Mạc Đình Kiên đã nói vậy, thì chắc chắn sẽ không chịu nghe người khác khuyên.
Thời Dũng dù lo, cũng không thể khuyên anh.
Chuyện này, không phân sai đúng được.
Mạc Đình Kiên cũng có kế hoạch của mình, tuy mãi vẫn chưa cứu được Mạc Hạ ra, nhưng cho đến giờ anh vẫn đảm bảo được Mạc Hạ vẫn an toàn, nên mới do dự chần chừ.
Trong lòng anh, vị trí của Mạc Hạ chỉ sau Hạ Diệp Chi, nhưng không có nghĩa là anh không yêu Mạc Hạ, để mặc nó vậy để nó xảy ra chuyện.
Anh biết Mạc Hạ an toàn, nên mới kéo dài, muốn tìm ra một đối sách hoàn hảo nhất.
Nhưng Hạ Diệp Chi lại không giống anh, dù Mạc Hạ không sao, nhưng vẫn đang ở trong nguy hiểm, nên Hạ Diệp Chi không thể lí trí, không thể suy nghĩ việc khác được như anh.
Cô chỉ muốn được nhìn thấy Mạc Hạ.
Thời Dũng vừa suy nghĩ, vừa đi theo Mạc Đình Kiên vào biệt thự.
Anh có thể cảm giác được hơi thở lạnh lẽo và áp lực trên người Mạc Đình Kiên, anh đoán Mạc Đình Kiên vẫn đang tức giận.
Còn tức giận cái gì, Thời Dũng đoán không ra.
Có lẽ là đang giận cô chủ, cũng có lẽ là đang giận chính mình.
Hai người chỉ vừa đi qua cổng chính, Mạc Đình Kiên bỗng dừng bước, gọi một tiếng: “Thời Dũng.”
Mạc Đình Kiên không quay đâu, Thời Dũng nghe giọng chỉ thấy bóng lưng anh.
Thời Dũng hơi nghiêng đầu nhìn anh, hỏi: “Sao vậy, thưa cậu chủ?”
Mạc Đình Kiên im lặng giây lát, mới khàn giọng nói: “Phái người thật là vậy, cô thật sự khó mà tưởng tượng được tâm tư Lưu Chiến Hằng thâm sâu khó lường cỡ nào.
Nhưng, trước khi cô gặp được Lưu Chiến Hằng, cô chỉ có thể nghi ngờ mà thôi, không thể đổ hết mọi chuyện lên người anh ta.
Ly vốn còn đang bình thản ung dung, nghe cô nói xong bỗng dừng lại, im lặng.
Sự im lặng này đến bất chợt, và cũng rất lạ.
Hạ Diệp Chi trong lòng có một dự cảm không tốt, sắc mặt hơi thay đổi, lạnh giọng hỏi: “Tại sao lại không nói, các người làm gì Lưu Chiến Hằng rồi?”
Ly lại không thèm để ý Hạ Diệp Chi, ra lệnh cho tài xế đang lái xe: “Được rồi, không cần lòng vòng nữa.”
Thuộc hạ đang lái xe nghe mệnh lệnh của Ly, lập tức tăng tốc, đi mấy vòng trên đường, vòng đến nỗi khiến Hạ Diệp Chi chóng cả mặt, cuối cùng lái xe đến khu ngoại ô.
Đoạn đường ban đầu còn có đèn, nhưng đến đoạn sau, đến đèn đường cũng không có nữa.
Hai bên đường tối đen, đêm đông trăng không sáng, màn đêm đen tối như con dã thú lớn, chờ đợi để nuốt chửng mọi thứ.
Hạ Diệp Chi trong lòng lạnh đi, cứ cảm thấy Lưu Chiến Thiên bọn họ không hề đơn giản.
Cô vô thức nắm chặt tay, lên tiếng lần nữa: “Ly.”
“Im miệng! Cô phải rõ thân phận của mình.” Ngữ khí của Ly không nhẹ nhàng như trước nữa, trọng giọng nói còn có ý lạnh: “cô bây giờ không phải là khách, mà chỉ là người bọn tôi nâng đỡ mà thôi!”
Thái độ hiện giờ của Ly khác hẳn, cũng chỉ là vì vừa rồi Hạ Diệp Chi nhắc đến Lưu Chiến Hằng.
Nhìn vào phản ứng của Ly, có thể thấy cô ta biết Lưu Chiến Hằng.
Tại sao Ly lại giấu kín như bưng chuyện của Lưu Chiến Hằng?
“Cô muốn tôi câm miệng tôi phải câm miệng à? Tôi cứ không đấy.” Hạ Diệp Chi hơi hất cằm, cố ý làm bộ dạng không nghe lời.
“Cô…” Ly nghẹn họng, từ khi cô tiếp xúc với Hạ Diệp Chi đến giờ, đã biết Hạ Diệp Chi là người thấu tình đạt lý, không ngờ cô ta lại có thể ấu trĩ như vậy.
💬 Bình luận chương