Sau khi Thẩm Tùng An nói xong câu " cậu rảnh đề cử cho tôi chút sách nhập môn hoặc video nhé?"
Thẩm Tùng An gửi hai tin liên tiếp, giải thích nguyên nhân anh có nick phụ.
Chiêm Ngọc nghe xong bừng tỉnh, nguyên lai đối phương tới tìm cậu xin tư liệu về đàn violon, phỏng chừng Trương Kỳ cho rằng cậu đặt thiết lập trên Weibo là anh cần tài liệu, phân phó một câu, tự nhiên sẽ có người đưa lại đây.
Anh không dám biểu hiện quá mức vội vàng, sợ làm Chiêm Ngọc phản cảm, cho nên mới mượn cơ hội này sáng tạo lý do tương đối hợp lý tiếp xúc.
Thoát khỏi khung tin, tầm mắt anh rơi trên Weibo mấy hôm trước Chiêm Ngọc ý nhìn thoáng qua hướng của cậu.
Tầm mắt tương giao hai giây, Thẩm Tùng An lại xoay trở về.
Nhưng mà chính khoảnh khắc ngắn ngủn trong nháy mắt kia, Chiêm Ngọc thế mà cảm thấy hàn ý trong mắt đối phương chợt tan đi, thoảng qua chưa thành hình, ẩn nấp sâu trong đó là mềm mại.
Quay chụp kết thúc, Thẩm Tùng An bước nhanh tới trước mặt Chiêm Ngọc nói: "Làm cậu đợi lâu, thực nhàm chán đi?"
Vẫn là tạo hình ban nãy, biểu tình cùng khí chất lại hoàn toàn bất đồng, khôi phục lại là Thẩm Tùng An Chiêm Ngọc quen thuộc.
Chiêm Ngọc phát hiện cậu vẫn tương đối quen Thẩm Tùng An này hơn.
"Không lâu, rất thú vị."
Cậu cười tủm tỉm nói với Thẩm Tùng An, "Thẩm ca vất vả."
Thẩm Tùng An cũng cười một cái theo.
Trương Kỳ ở bên cạnh nói: "Thẩm ca, Chiêm Ngọc lão sư đã đưa sách cho em."
"Ừ." Thẩm Tùng An gật đầu, đối Chiêm Ngọc nói, "Tôi đi tháo trang sức, cậu vào ngồi chờ một chút?"
Chiêm Ngọc liền cùng anh vào phòng hóa trang.
Thẩm Tùng An tháo trang sức, Chiêm Ngọc ở bên cạnh ngồi xem di động, ngẫu nhiên cùng anh nói hai câu.
Tẩy trang xong, Thẩm Tùng An lại gội đầu, để keo vuốt tóc trôi hết, thay đổi quần áo của mình.
Anh vừa làm xong, người đại diện Đàm Dĩnh từ bên ngoài vào, chào hỏi Chiêm Ngọc, sau đó hỏi bữa tối họ muốn ăn cái gì.
Thẩm Tùng An nhìn về phía Chiêm Ngọc, Chiêm Ngọc tỏ vẻ mình đều được.
Đàm Dĩnh làm chủ đặt phòng ở tiệm lẩu, ngắt điện thoại, từ trong túi lấy ra hai tấm vé, nói với Thẩm Tùng An: " Di Tuệ tặng hai vé phim " Tìm kiếm ", tối 8 giờ, vừa lúc Chiêm Ngọc lão sư cũng ở, hai người mỗi người một vé."
Một bên cô nói, một bên đưa vé: "Cù đạo quay, hẳn không tồi."
Chiêm Ngọc cầm vé, 《 tìm kiếm 》 là một bộ phim điện ảnh có chủ đề liên quan đến "Bọn buôn người", trước đó cậu có nhìn thấy một ít tin liên quan trên mạng.
Nghe nói là một phim điện ảnh cải biên từ chuyện xảy ra trong hiện thực.
Cậu cảm thấy hứng thú với bộ phim này, cũng tính chờ lúc chiếu phim cùng cha mẹ đi rạp chiếu phim xem, không nghĩ tới hiện tại còn chưa công chiếu đã có vé.
Nhưng đây là người khác đưa Thẩm Tùng An phiếu, cậu vô công bất thụ lộc.
Đàm Dĩnh ở giới giải trí lăn lộn nhiều năm như vậy, liếc mắt một cái nhìn ra tới cậu băn khoăn cái gì, nói: "Chiêm Ngọc lão sư đừng ngượng ngùng, cậu dạy Tùng An đàn violon, cậu ta mời cậu xem phim cũng coi như đáp lễ. Lại nói, vé này có mất tiền đâu, không xem sẽ phí."
Thẩm Tùng An cũng nói: "Cùng đi đi."
Bọn họ nói như vậy, Chiêm Ngọc cũng không chối từ, cảm ơn rồi cất.
Thấy cậu nhận vé phim, Đàm Dĩnh lộ tươi cười.
Chỉ có hai vé là không có khả năng, trong túi còn không ít đây này!
💬 Bình luận chương