Lúc này đúng lúc đi qua cột đèn giao thông, Thời Dũng ló đầu đến xem, phát hiện Mạc Đình Kiên chỉ vào một nhóm người đứng sau Hạ Diệp Chi trong bức ảnh.
Liếc mắt nhìn sang, Thời dũng cũng không cảm thấy có gì lạ.
Thời dũng còn vô cùng thật lòng nói một câu: “Đây là người qua đường mà.”
Mạc Đình Kiên nâng mắt, giọng điệu nghiêm túc: “Những người này trước kia chưa từng gặp.”
Thời Dũng một mặt khó hiểu: “A?”
Mấy tháng này, Mạc Đình Kiên chưa từng đến Sydney, anh thấy Hạ Diệp Chi, cũng chỉ là ảnh của Hạ Diệp Chi.
Lẽ nào bình thường lúc anh xem ảnh của Hạ Diệp Chi, còn muốn nhớ kĩ tất cả những người xuất hiện trong ảnh của Hạ Diệp Chi?
Trong lòng Thời Dũng còn có chút ngạc nhiên nghi ngờ, liền nghe Mạc Đình Kiên bình tĩnh nói: “Cho người điều tra một chút những người này là ai, để bọn họ như cô không ngại chờ thêm hai tiếng…”
“Trời ơi…” Cô gái làm vẻ mặt kinh ngạc khoa trương. “Tôi thật sự thông cảm cho cô.”
Sau đó, cô gái liền xoay người rời đi.
Hạ Diệp Chi cũng liền đóng cửa lại.
Chỉ là, sau khi cô đóng cửa, cũng không có đi thẳng về nhà bếp, mà nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Qua khe cửa, cô thấy cô gái kia đi ra ngoài, rồi chạm mặt một chàng trai.
Cũng không biết cô gái kia nói gì với chàng trai, chàng trai liền nhìn về phía nhà Hạ Diệp Chi.
Tuy Hạ Diệp Chi biết bọn họ không nhìn thấy cô, nhưng vẫn còn có chút sợ.
Đám thiếu niên này tuyệt đối không phải người hiền lành.
Cô gái vừa rồi tuyệt đối không phải đến nhờ phòng vệ sinh, rất có khả năng là tới thăm dò có phải cô sống một mình hay không.
Thiếu niên mười mấy tuổi thích tìm k*ch th*ch, chuyện gì cũng có thể làm được.
Hạ Diệp Chi luôn không lấy ác ý đi phỏng đoán người khác, nhưng hành vi của đám thiếu niên này đích thực khả nghi.
Trở lại nhà bếp, Hạ Diệp Chi không còn tâm trạng ăn sáng nữa.
Hay là trước tiên cứ chuyển ra ngoài mấy ngày?
Hạ Diệp Chi càng nghĩ càng cảm thấy bất an.
Đám người sát vách đêm qua quậy cả đêm, lúc này vẫn còn buồn ngủ, nếu bây giờ cô ra ngoài, hẳn là sẽ không gặp lại bọn họ.
Nghĩ vậy, Hạ Diệp Chi liền thu dọn một bộ quần áo, đeo túi xách ra cửa.
Cô không trêu chọc nổi cũng chỉ có thể tránh.
Hạ Diệp Chi khóa cửa kĩ, nhìn bốn phía xung quanh một cái, xác định không có người, lúc này mới yên tâm đi về phía trước.
Chỉ là, lúc cô ra đến sân, mới phát hiện một người đứng ở vách tường.
Là một người địa phương tóc vàng mắt xanh, mặc áo ngoài màu đỏ, khuôn mặt có vẻ non nớt nhưng vóc dáng rất cao, có thể thấy đang ở thời kì dậy thì, vì vậy cả nhìn thoạt nhìn gầy gò đến mức không thích hợp.
Một tay cậu ta chống tường rào, câu môi cười có chút gian xảo: “Này, người đẹp.”
Hạ Diệp Chi theo bản năng lui về phía sau hai bước, hơi gật đầu biểu thị chào hỏi, xoay người liền muốn đi về hướng khác.
Thấy Hạ Diệp Chi phải đi, chàng trai liền chạy tới.
Cậu ta vừa đi theo Hạ Diệp Chi vừa dùng tiếng Anh nói: “Đừng đi vội mà. Không phải hôm qua chúng ta mới gặp sao? Cô không nhớ tôi sao?”
Hạ Diệp Chi làm bộ không nghe thấy, bước nhanh hơn.
Thế nhưng, cậu ta cao hơn cô, chân cũng dài hơn, hai ba bước liền đuổi kịp, túm lấy tay cô rất chặt liền bắt đầu không chịu bỏ qua nói: “Tôi đang nói chuyện với cô đấy, cô không nghe thấy sao? Cô nghe không hiểu tiếng Anh? Cô đến từ đâu vậy?”
💬 Bình luận chương