Weibo của Thẩm Tùng An ngày thường đều là Đàm Dĩnh xử lý, Trương Kỳ không biết anh đã lặng lẽ Thẩm Tùng An nói lịch trình, nếu ba mà nhìn thấy hai trái tim, không tránh khỏi hờn dỗi hai ngày.
Thẩm Tùng An làm xong, đưa tấm card cho Chiêm Ngọc, ngữ khí chân thành nói: "Thay tôi cảm ơn mẹ cậu."
"Không vấn đề." Chiêm Ngọc cầm tấm card, mặt mày hớn hở, "Cảm ơn Thẩm ca, anh thật tốt."
Một câu "Anh thật tốt" làm đáy lòng Thẩm Tùng An trên chỗ trống mang tên "Chiêm Ngọc" nở rộ đủ sắc hoa.
Gió thổi qua, đóa hoa không tiếng động mà nở rộ, liên miên một mảnh, giống như biển rộng không thấy đáy.
Thẩm Tùng An nhìn cậu cười như trăng non, cúi đầu cười khẽ một tiếng.
Lúc này, Lâm Duệ Hàm ra ngoài đi vệ sinh cũng đã trở lại, vừa vào liền giơ di động, nói: "Thẩm ca, Tiểu Ngọc, vừa rồi Thi đạo chuyển tiền qua, nói mời chúng ta ăn cơm."
Vừa rồi ảnh tạo hình của Thẩm Tùng An được đăng, đoàn phim cùng bản nhân thực mau leo lên hot search, nhiệt độ 《 Khúc ca dạy Thanh Xuân 》 bạo.
Trong lòng Thi Minh cao hứng, biết Lâm Duệ Hàm kết thúc huấn luyện muốn đi liên hoan, trực tiếp chuyển tiền qua Alipay cho Lâm Duệ Hàm, nói coi như anh ta mời khách, nếu không phải hôm nay anh ta còn bận chuyện khác, anh ta sẽ tự mình qua đây.
Nhận được 10 vạn Thi Minh chuyển qua, Lâm Duệ Hàm lập tức trở về nói chuyện này cho Thẩm Tùng An cùng Chiêm Ngọc.
Thẩm Tùng An tự nhiên không cùng Thi Minh khách khí, Lâm Duệ Hàm thu là được.
Lần trước Lâm Duệ Hàm nói muốn mời Thẩm Tùng An ăn cơm, nhưng vì bận nên không được, thừa dịp hôm nay là tiết học cuối, cậu ta lại nói, không nghĩ tới chiếm tiện nghi của Thi Minh.
Bất quá Thẩm Tùng An nói như vậy, cậu ta cũng yên tâm nhận, gọi điện thoại đặt bàn.
Chỗ cậu ta đặt là quán món ăn Quảng Đông, ba người tới nơi, được tiếp tân dẫn đến phòng khách quý tầng hai.
Ba Lâm Duệ Hàm là người G thị, người nhà họ đối món ăn Quảng Đông yêu sâu sắc, thường xuyên tới, Lâm Duệ Hàm đối nơi này quen thuộc, vừa đi vừa giới thiệu món ăn ngon nơi này với Thẩm Tùng An cùng Chiêm Ngọc.
Tiếp tân đưa bọn họ đến cửa phòng, còn chưa đi vào, lại cùng người phòng bên chạm mặt.
Người đi đầu là một lão nhân gia tóc trắng, tuổi hơn tám mươi, tuy già, nhưng tinh thần không tồi, eo thẳng.
Ông nhìn Chiêm Ngọc, gọi một tiếng: "Tiểu Ngọc?"
Chiêm Ngọc không nghĩ tới ở chỗ này gặp được đối phương, tiến hai bước, lễ phép hô một tiếng: "Vệ gia gia."
Vị lão gia tử này, là ông nội Vệ Thu Dung.
💬 Bình luận chương