Chiêm Ngọc thấy Thẩm Tùng An đi tới, chớp mắt lấy lại tinh thần, gọi một tiếng: "Thẩm ca."
"Ừ." Thẩm Tùng An tới trước mặt cậu nói, "Ăn cơm trưa rồi xuất phát, vào ngồi trong chốc lát?"
"Được." Chiêm Ngọc theo anh vào phòng khách.
Phòng khách bên kia cũng thiết kế cửa sổ sát đất, từ cửa sổ có thể nhìn cây ngô đồng và xích đu bên ngoài.
Mùa thu cây ngô đồng đã vàng, dưới ánh nắng chiếu xuống trùm một tầng ánh sáng ấm nhàn nhạt, trên xích đu dưới tàng cây có hai con chim nhỏ không biết chim gì, một con màu xanh lục, một con màu vàng, rung đùi đắc ý thập phần đáng yêu.
Chiêm Ngọc cách cửa sổ lại như nghe thấy chim nhỏ ríu rít, cậu nhìn hai con chim nhỏ cọ đối phương, trên mặt không tự chủ được lộ ra ý cười.
Thẩm Tùng An chú ý tầm mắt cậu cũng nhìn qua thấy hai con chim nhỏ, liền nói: "Hai đứa nó là khách quen trong nhà, chú Ngư thường xuyên cho chúng nó đồ ăn vặt."
Chiêm Ngọc đoán chú Ngư trong miệng anh hẳn là vị trưởng bối đỗ xe cho mình, tò mò hỏi: "Chúng nó không sợ người sao?"
"Ngay từ còn đầu sợ, thời gian dài lá gan lớn." Thẩm Tùng An nói, "Chú Ngư ở trên cây tạo cho chúng nó nhà gỗ, đợi chút đưa em đi xem."
Chiêm Ngọc cười: "Dạ."
Lúc này chú Chung bưng đồ uống qua cho hai người, Thẩm Tùng An là trà xanh, Chiêm Ngọc là trà mơ.
Đặt tách trước mặt hai người, chú Chung dò hỏi Chiêm Ngọc giữa trưa muốn ăn gì, dì Đàm ở phòng bếp bận nên nhờ chú hỏi hộ.
Chiêm Ngọc tỏ vẻ mình đều được, không cần cố ý chuẩn bị.
Thực đơn giữa trưa là Thẩm Tùng An nghĩ, cơ hồ đều là món Chiêm Ngọc thích ăn, cho nên chú Chung cũng không lo cậu ăn không quen, nghe cậu nói không cần liền lại lui xuống.
Hai người ngồi một lát rồi đi qua cây ngô đồng.
Đúng như Thẩm Tùng An nói, hai con chim nhỏ này lá gan lớn, thấy họ đến gần cũng không tránh.
Một con chim xanh lục trong đó cất cánh muốn đậu lên vai Thẩm Tùng An, Thẩm Tùng An trong lúc nó nhào qua hơi nghiêng người trốn.
Chim bói cá nhỏ nhào vô không khí, thân thể nhỏ xinh lộn nhào linh hoạt giữa không trung lại xuống xích đu.
Nó hình như đối với hành động tránh nó của Thẩm Tùng An không quá vừa lòng, ngửa đầu duỗi cổ về phía Thẩm Tùng An kêu vài cái ríu rít.
Chiêm Ngọc nhớ anh có chút thói ở sạch, chim bói cá lại gần, anh không tự giác mà nhíu lông mày, không khỏi bật cười hỏi: "Chúng nó có tên sao?"
"Có." Thẩm Tùng An ngừng một chút, "Tiểu Thúy, Tiểu Hoàng."
"" Hai cái tên đơn giản thô bạo lại chuẩn xác làm Chiêm Ngọc trầm mặc hai giây, nhìn chim nhỏ nói, "Rất hợp."
Cậu bước nhẹ đến ngồi xổm trước mặt Tiểu Thuý và Tiểu Hoàng.
Tiểu Thuý gặp người lạ dù không bay nhưng lúc cậu ngồi xổm vẫn nhanh chóng dịch qua bên cạnh, Tiểu Hoàng thấy nó lại gần liếc qua nhìn.
Hai con chim nhỏ đứng trên xích đu, tò mò mà đánh giá vị khách chưa từng gặp mặt.
"Chào hai đứa." Chiêm Ngọc nở nụ cười với hai đứa nó, "Lần đầu gặp mặt, quấy rầy hai đứa."
Kỳ thật hai đứa nó không hiểu cậu đang nói cái gì, chỉ là từ nụ cười cùng giọng nói phán đoán ra cậu không có ác ý liền không bay đi.
Rõ ràng tính cách Tiểu Thuý tương đối hoạt bát, mắt nhỏ đậu đen xoay tròn, nhìn chằm chằm Chiêm Ngọc trong chốc lát rồi "Pi" một tiếng.
Đáng yêu!
Chiêm Ngọc bị loại tiếng kêu manh như làm nũng, nhịn không được vươn ngón trỏ, động tác mềm nhẹ sờ sờ đầu của nó.
Tiểu Thuý lúc đầu còn rụt cổ, sau khi cậu s* s**ng hai cái liền chủ động dùng đỉnh đầu cọ lòng bàn tay, một bộ thập phần hưởng thụ.
Hành động của nó làm ý cười của Chiêm Ngọc càng sâu, đôi mắt không tự giác cong lên, dùng ngón tay vuốt lông chim bói cá nhỏ.
Tiểu Hoàng nhìn trong chốc lát, cũng chủ động cọ đầu ngón tay Chiêm Ngọc.
Lúc này bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng chụp ảnh.
Chiêm Ngọc ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện Thẩm Tùng An không biết khi nào cầm di động ra còn chụp ảnh.
Thẩm Tùng An thấy cậu nhìn qua liền đưa điện thoại qua, cho cậu xem ảnh vừa chụp, giọng bình tĩnh nói: "Nah ý." Thẩm Tùng An dùng đũa gắp một khối nấm trà muối tiêu đặt trong chén của cậu nói, "Em thích là được, dì Đàm sẽ thật vui."
"Dạ." Chiêm Ngọc dùng sức gật đầu, cầm đũa bắt đầu ăn cơm.
Lúc ăn cậu mới phát hiện trù nghệ của dì Đàm rất tốt, thậm chí còn hơn đầu bếp ở quán ăn riêng từng ăn với Thẩm Tùng An, khen vài câu.
Thẩm Tùng An nói một câu như cũ: "Em thích là được."
Sau khi ăn xong, hai người tiêu thực liền chuẩn bị ra cửa.
Chiêm Ngọc lấy hành lý, Thẩm Tùng An tự nhiên nhận lấy, đặt ở cốp xe.
Hành lý đặt xong, Thẩm Tùng An và chú Chung đối chiếu lịch phòng, cùng Chiêm Ngọc ra cửa.
Nhìn xe ra ngoài, dì Bảo bày vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu: "Vị thiếu gia Tiểu Ngọc này rốt cuộc là người nào? Thiếu gia vừa rồi còn giúp cậu ấy xách vali."
Chú Chung ở bên cạnh, giọng bình tĩnh mà nói: "Thiếu nãi nãi tương lai."
"Phốc ——"
Chú Ngư đang uống nước chưa kịp nuốt phun vào đầu dì Bảo, tóc mái của dì Bảo bị ướt cuộn rúm ró lại, dán lên mặt.
Giây tiếp theo, dì Bảo bạo nộ.
Chú Chung và dì Đàm nhìn chú Ngư và dì Bảo tôi chạy bà đuổi, cười ôn hòa nói: "Xem ra trong nhà sau này sẽ thực náo nhiệt."
Dì Đàm cũng cười theo: "Ai nói không phải."
"Người gặp việc vui tâm tình sảng khoái." Chú Chung cảm thán, "Thật muốn thổi một khúc."
Dì Đàm: ""
Nụ cười dần biến mất.
💬 Bình luận chương