Cuối cùng Tề Thành vẫn ăn cơm cùng Hạ Diệp Chi.
Anh ăn rất nhanh, hơn nữa không hề phát ra tiếng động.
Khả năng này có liên quan đến thân phận sát thủ trước đây của anh.
Lúc anh làm sát thủ, có lẽ thường xuyên cô độc, cũng không có thời gian chậm rãi ăn cơm.
*
Sáng hôm sau, Tề Thành vẫn lái xe đến công ty.
Chiếc xe chạy vững vàng về phía trước, Hạ Diệp Chi ngồi phía sau xem tài liệu.
Không lâu sau, chiếc xe đang chạy vững vàng đột nhiên tăng tốc, hơi lắc lư.
Hạ Diệp Chi chỉ có thể cất tập tài liệu.
Cô ngẩng đầu nhìn Tề Thành đang lái xe phía trước.
Cô bỗng nghĩ đến điều gì đó nên hỏi Tề Thành: “Sao vậy?”
“Có người buổi tối quay về bọn họ vẫn chỉ vì tiền thì việc này chỉ là chuyện nhỏ.
Chuyện này xem như kết thúc tại đây.
Mấy người chỉ là một bữa tiệc tối, cô ấy sẽ không đặc biệt gọi điện cho Hạ Diệp Chi.
Chắc chắn có chuyện quan trọng hơn.
Tần Thủy San nửa đùa nửa thật nói: “Nếu cậu có thời gian thì tới đây một lát, tiếng nói có trọng lượng.”
Thật lòng mà nói, Tần Thủy San là một người bạn rất tốt để hợp tác, nhân phẩm cô ấy cũng tốt.
Hạ Diệp Chi khẽ cười nói: “Nếu cậu đã nói như vậy, tôi cũng không có lý do nào để từ chối.”
“Vậy tôi phải cảm ơn cậu trước rồi!” Tần Thủy San nghe vậy thì rất vui vẻ.
Hạ Diệp Chi biết chắc chắn Tần Thủy San nể mặt cô nên mới gọi điện cho cô.
Tần Thủy San có thể đi tới vị trí này trong giới giải trí, sao có thể không khôn khéo được.
Hạ Diệp Chi cũng không tính toán điều này, nói với cô ta trước: “Có điều tôi sẽ không ở đó lâu được.”
“Tôi biết, cậu đã đồng ý đến đây lộ mặt đã nể mặt tôi lắm rồi.”
Hạ Diệp Chi nghe Tần Thủy San nói vậy thì ngạc nhiên: “Tôi có mặt mũi lớn vậy sao?”
Tần Thủy San thở dài nói: “Đương nhiên, cậu không biết giá trị bản thân mình sao?”
💬 Bình luận chương