Chiêm Ngọc từ nhỏ một lòng nhào vào đàn violon, bạn cùng lứa tuổi ở tuổi dậy vì phản ứng sinh lý hưng phấn hay phiền não, còn cậu mỗi ngày ở phòng đàn luyện đàn viết khúc. Ở bên Vệ Thu Dung, tuy cậu đã không phải đứa nhỏ không hiểu thế sự, nhưng phương diện l*m t*nh này từ trước đến nay ngượng ngùng, càng chưa từng xem qua GV.
Hiện giờ cậu vừa cùng Thẩm Tùng An xác định quan hệ, đột nhiên không phòng ngừa thấy được truyện người lớn của mình với Thẩm Tùng An, mà Thẩm Tùng An lại vừa lúc call video lại đây, trùng hợp làm cậu có loại cảm giác làm chuyện xấu bị người bắt, lá gan co rụt lại cự tuyệt lời mời của Thẩm Tùng An.
Cự tuyệt, Thẩm Tùng An bên kia không có lời mời nữa, mà sửa thành gửi tin.
【 Thẩm ca: Tiểu Ngọc, làm sao vậy? 】
Chiêm Ngọc lắc đầu, ném những nội dung "Ưm ưm a a" không hài hòa ra sau đầu, hoãn thần, sau đó chủ động gửi lời mời call video cho Thẩm Tùng An.
Vừa gửi đi, bên kia Thẩm Tùng An nhận lời.
Thấy Thẩm Tùng An xuất hiện trong video, Chiêm Ngọc hơi trấn định tâm lại không chịu khống chế mà gia tốc nhảy dựng lên, cậu tránh cameras, hít sâu một chút, mặc niệm vài câu "Trấn định", lúc này mới quay mặt lại.
Video rõ ràng, Thẩm Tùng An rất dễ dàng phát hiện Chiêm Ngọc trên mặt đỏ ửng, để sát vào một chút, hỏi: "Tiểu Ngọc, mặt sao đỏ thế? Chỗ nào không thoải mái sao?"
Anh cách cameras gần, Chiêm Ngọc không hiểu sao lại có cảm giác anh hôn mình, theo bản năng ngửa ra sau cách xa một chút, giả vờ trấn định mà nói: "Đại khái trong nhà bật máy sưởi nên nóng, quá kín gió."
Thẩm Tùng An thấy những lời này thập phần quen tai, bất quá Chiêm Ngọc không cho anh nghĩ, nói một câu dời đề tài: "Thẩm ca, anh cắt tóc sao?"
"Ừ." Thẩm Tùng An vốn định cố định di động trên mặt bàn, nghe câu này đánh mất ý tưởng, hơi hơi nghiêng đầu cho Chiêm Ngọc nhìn kiểu tóc mới, "Đẹp sao?"
Chiêm Ngọc thấy hành động này của anh giống bộ dạng cầu khích lệ khi học đàn violon của anh, nhịn không được cười một cái, nghiêm túc gật đầu nói: "Phi thường soái, Weibo đều khen anh, em có ấn ba đáp lễ."
Hôm nay Chiêm Ngọc nói chuyện với Lật Thanh còn lo ba đối chuyện của Thẩm Tùng An không tốt, không nghĩ tới Thẩm Tùng An yên lặng xoát một đợt hảo cảm trước mặt ba, nếu đưa tới châu báu, ba khẳng định không coi trọng như vậy, tìm đồ ngang nhau thì thôi, cố tình lại là trà ba thích.
Nghe ba nói, Chiêm Ngọc mờ mịt.
Thẩm Tùng An thích
Cậu biết Thẩm Tùng An sẽ mang theo khăn tay, cho nên trước đó tặng Thẩm Tùng An khăn tay, quà này tặng bằng hữu hay tình lữ cũng không kỳ quái, nhưng ba thân là trưởng bối, đưa khăn tay thì không quá thích hợp.
Trừ bỏ cái này, trong khoảng thời gian ngắn cậu nghĩ không ra phải đưa gì cho Thẩm Tùng An mới tốt. Thẩm Tùng An không hút thuốc lá, bật lửa không dùng được, nút tay áo hay đồng hồ linh tinh cũng tương đối phổ biến, nếu phải đáp lễ thì cũng nên chọn đồ đối phương thích.
Lúc cậu trầm tư, Nhan Lạp ở bên cạnh nói: "Mẹ nhớ Tùng An trước kia lên tiết mục có đàn dương cầm, nếu không chúng ta mua giá dương cầm tặng thằng bé?"
Chiêm Hồng Viễn có chút ngoài ý muốn: "Còn biết đàn dương cầm?"
"Đúng vậy, rất lợi hại." Nhan Lạp nói đến idol mặt mày hớn hở, há mồm mở mồm không ngừng khen, khen Thẩm Tùng An trời đất này không gì làm không được.
Chiêm Ngọc nhớ tới đàn dương cầm trong phòng đàn Thẩm Tùng An, ra tiếng đánh gãy lời mẹ nói: "Mẹ, Thẩm ca có dương cầm, Thi Thản Uy."
"" Thanh âm Nhan Lạp đột nhiên im bặt, cánh tay múa may giữa không trung tạm dừng một chút, ngượng ngùng mà nói: "Ồ."
"Nếu không con hỏi Thẩm ca đi." Chiêm Ngọc đề nghị, "Vừa lúc anh ấy đi T thị đóng phim, cũng không có trở về nhanh như vậy."
Chiêm Hồng Viễn thấy được, gật đầu đồng ý: "Rồi, ăn cơm ăn cơm."
Nhắc tới đóng phim, Nhan Lạp nhớ lại trước đó bà bảo Chiêm Ngọc xin chữ ký của Ngôn Thu, dừng đũa hỏi Chiêm Ngọc: "Tiểu Ngọc, con giúp mẹ xin chữ ký của Ngôn Thu chưa? Con bé có phải trắng như trên TV không? Có phải eo đặc biệt nhỏ người đặc biệt xinh đẹp?"
Chiêm Ngọc đến nhà Thẩm Tùng An gia ngày hôm liền nhờ Ngôn Thu ký hộ, như Thẩm Tùng An trước đó TO, lúc về cậu đặt trong phòng, nghe mẹ nhắc tới liền nói: "Ký, chốc lát con đưa mẹ, chị Ngôn đặc biệt xinh đẹp, cũng đặc biệt tốt."
"Cảm ơn bảo bối." Nhan Lạp tâm tình vui sướng, tự tay gắp đùi gà đặt vào bát Chiêm Ngọc, "Ăn nhiều một chút, về sau mẹ truy tinh dựa vào con."
Chiêm Ngọc phối hợp gật đầu, định liệu trước nói: "Con gánh."
Chiêm Hồng Viễn yên lặng uống canh, ở trong lòng thở dài một hơi, nghĩ thầm truy nữ minh tinh thì thôi, nam minh tinh một mình Thẩm Tùng An là đủ rồi, ngàn vạn lần đừng có tới người thứ hai, thứ ba, lão nam nhân không đua nổi.
Sau khi ăn xong, Chiêm Ngọc lên lầu cầm TO Ngôn Thu ký đưa cho mẹ, xem phim với ba mẹ một lúc, lại đi cùng hamster chơi mười phút mới lên lầu tắm rửa.
Trong lòng cậu vẫn nhớ thương đáp lễ Thẩm Tùng An đáp lễ, lúc tắm rửa cũng có chút thất thần, vội vàng tắm xong ra tới gửi tin cho Thẩm Tùng An.
《 Con đường cuối cùng 》 ngày mai chính thức bắt đầu quay, Thẩm Tùng An đêm nay không ra cửa, tính ở khách sạn nghỉ ngơi, bắt đầu quay bằng trạng thái tốt nhất.
Nhìn Chiêm Ngọc gửi tin qua, anh gửi lời mời call video qua, sau nhìn đầu tóc Chiêm Ngọc hơi ướt, nhíu mi nói: "Sao không lau?"
Chiêm Ngọc ôm gối ngồi xếp bằng trên sô pha, duỗi tay sờ tóc nói: "Trong phòng có máy sưởi, lúc nữa rồi lau."
"Dễ cảm mạo." Thanh âm Thẩm Tùng An trầm một ít, "Lau khô trước, không cần vội, anh chờ em."
Chiêm Ngọc xem sắc mặt anh có chút nghiêm túc, ngoan ngoãn "Ồ" một tiếng, đặt điện thoại trên bàn trà, đứng dậy đi phòng tắm lau tóc.
Tóc cậu thực ngắn, rất nhanh khô, trở lại sô pha còn chìa tóc cho Thẩm Tùng An nhìn, tỏ vẻ mình ngoan ngoãn nghe lời.
Vừa lau tóc xong nên đầu tóc xoã tung, mặt cậu càng thêm nhỏ, mấy sợi tóc không an phận ở bên tai nhếch lên, phối hợp với áo ngủ gấu nhỏ trên người, cả người vừa ngoan lại buồn cười.
Thẩm Tùng An nhìn dáng vẻ này, giật mình, muốn sờ sờ đầu tóc mềm mại của cậu.
Rõ ràng tách ra không đến một ngày, Thẩm Tùng An lại chân thật nhận ra yêu xa không dễ.
Chiêm Ngọc nói cho Thẩm Tùng An chuyện của ba, nói nói, biểu tình có chút ủ rũ cùng hổ thẹn.
Cậu nhớ lúc Thẩm Tùng An đưa mình đi ăn cơm đều gọi đồ mình thích, tặng hoa cũng là hoa mình thích, còn đưa mình đi xem mặt trời mọc, trái lại mình trừ bỏ biết Thẩm Tùng An mang khăn tay, đối yêu thích của anh đều không hiểu biết, như vậy đối với Thẩm Tùng An không công bằng một chút nào.
Thẩm Tùng An chú ý tới biểu tình cậu có chút rầu rĩ không vui, quan tâm hỏi: "Làm sao vậy?"
Chiêm Ngọc trầm mặc một chút, nhẹ giọng nói: "Em thấy mình có chút hư."
Thẩm Tùng An: "Hả?"
Chiêm Ngọc nói chuyện mình nghĩ cho anh, Thẩm Tùng An nghe xong bật cười một tiếng, Chiêm Ngọc không rõ anh buồn cười cái gì, rầu rĩ mà nói: "Em nghiêm túc, anh đừng cười."
"Ừ, anh không cười." Thẩm Tùng An thu nụ cười, nhưng đáy mắt ý cười vẫn tồn tại, Chiêm Ngọc nghĩ vậy, chứng minh thiệt tình đặt mình trong lòng, trong lòng anh ức chế không được vui vẻ nói, "Kỳ thật em không cần phiền não, cũng không cần đưa anh cái gì, bởi vì trân bảo anh muốn có nhất đã có, những thứ khác so ra đều kém."
Chiêm Ngọc hỏi: "Là cái gì?"
Thẩm Tùng An ánh mắt chuyên chú, thần thái ôn nhu, nhẹ giọng nói bốn chữ.
"Chiêm thị minh ngọc."
💬 Bình luận chương