngáy, nhưng Trì Ngộ rất thích.
Trong ấn tượng của cô, ngoại trừ đoạn thời gian Nhiễm Cấm giả vờ tuỳ tiện kia thì rất ít khi nàng chủ động thân mật.
"Ngộ" Đến nói mê Nhiễm Cấm cũng gọi tên Trì Ngộ.
Trì Ngộ nắm lấy tay Nhiễm Cấm.
Nhớ đến cảnh tay mình nhẹ nhàng bị đè lên gối tối qua, Trì Ngộ mím môi, nhịn xuống ý cười.
Khoá điện tử trên mắt cá chân Nhiễm Cấm thỉnh thoảng chớp lên ánh đỏ, phòng bệnh yên tĩnh mà ấm áp.
Trì Ngộ siết chặt năm ngón tay Nhiễm Cấm, làm cho động tác ôm của nàng chặt hơn một chút, lần nữa chìm vào giấc mơ êm đềm.
Đêm qua khiến Nhiễm Cấm rất bất ngờ, dường như hơi quá sức đối với nàng.
Dù sao thì trong suốt quá trình, Nhiễm Cấm đã hắt hơi năm, sáu lần.
Trì Ngộ hơi xuất thần, trong lòng thầm nghĩ, có vẻ như Tiểu Tông rất thích như vậy.
Chờ đến khi hai người hoàn toàn tỉnh dậy, mặt đối mặt, ký ức hiện lên, Nhiễm Cấm vô cùng xấu hổ khi nhìn vào đôi mắt tươi cười của Trì Ngộ.
"Cơm đến rồi." Nhiễm Cấm lấy cớ đi xuống giường.
Trì Ngộ không buông tay nàng, một đường bước theo nàng.
Nhiễm Cấm mở bữa sáng, Trì Ngộ tựa vào lưng nàng, gác cằm lên vai nàng, cùng nàng xem món ăn.
Vành tai Nhiễm Cấm ngứa ngáy vì hơi thở của Trì Ngộ, nàng rụt vai lại, cười nói: "Tiểu Ngộ, nhanh rửa mặt đi, lúc đó chị cũng dọn xong bữa sáng rồi."
Trì Ngộ cọ tới cọ lui trên cổ nàng: "Nụ hôn chào buổi sáng đã hứa với em đâu?"
Nhiễm Cấm bị cô chọc cười thành tiếng, "Tiểu Ngộ vẫn mới mười sáu tuổi sao?"
Trì Ngộ vô cùng đồng tình: "Đúng vậy, mười sáu tuổi. Chị Tiểu Tông thích em bao nhiêu tuổi thì em bấy nhiêu tuổi."
Nghe được xưng hô hoàn toàn mới này, Nhiễm Cấm hơi sửng sốt, ngoái đầu lại nhìn Trì Ngộ.
Trì Ngộ tránh vết thương trên bụng nàng, vòng tay ôm siết lấy cơ thể mềm mại của nàng, lộ ra đôi mắt ngây thơ như nai tơ, hỏi nàng: "Em gọi chị như vậy được không?"
Nhiễm Cấm thích nhất mỗi khi Trì Ngộ tuỳ hứng với một mình nàng thế này, mỗi lần như vậy, Nhiễm Cấm liền có thể danh chính ngôn thuận mà trao cho Trì Ngộ sự yêu chiều độc nhất.
Tiếp theo, chính là khi Trì Ngộ làm nũng.
Giọng nói của Trì Ngộ mềm nhũn, ánh mắt long lanh, Nhiễm Cấm lập tức bó tay đầu hàng.
Hơn nữa, đây cũng không phải yêu cầu, rõ ràng là đang giúp Nhiễm Cấm chữa lành vết thương.
"Tất nhiên là được" Nhiễm Cấm bị Trì Ngộ ôm chặt, cả người bị vây trong vòng tay Trì Ngộ, tràn ngập cảm giác an toàn khi được Trì Ngộ che chở và nâng niu, "Tiểu Ngộ muốn gọi chị là gì thì cứ gọi như vậy."
Tô Tiểu Tông, cái tên nàng đã phải từ bỏ sau khi bước vào cửa Trì gia theo yêu cầu của Trì Lý, lần nữa được Trì Ngộ mang trở về.
Ba chữ đã có chút xa lạ được người nàng yêu thương nhất gọi ra, mỗi âm tiết đều thật dễ nghe, Nhiễm Cấm rất thích.
Mà Nhiễm Cấm cũng vì xưng hô, lại có cảm giác tìm về đúng vị trí của chính mình.
Lúc này ở giữa vườn hoa, Nhiễm Cấm nhắm mắt lại, toàn tâm toàn ý cảm nhận sự ấm áp của ánh mặt trời.
Hiếm khi không phải làm gì, không phải đề phòng điều chi, chỉ cần tắm mình trong ánh nắng, đây là một trải nghiệm vô cùng nhàn nhã đối với người đã dành nửa cuộc đời để trốn chạy như nàng.
Những giọt vàng óng ánh xuyên qua bóng cây, trải lên làn da trắng lạnh của Nhiễm Cấm, có lẽ vì nụ cười đã hoà vào nhiệt độ mặt trời lúc này, khiến cho khuôn mặt luôn ảm đạm của nàng có chút sức sống mềm mại.
Đầu gối của Trì Ngộ đặt trên cỏ, quỳ trước mặt Nhiễm Cấm, đầu ngón tay thăm dò giữa khoá điện tử và mắt cá chân nàng, cẩn thận xác định xem miếng dán chống thương tích có thể bảo vệ mắt cá chân của nàng hay không.
Vụ án người nhân bản vẫn chưa được giải quyết, con đường phía trước vẫn còn mù mịt, nhưng khi thấy Trì Ngộ cẩn thận chăm sóc nàng, quan tâm đến vết sưng đỏ nho nhỏ của nàng, Nhiễm Cấm vừa vui vẻ lại vừa buồn bã.
Bãi cỏ được chăm sóc cẩn thận, để người bệnh có thể thư giãn đầu óc, ngồi tâm sự với người nhà, giải tỏa phiền muộn.
"Cứ tưởng chị là mình đồng da sắt, hoá ra chỉ bị ma sát một chút là rách da ngay." Trì Ngộ nghĩ đến trước kia Nhiễm Cấm luôn xem nhẹ bản thân, luôn bị thương, lại đau lòng trừng Nhiễm Cấm một cái.
"Bây giờ thì em biết chị còn hơn cả yếu ớt."
Nhiễm Cấm bị cô trừng một chút thôi mà đã động tâm, ngoài miệng xin lỗi: "Chị xin lỗi mà Tiểu Ngộ."
Trì Ngộ bất đắc dĩ nói: "Nói xin lỗi với em làm gì?"
Nàng chọc vào tim đen của Nhiễm Cấm, "Nếu muốn thì nói với bản thân mình đi."
Nhiễm Cấm, "Ưm"
Thời gian ở bệnh viện luôn là Trì Ngộ chăm sóc Nhiễm Cấm.
Cô sợ một khi giao cho y tá, Nhiễm Cấm có gì khó chịu cũng sẽ không nói ra, cô biết Nhiễm Cấm không muốn giao tiếp cùng người khác.
Sau khi Trì Ngộ có thể xuống giường thì cô luôn ở tại phòng bệnh của Nhiễm Cấm.
Đây là bệnh viện tư nhân của Tập đoàn Trì thị, Trì Ngộ có làm gì cũng không ai nhiều lời, hai người ở trong phòng, chỉ cần không bấm chuông thì sẽ không có ai đến làm phiền họ.
Vết thương của Trì Ngộ không nhẹ, nhưng may mà không ảnh hưởng đến nội tạng, nếu đổi lại là ai khác đều sẽ nằm trên giường k** r*n một thời gian.
Nhưng Trì Ngộ là thanh niên sung sức, còn thường xuyên tập luyện nên hoàn toàn không nghe cô than đau. Nhanh chóng bận rộn trong ngoài vì Nhiễm Cấm, bắt đầu giám sát chế độ cân bằng ăn uống của nàng cùng việc hấp thụ các loại vitamin.
Trong số hoa quả chất thành núi, vẫn không thấy bóng dáng quả đào.
Nhiễm Cấm cố ý nói: "Chị thật sự không sợ vị đào."
Trì Ngộ lắc đầu, "Đừng sốt ruột, chúng ta từ từ khám phá khẩu vị của chị, trước đó thì đừng chạm vào đào."
Nhiễm Cấm bất đắc dĩ cười nói: "Em nghĩ chị quá yếu ớt rồi."
Trì Ngộ nói: "Chị lợi hại và em xót chị là hai chuyện hoàn toàn khác nhau."
Nhiễm Cấm nhấm nháp trong lòng dư vị ba chữ "Em xót chị".
Hoá ra từ "Xót" này có thể khiến Nhiễm Cấm ấm áp mà đau lòng đến vậy.
Trì Ngộ, Nhiễm Cấm cùng Tề Đồng và Lộ Tư Kình ở bệnh viện hơn nửa tháng.
Vết thương đang dần hồi phục, ngày nào cũng phải ăn cơm bệnh viện, ăn đến mức khắp người Lộ Tư Kình đều nổi da gà.
"Cũng quá nhạt nhẽo đi" Khi bốn người đang ăn salad thuần chay trên bãi cỏ trong buổi trà chiều, Lộ Tư Kình nhìn vào chiếc đĩa đầy màu xanh yêu thương, kháng nghị, "Tôi muốn ăn thịt!"
"Hôm qua không phải vừa ăn canh sườn sao? Cảnh sát Lộ nhịn không nổi nữa à?" Trì Ngộ liếc về phía Tề Đồng, "Vậy thì để Tề Đồng cho chị ăn, đừng khách sáo."
Tề Đồng đang uống nước suýt chút nữa thì phun ra.
Lộ Tư Kình nói tiếp: "Đã sớm ăn sạch sẽ rồi."
Lần này đến lượt Nhiễm Cấm đang uống nước bị ho sặc sụa.
Trì Ngộ cau mày vỗ lưng giúp Nhiễm Cấm, trách móc Lộ Tư Kình: "Cảnh sát Lộ nói chuyện thật khó đỡ."
Lộ Tư Kình cười lạnh một tiếng nói: "Chưa biết ai khó đỡ hơn ai đâu."
Trì Ngộ và Lộ Tư Kình vừa chạm mặt liền đấu khẩu, bốn người tán gẫu với nhau, vừa nuốt xuống rau dưa khó ăn, vừa cười đùa vui vẻ.
Bầu không khí không tệ, nhưng Trì Ngộ có thể nhìn ra được Nhiễm Cấm đang có tâm sự.
Trì Ngộ cũng giống như Nhiễm Cấm, đang như con đồng ý, con sẽ là con của mẹ, cuộc sống sau này chúng ta sẽ chăm sóc lẫn nhau.
Nhưng rồi, nàng nghĩ đến Tô Nguyệt Trân đột ngột rời đi, những lời này cứ thế mà nghẹn lại trong cổ họng, không thể nói ra thành tiếng.
Nàng sợ, sợ rằng mình không trở về, gia đình mà nàng hứa hẹn cho Nại Nại không thể trở thành hiện thực, Nại Nại sẽ thất vọng thế nào?
Nhiễm Cấm xoa đầu Nại Nại, dịu dàng nói với em: "Con có muốn đi học không? Có muốn làm quen với nhiều bạn mới không?"
Nại Nại mím môi, vì động tác này khiến khuôn mặt phúng phính của cô bé lại càng mũm mĩm hơn.
Nhiễm Cấm cười nói với bé: "Con sẽ đến trường, sẽ quen biết với thật nhiều bạn tốt, mẹ và dì sẽ bảo vệ con thật tốt."
Nại Nại muốn khóc, nhưng cô bé biết mình không thể khóc.
Em phải kiên cường, em muốn được mẹ che chở, nhưng cũng muốn trở thành người bảo vệ cho mẹ.
Mãi cho đến mặt trời xuống núi, Nhiễm Cấm và Nại Nại vẫn còn ngồi ôm ấp nhau trên sườn đồi, nhìn thế nào cũng là cảnh mẹ con đầm ấm.
Trì Ngộ sợ hai người cảm lạnh, ôm đến một chiếc chăn dày, dang tay bọc cả hai mẹ con lại.
"Tuy rằng em không muốn quấy rầy hai mẹ con đoàn tụ vui vẻ, nhưng nếu tiếp tục ở lại đây sẽ bị gió thổi cảm lạnh mất, chị thật sự không muốn về sao?"
Nhiễm Cấm nhìn lại cô, gió đêm mang sợi tóc họ phiêu tán, hoàng hôn rơi vào đôi mắt Trì Ngộ, như một ngọn lửa dịu dàng.
Nại Nại đã ngủ say trong ngực nàng.
Nhiễm Cấm nhìn Trì Ngộ, xúc động, nâng tay lên khẽ vuốt má cô, có chút ngập ngừng, nhưng phần khát vọng lại nhiều hơn.
Trì Ngộ hiểu tâm tư của nàng, phối hợp cúi thấp người, trao đổi vị ngọt giữa đôi môi.
Trì Ngộ phát hiện, Nhiễm Cấm đã có một số thay đổi.
Nàng đang từ từ định hình lại bản thân, từ từ học cách không kiềm chế mình chìm trong khoảnh khắc vui sướng, cố gắng sống thật với những khát vọng của bản thân.
Trì Ngộ nói: "Để em bế Nại Nại."
Nhiễm Cấm lắc đầu, nói: "Để chị làm cho."
Trì Ngộ không tranh với nàng, tình cảm của nàng đối với Nại Nại, Trì Ngộ hiểu.
Chậm rãi bước dưới những vì sao chói lọi, Nhiễm Cấm bế Nại Nại đang ngủ say, Trì Ngộ khéo léo dùng chăn bao quanh hai người họ, biến thành một chiếc áo choàng có thể dễ dàng rơi ra.
Trì Ngộ ôm lấy vai Nhiễm Cấm, giống như một gia đình ba người ấm áp.
"Sự ra đời của Nại Nại chắc cũng là chủ ý của chị hai?" Đi được nửa đường, rốt cuộc Trì Ngộ cũng mở miệng hỏi.
Nhiễm Cấm trầm mặc một lát, sau đó nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.
"Với thành kiến của chị hai, có lẽ đến trước khi chị ấy qua đời cũng chưa từng thích Nại Nại." Giọng của Trì Ngộ rất nhẹ, như sợ đánh thức Nại Nại, "Cho nên, đến tận bây giờ vẫn luôn là chị chăm sóc Nại Nại, phải không?"
Nhiễm Cấm không nói gì, xem như là một loại thừa nhận.
Trì Ngộ lại càng ôm nàng chặt hơn.
Trong ba mươi năm ngắn ngủi trong cuộc đời Nhiễm Cấm, nàng luôn bị buộc phải dứt bỏ tất cả những tình cảm mà nàng vô cùng trân quý.
Trì Ngộ chỉ hy vọng ngày tháng sau này, nàng có thể đặt chính mình ở vị trí đầu tiên.
Trì Ngộ nhìn vầng trăng tròn vành vạnh.
Mặt trăng, từ cổ chí kim, luôn chứa đầy vô số ảo ảnh của con người.
Bây giờ nó đã không còn xa như vậy nữa.
"Tiểu Tông, để em đưa chị và Nại Nại đi."
Câu nói Trì Ngộ đột ngột thốt ra khiến Nhiễm Cấm kinh ngạc.
"Cái gì?"
"Nếu như ở lại, đâu thể biết được chị phải đối mặt với phiên toà thế nào? Đó luôn là cơn ác mộng của chị, là nguyên nhân khiến chị không dám tiếp nhận tình yêu. Tại sao chị lại muốn mình tiếp tục làm khổ mình?"
Từ rất lâu trước kia Trì Ngộ đã hạ quyết tâm, sau khi mọi chuyện kết thúc, cô sẽ đưa Nhiễm Cấm rời đi, đến một nơi không ai có thể tổn thương nàng.
"Ở toà án tối cao, không biết chị sẽ phải chịu hình phạt thế nào. Em muốn đưa chị đi, đến một thế giới chỉ có ba người chúng ta."
Trì Ngộ nhìn Mặt trăng bằng đôi mắt lấp lánh như chứa cả sao trời.
"Đến đó."
💬 Bình luận chương