Đèn trong phòng hồi sức tỏa ánh sáng nhợt nhạt lên từng khuôn mặt đang căng thẳng. Ngoài hành lang bệnh viện Lục Thị, không khí như bị đông cứng lại. Tinh Vân ngồi bất động trên băng ghế, lưng thẳng, hai tay nắm chặt lấy áo khoác của Minh Dạ. Ánh mắt cô không rời cánh cửa phòng, nơi từng nhịp máy không ổn định được, có thể sẽ mất luôn ký ức…
Câu nói lửng lại giữa không trung. Lâm Thế An ngắm kỹ khuôn mặt cô, rồi lặng lẽ lấy trong túi áo ra một lọ thuốc thủy tinh nhỏ, đặt vào tay cô.
— Đây là dung dịch phong tỏa dị năng tạm thời. Nhưng dùng nó, người tiếp nhận sẽ phải trả giá bằng một phần ký ức gốc.
Tinh Vân siết chặt lọ thuốc, mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn không hề lay chuyển:
— Em sẵn sàng. Nếu phải đánh đổi, em sẽ cùng anh ấy đối mặt.
Lâm Thế An khẽ mỉm cười, quay đi. Ông dừng lại gần Lục Triều Dương đang tựa lưng vào tường, mắt nhìn xa xăm.
— Nếu muốn giữ mạng, nên chuẩn bị lối thoát. Minh Dạ sẽ không còn là chính mình nữa đâu.
Triều Dương lạnh lùng liếc sang, giọng khàn khàn:
— Ông nghĩ tôi sợ sao?
Lâm Thế An nhún vai, ánh mắt sâu không lường:
— Sợ hay không, không quan trọng. Cái giá của dị năng tối thượng là đánh mất điều quý giá nhất. Không ai trốn thoát khỏi quy luật đó.
Câu nói ấy vang vọng mãi trong hành lang lạnh lẽo. Tất cả đều im lặng, chỉ còn tiếng máy tất cả tiếp tục chìm trong hỗn loạn. Anh chọn đi, Minh Dạ.
Minh Dạ nhìn lên trần nhà, hai tay run nhẹ. Anh biết, lựa chọn của mình sẽ đổi lấy vận mệnh của cả dị giới—và cả cuộc đời chính anh.
Tinh Vân siết chặt tay anh, ánh mắt kiên định:
— Đừng cô độc. Em sẽ cùng anh đối mặt, dù mất tất cả.
Anh nhìn sâu vào mắt cô, tia quyết đoán dần trở lại. Bàn tay ấm áp của cô là sợi dây cuối cùng giữ anh với thực tại.
— Đưa anh đến trung tâm Dị Ảnh.
Tầng hầm sâu nhất của tòa nhà Dị Ảnh, nơi ánh sáng không chạm tới, là một phòng họp kiên cố với vách thép và lớp bảo vệ dị năng dày đặc. Những kẻ còn sót lại của Dị Ảnh và Diệp gia bị trói chặt trên ghế, gương mặt hoang mang, sợ hãi. Diệp Nguyệt Lăng nằm bất động giữa sàn, môi tím tái, mắt vô hồn. Triều Dương và Lâm Thế An đứng hai bên, ánh mắt họ như hai mũi dao sắc lạnh.
Minh Dạ xuất hiện, áo choàng đen phủ vai, bước đi trầm tĩnh. Tinh Vân theo sát bên anh, dáng người nhỏ bé nhưng ý chí sắt đá.
Anh đứng giữa phòng, ánh nhìn quét qua từng người. Giọng nói vang lên lạnh lẽo:
— Từ hôm nay, mọi thù hận, tranh đoạt đều kết thúc tại đây.
Dị năng trong anh bắt đầu bùng phát. Không khí trong phòng chợt nặng trĩu, như bị hút cạn oxy. Minh Dạ nhắm mắt, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Dòng dị năng trào dâng như sóng thần, quét qua từng người trong phòng.
Ký ức của tất cả những ai từng thuộc Dị Ảnh, Diệp gia—về quyền lực, về thù hận, về trận chiến, về những bí mật đẫm máu—đều bị cuốn trôi như cát dưới chân sóng. Những tiếng thét câm lặng vang lên trong đầu từng người, rồi tất cả rơi vào trạng thái ngơ ngác, trống rỗng.
Ngay lúc ấy, bên trong Minh Dạ, những mảng ký ức quan trọng nhất bắt đầu nứt vỡ: tiếng mẹ hát ru, mùi hương của quá khứ, nụ cười của Tinh Vân dưới ánh mặt trời, cái siết tay ngày nào. Anh cảm giác mình như bị xé làm đôi, một nửa kéo về phía ánh sáng, nửa còn lại rơi vào vực sâu quên lãng.
Máu rịn ra từ khóe mắt anh, từng giọt thấm đỏ cổ áo.
Tinh Vân lao tới, ôm lấy anh, truyền vào anh dị năng chữa lành. Nhưng sức mạnh của cô quá nhỏ nhoi trước cơn lũ ký ức bị cuốn đi. Cô áp mặt vào vai anh, nước mắt thấm ướt áo:
— Đừng quên em. Xin anh đừng quên...
Minh Dạ ngước nhìn cô, ánh mắt đỏ ngầu, trống rỗng. Hình ảnh cô dần nhòa đi, như sương mai bị nắng xóa sạch.
— Em là ai?
Câu hỏi xé lòng vang lên, khiến Tinh Vân bật khóc nức nở. Cô giữ chặt lấy anh, cố níu kéo chút hơi ấm cuối cùng.
— Em là người đã từng yêu anh. Dù anh quên em, em vẫn sẽ ở bên anh.
Dị năng tiếp tục quét qua phòng, cuốn theo tiếng khóc, tiếng gọi mẹ, tiếng thét của những linh hồn vỡ vụn. Không ai còn nhớ vì sao mình ở đây, vì ai mà thù hận, vì ai mà đau khổ.
Triều Dương đứng ngoài, mắt ánh lên tia sáng lạnh. Anh biết, khoảnh khắc này, trật tự cũ đã bị quét sạch. Một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu, và vị trí của Minh Dạ—kẻ mất ký ức—sẽ trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Lúc dị năng tắt lịm, căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Những dị nhân ngồi bệt xuống sàn, mắt trống rỗng, không còn dấu vết của oán hận hay tham vọng. Diệp Nguyệt Lăng nằm bất động, môi mấp máy yếu ớt, không ai còn nghe được lời cuối cùng của cô.
Minh Dạ quỳ gối giữa phòng, thở hổn hển, mồ hôi và máu hòa thành vệt dài trên trán. Tinh Vân ôm lấy anh, cố gắng giữ lại chút hơi ấm cuối cùng.
Anh ngước lên, nhìn quanh, ánh mắt như người lạc giữa mê cung. Trong đầu, chỉ còn những mảnh ký ức rời rạc: một cánh cửa gỗ, tiếng gió lùa qua khe cửa, hương bánh nướng cháy, một nụ cười lạ lẫm.
Tinh Vân thì thầm bên tai anh, tuyệt vọng níu kéo:
— Anh từng hứa sẽ bảo vệ em suốt đời. Anh có nhớ không?
Minh Dạ lắc đầu, đôi mắt vẫn đượm buồn:
— Tôi... đã từng biết em?
Cô bật khóc, vùi mặt vào vai anh, tiếng nức nghẹn trong cổ họng. Anh im lặng, chỉ còn nhịp tim đập yếu ớt trong lồng ngực. Trong đầu vang lên giọng nói lạnh lùng: “Cái giá của sức mạnh là quên đi thứ quan trọng nhất.”
Triều Dương bước lại gần, giọng nhẹ như gió thoảng:
— Anh đã chọn rồi. Từ nay, mọi thứ sẽ đổi khác.
Minh Dạ quay sang, nhìn anh bằng ánh mắt rỗng tuếch:
— Tôi là ai?Triều Dương khẽ cười, cúi đầu thì thầm:
— Anh là người đã đánh đổi cả linh hồn, để đổi lấy một thế giới không còn đau đớn.
Ở góc phòng, Lâm Thế An đứng lặng, ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng. Ông gật đầu, lùi về phía bóng tối, như thể mọi thứ đều nằm trong tính toán của mình.
Tin tức về vụ xóa ký ức hàng loạt lan nhanh khắp thành phố. Dị Ảnh tan rã, Diệp gia mất sạch quyền lực, các thế lực ngầm hỗn loạn, trật tự mới bắt đầu hình thành. Không ai còn nhớ về những cuộc chiến, về thù hận, về “thánh nữ”, về dị năng từng khiến thành phố rung chuyển.
Trong phòng nhỏ phía sau bệnh viện, Minh Dạ ngồi bất động bên cửa sổ, mắt nhìn ra bầu trời âm u. Tinh Vân bước vào, đặt một tách trà nóng trước mặt anh.
Anh nhìn cô, ánh mắt mông lung, như cố níu lấy thứ gì đó đã mất.
— Cô là ai?
Tinh Vân mỉm cười, giọng nhẹ như gió:
— Em chỉ là người quen cũ.
Anh nhìn xuống bàn tay mình, đôi mắt sâu thẳm như vực không đáy.
— Tôi từng là ai?
Cô đặt tay lên mu bàn tay anh, dị năng truyền sang, ấm áp như lời an ủi.
— Anh từng là người em yêu.
Anh im lặng, rồi gật đầu, như thể chấp nhận một sự thật không thể chối bỏ.
— Tại sao tôi không nhớ?
Tinh Vân quay mặt đi, nước mắt lăn dài trên má:
— Vì anh đã đánh đổi tất cả, để cứu lấy thế giới này.
Ngoài kia, tiếng còi xe cứu thương vọng lại, ánh đèn thành phố lập lòe xuyên qua lớp sương dày. Minh Dạ tựa đầu vào cửa kính, mắt nhắm lại, chìm vào bóng tối sâu thẳm trong tâm trí.
Đêm xuống, Triều Dương ngồi một mình trong phòng làm việc tầng cao nhất tòa nhà Lục Thị. Ngón tay gõ nhẹ lên bàn kính. Trên màn hình máy tính, các tập hồ sơ về Dị Ảnh, Diệp gia đều trống rỗng, như thể chưa từng tồn tại. Anh nâng ly rượu, nhìn bản thân phản chiếu trong kính.
— Giờ thì mọi thứ đã sạch sẽ.
Lâm Thế An xuất hiện nơi ngưỡng cửa, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng.
— Đừng nghĩ trò chơi đã kết thúc, Triều Dương. Minh Dạ vẫn còn ở đây.
Triều Dương đặt ly rượu xuống, môi cong lên nụ cười bí hiểm:
— Một người đã mất ký ức, liệu còn là đối thủ xứng tầm của tôi không?
Lâm Thế An nhếch môi, ánh mắt tối lại:
— Ký ức có thể bị xóa, nhưng bản năng thì không. Đừng đánh giá thấp máu Lục gia.
Câu nói vang vọng trong căn phòng lạnh lẽo, báo hiệu một trận chiến mới sắp bắt đầu.
Sáng hôm sau, sương mù dày đặc phủ kín thành phố. Tinh Vân dìu Minh Dạ rời khỏi bệnh viện, cả hai lặng lẽ hòa vào dòng người. Những bước chân của họ nhẹ như sợ sẽ đánh thức ký ức vừa bị đánh đổi.
Giữa phố đông, một bé gái chạy ngang, va vào chân Minh Dạ. Anh cúi xuống, xoa đầu bé, ánh mắt dịu dàng thoáng qua như phản xạ tự nhiên. Cử chỉ ấy khiến Tinh Vân khựng lại, trái tim cô run lên.
Cô nhìn anh, đôi mắt đong đầy hy vọng mong manh:
— Anh vẫn là anh, dù không còn ký ức.
Minh Dạ ngước nhìn cô, khóe môi nhếch lên nụ cười vừa xa lạ vừa quen thuộc.
— Tôi có cảm giác... từng hứa với ai đó sẽ bảo vệ một người suốt đời.
Tinh Vân mỉm cười, nước mắt rơi trên má trắng:
— Đừng lo, em sẽ nhắc anh mỗi ngày.
Tầng cao nhất Lục Thị, Triều Dương đứng trước cửa kính lớn, ánh sáng đầu ngày phản chiếu lên khuôn mặt nửa sáng nửa tối. Anh rút điện thoại, bấm số lạ.
— Bắt đầu lại đi. Trật tự mới, luật chơi mới.
Đầu dây bên kia chỉ là một tiếng thở dài, rồi im bặt.
Thành phố vẫn chuyển động không ngừng, ký ức cũ đã bị xóa sạch, nhưng bóng tối vẫn ngầm chuyển động dưới chân mỗi người.
Khi đêm buông xuống, Minh Dạ ngồi bên bàn, xoay một bức ảnh cũ mờ nhòe không rõ mặt ai. Anh lật đi lật lại, cảm giác trống rỗng lớn dần trong lồng ngực.
Tinh Vân nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh:
— Ngày mai là một ngày mới.
Anh nhìn cô, trong mắt lấp lánh ánh sáng yếu ớt:
— Tôi sẽ ở lại bên cô... đúng không?
Cô gật đầu, nước mắt lăn dài nhưng nụ cười vẫn dịu dàng:
— Em sẽ ở lại, đến khi anh nhớ lại tất cả.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố chớp nháy, như những ký ức vừa bị đánh đổi, vẫn lẩn khuất đâu đó, chờ ngày trở về.
Ở một góc tối trong thành phố, một bóng người lặng lẽ mang theo tập hồ sơ niêm phong, trên bìa ghi dòng chữ mờ nhạt: “Dị Ảnh—Lịch sử đã bị xóa.” Ngón tay rắn rỏi lật từng trang giấy trắng, đôi mắt ánh lên tia sáng lạnh lẽo.
Dưới lớp vỏ bình yên, những âm mưu mới đang nảy mầm trong bóng tối. Một ngày nào đó, ký ức sẽ trở lại—và cái giá của quyền lực vẫn chưa ai dám tính hết.
Giữa đêm khuya, Minh Dạ bất chợt lên tiếng, giọng khàn khàn:
— Tinh Vân... Ngày xưa, chúng ta đã hẹn nhau điều gì?
Cô siết chặt tay anh, thì thầm như nguyện ước:
— Chúng ta từng hứa sẽ không bao giờ quên nhau.
Anh lặng im, nụ cười thoáng buồn, rồi tựa đầu lên vai cô. Ngoài kia, tiếng chuông đồng hồ vang lên, báo hiệu một ngày mới—và một vòng xoáy ký ức, quyền lực, định mệnh lại vừa bắt đầu.
💬 Bình luận chương