Mắt Mạc Đình Kiên hơi híp lại nhìn Thời Dũng, ánh mắt rất lạnh lùng. Nhưng động tác trên tay anh không hề chậm trễ, vẫn nhẹ nhàng đóng cửa phòng của Hạ Diệp Chi lại, rồi mới chậm rãi mở miệng nói.
“Bản lĩnh của trợ lý đặc biệt Thời quả nhiên đã tăng lên, thậm chí còn biết ý hỏi: “Cô ấy nói những gì?”
“Hỏi cậu chủ ở cùng với cô Tô có vui vẻ không.” Thời Dũng nói rồi cẩn thận liếc nhìn vẻ mặt của Mạc Đình Kiên.
Mạc Đình Kiên hơi ngước đầu phun ra một vòng khói thuốc, dưới khói thuốc lượn lờ, vẻ mặt của anh cũng trở nên khó có thể suy đoán.
Thời Dũng không biết lúc này Mạc Đình Kiên đang suy nghĩ gì, nhưng anh đã hoàn toàn có thể xác định được, Mạc Đình Kiên cũng không phải thật sự không yêu Hạ Diệp Chi mà quay sang yêu Tô Miên.
Anh cũng hiểu yêu một người là thế nào.
Anh cảm thấy Mạc Đình Kiên chính là đang bí mật âm mưu làm chuyện gì đó, mà anh đã hạ quyết tâm muốn làm chuyện này một mình.
Nhiều năm như vậy, anh vẫn cảm thấy mình được Mạc Đình Kiên tin tưởng, nhưng chuyện lần này Mạc Đình Kiên không hề để lộ ra chút tin tức nào. Nếu không phải anh được Hạ Diệp Chi nhắc nhở nên phát hiện ra sự khác thường, chắc chắn đến bây giờ còn không hiểu tại sao.
Nhưng lần này, Mạc Đình Kiên không nói kế hoạch của mình cho anh biết, cũng không nói cho Cố Tri Dân, thậm chí còn nhẫn tâm với Hạ Diệp Chi như vậy.
Trong phòng trở nên yên tĩnh. Mạc Đình Kiên cũng không tức giận như trong sự tưởng tượng của Thời Dũng.
“A.” Một lát sau, Mạc Đình Kiên cười khẽ một tiếng.
Tiếng cười kia không còn vẻ kiêu căng và tự tin lúc trước, trái lại có vẻ bi thương.
Thời Dũng thấy Mạc Đình Kiên như vậy, cũng có chút cảm giác không phải: “Cậu chủ, cậu chủ rốt cuộc muốn làm chuyện gì mà ngay cả tôi cũng phải giấu thế? Cậu nói cho tôi biết, không cần một mình chống đỡ. Lẽ nào cậu không tin được tôi sao?”
Không ngờ Mạc Đình Kiên vô cùng cương quyết nói một từ: “Đúng.”
Thời Dũng bị nghẹn lời. Anh vội vàng nhớ lại trong thời gian mình ở bên cạnh Mạc Đình Kiên gần mười năm đã từng xảy ra sai lầm gì.
“Hạ Diệp Chi – người phụ nữ ngu ngốc kia cũng không dễ lừa gạt như vậy. Nếu để cho cậu cũng biết, cô ấy sẽ có cách moi ra sự thật từ trong miệng cậu.” Cũng không biết Mạc Đình Kiên nghĩ gì, khi nói đến nửa câu sau, trong đáy mắt lại thoáng có ý cười.
Vẻ mặt Thời Dũng khó coi: “Cậu chủ, tôi…”
Anh muốn giải thích cho mình một chút, nhưng Mạc Đình Kiên chỉ “Ừ” một tiếng, lại làm cho anh nhớ tới chuyện trước đây từng bị Hạ Diệp Chi nói bẫy thì cũng không còn mặt mũi nào cãi lại cho mình nữa.
Mạc Đình Kiên ấn tắt đầu mẩu thuốc lá trong tay: “Chỉ có điều, bây giờ không sao rồi.”
Cố gắng của anh trong thời gian này không uổng phí.
Bây giờ Hạ Diệp Chi đã hoàn toàn chấp nhận chuyện bọn họ “chia tay”.
Có thể lừa gạt được Hạ Diệp Chi cố chấp nhất, người khác tất nhiên cũng sẽ tin anh thật sự “không yêu” Hạ Diệp Chi.
Thời Dũng lên tiếng hỏi anh: “Cậu chủ rốt cuộc muốn làm gì?”
Mạc Đình Kiên nghe vậy, ánh mắt chợt lạnh, giọng nói cũng trở thên thâm trầm: “Tất cả chuẩn bị đã ổn thỏa, có thể bắt đầu rồi.”
…
Hạ Diệp Chi bị tiếng gõ cửa bên ngoài đánh thức.
Lúc này đã tối, rèm cửa sổ không kéo ra nên chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ chiếu vào, khiến trong phòng không hoàn toàn tối tăm, nhưng ánh sáng vẫn rất yếu ớt.
Trong đầu Hạ Diệp Chi cảm giác trống rỗng một lát, mới dần dần nhớ lại chuyện lúc trước.
Bây giờ cô đang ở trong khác sạn, trước đó cô uống rượu và ngủ thiếp đi.
Cô từ trên giường ngồi xuống, liếc nhìn chai rượu vẫn để dưới đất, có phần nghi ngờ: Lúc trước cô ngồi trên mặt đất uống rượu mà? Vậy cô làm thế nào nằm ở trên giường được?
Chẳng lẽ là sau khi cô uống say, tự mình leo lên giường ngủ à?
Tiếng gõ cửa bên ngoài càng lúc càng vội vàng. Hạ Diệp Chi không kịp suy nghĩ nhiều, đứng dậy đi mở cửa.
Khi đến gần cửa, cô tiện tay bật đèn trong phòng lên.
Cửa phòng vừa được mở ra, gương mặt lo lắng của Tần Thủy San đã hiện ra trong tầm mắt.
Tần Thủy San vừa nhìn thấy cô đã vội vàng nói: “Tôi gọi sắp làm nổ điện thoại mà cậu đều không nghe máy, còn tưởng cậu làm sao chứ!”
“Tôi uống chút rượu nên ngủ hơi say, không nghe thấy.” Trên mặt Hạ Diệp Chi lộ ra nụ cười áy náy, mở cửa lớn hơn cho Tần Thủy San bước vào.
Lúc này Tần Thủy San cũng ngửi thấy được mùi rượu trên người cô, cô ta khẽ nhíu mày, đang muốn nói Hạ Diệp Chi lại nghĩ đến chuyện sáng sớm hôm nay. Cô ta cho rằng Hạ Diệp Chi nhìn thấy Mạc Đình Kiên nên tâm trạng không tốt, mới uống rượu, cũng không nhẫn tâm nhiều lời nữa.
💬 Bình luận chương