May mắn là Mạc Đình Kiên không phát sốt nữa.
Hạ Diệp Chi quyết định không đưa Mạc Đình Kiên đi bệnh viện, anh vốn cũng không muốn đi, để bác sĩ riêng tới khám cho anh cũng được.
Tinh thần Mạc Đình Kiên không được tốt, Hạ Diệp Chi cùng anh ăn bữa sáng xong, cô liền cầm điện thoại ra ngoài, để Mạc Đình Kiên ngủ thêm.
Hạ Diệp Chi ra ngoại, gọi điện lại cho Thời Dũng.
Tốc độ Thời Dũng nhận điện thoại rất nhanh.
“Là tôi.” Hạ Diệp Chi dùng di động của Mạc Đình Kiên gọi cho Thời Dũng.
Cô đi vài bước tới phía trước, tiếp tục nói: “Về sau có việc gì trực tiếp gọi cho tôi, đừng gọi cho Mạc Đình Kiên, tình trạng sức khỏe của anh ấy cậu cũng biết, tôi hy vọng anh ấy có thể nghỉ ngơi, dưỡng sức khỏe cho tốt, không phải lo lắng về những chuyện này.”
Thời Dũng than nhẹ một tiếng: “Tôi biết rồi.”
Kỳ thật anh cũng hiểu Mạc Đình Kiên nên nghỉ ngơi cho tốt.
Hạ Diệp Chi bắt đầu nói chính sự: “Cậu gọi điện thoại cho anh ấy là có việc gì quan trọng sao?”
“Có thuộc hạ nhìn thấy Lưu Chiến Hằng ở thành phố Thượng Hải.” Thời Dũng nói.
Hạ Diệp Chi đi đến cuối hành lang, đặt bàn tay lên tay vịn, chậm rãi nói: “Xác định là anh ta?”
“Xác định.” Thời Dũng làm việc rất cẩn thận, nếu không có xác định là Lưu Chiến Hằng, cũng sẽ không nói chuyện này với cô.
Hạ Diệp Chi ánh mắt hơi trầm xuống, ngữ khí lại vô cùng bình tĩnh: “Sau khi các cậu đi, Tạ Sinh đến đây thắp hương cho mẹ của Mạc Đình Kiên, tôi phái người cho bọn họ chó cắn chó đi, càng náo nhiệt càng tốt không phải sao?
Cúp điện thoại, Hạ Diệp Chi im lặng đứng tại chỗ một lúc lâu, mới xoay người trở về phòng nhìn Mạc Đình Kiên.
……
Thời Dũng ngồi ở trong xe, xuyên qua cửa kính xe, nhìn nhà hàng ở phía đối diện.
Lưu Chiến Hằng ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, không biết đang cầm di động làm gì đó.
Lúc này, một người phụ nữ ngồi xuống đối diện Lưu Chiến Hằng.
Thời Dũng đã gặp qua cô ta, biết cô ta là tâm phúc của Lưu Chiến Hằng, hình như gọi là Ly.
Đến đây là được rồi.
Thời Dũng không dừng lâu, mặt không đổi sắc lái ô tô rời đi.
Trong nhà hàng, Ly ngồi xuống, rồi lên tiếng nói: “Tôi đã tra ra được chỗ ở của Tạ Sinh.”
Lưu Chiến Hằng đang nghịch điện thoại liền dừng một chút, lập tức nhếch môi cười: “Ông ta còn thực sự trở lại thành phố Thượng Hải sao, chán sống rồi nên muốn tự tìm đường chết!”
Tạ Sinh tuy rằng đã thất thế, nhưng căn cơ của ông ta vẫn còn sót lại một vài thế lực ở nước ngoài, nếu ông ta quyết tâm muốn chạy trốn, cơ hội trốn thoát ra nước ngoài càng lớn hơn, nhưng ông ta lại cố tình trở lại thành phố Thượng Hải.
💬 Bình luận chương