Mộ lão gia tử: "Chuyện này là đương nhiên, con và Minh Yên được ta chấp thuận đi lãnh chứng.
Sau này ai dám buôn chuyện thì đừng vào cửa Mộ gia."
Không khí dần dịu đi, quản gia đi tới nhắc nhở mọi người ăn cơm.
Mộ Tri Diễn đã gây ra một trận gièm pha lớn như vậy, Mộ Bách Uy không còn mặt mũi nào để ở lại ăn cơm, rời đi trước với vợ và con trai của mình.
Vừa mới trải qua chuyện này, Lư Phân cũng rất có ý đứng dậy cười với ông cụ: "Ba, còn có hai đứa nhỏ ở nhà, con và Bách Liêm cũng về trước, chúng con không ở đây ăn cơm, bữa nào con đưa bọn nhỏ qua thăm ba."
Đột nhiên rời đi, phòng khách trở lại yên bình trước đây.
Lão gia tử thở dài bất lực: "Con trai cả nhát gan chẳng màng đến chuyện gì, con dâu cả thì quen rồi, xem như thằng nhóc Tri Diễn kia nuôi dưỡng công cốc.
Con cháu đều là của nợ, toàn gây chuyện cho gia đình."
Ông sờ lên đầu Thư Minh Yên vừa xấu hổ vừa âu yếm, "Là ta không đúng, suýt làm hại nha đầu Minh Yên."
Minh Yên mỉm cười lắc đầu: "Không sao đâu ông nội, bây giờ không phải rất tốt sao?"
Lão gia tử hờn cô: "Sao vẫn gọi là ông nội? Phải sửa miệng lại."
Minh Yên lúc này mới nhớ ra, hai má nhanh chóng ửng đỏ, lông mi khẽ cụp xuống, khẽ gọi "Ba".
...
Cơm trưa lão gia tử không còn cảm thấy ngon miệng, ăn vài miếng đã đặt đũa xuống, nói rằng mình không được khỏe, quay trở lại phòng.
Thư Minh Yên nhìn theo lão gia tử rời đi, nói với Mộ Du Trầm: "Tâm trạng của ba có vẻ không được tốt."
Mộ Du Trầm nhướng mắt nhìn sang, ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, Thư Minh Yên ngượng ngùng né tránh, chậm rãi ăn.
Mộ Du Trầm ừ một tiếng: "Ông ấy rất yêu thương Mộ Tri Diễn, hôm nay tức giận không nhẹ, không ăn uống được cũng bình thường."
Thư Minh Yên suy nghĩ một chút: "Canh măng chua ăn ngon miệng, buổi tối cháu sẽ làm một ít."
Cô im lặng một lúc rồi hỏi Mộ Du Trầm, "Tối nay chú có về không? Hay vẫn tiếp tục ở lại biệt thự Ngự Minh?"
Mộ Du Trầm đặt đũa xuống, tựa vào phía sau nhìn cô: "Câu này của em, có phải đã quên quan hệ của chúng ta?"
Tất nhiên Thư Minh Yên không quên, cô chỉ đang nghĩ về món canh măng chua buổi tối, có cần làm phần của Mộ Du Trầm hay không.
Mộ Du Trầm: "Hôm nay mới lãnh chứng, buổi tối tôi ra ngoài ở, em muốn lão gia tử mắng tôi sao, hay là muốn người khác biết hôn nhân của chúng ta không bình thường?"
Anh nhìn Thư Minh Yên với vẻ mặt nghiêm túc, "Như tôi đã nói, sau khi lãnh chứng, chúng ta sẽ quản lý tốt cuộc hôn nhân này.
Những người khác lúc đầu đi xem mắt kết hôn cũng không có tình cảm, nhưng về sau tình cảm rất tốt.
Chúng ta là vợ chồng, sau này em đối mặt với tôi không cần có gánh nặng, có thể tùy ý thoải mái thế nào thì thế ấy."
Thư Minh Yên trong lòng suy tư, xem ra thái độ của anh đối với hôn nhân vẫn rất nghiêm túc, giống như quan niệm về hôn nhân mà anh từng nói.
Mộ Du Trầm và Mộ Tri Diễn khác nhau.
Khi Thư Minh Yên tới tìm anh, vốn dĩ cô cũng chưa bao giờ nghĩ chỉ là một đôi vợ chồng trên danh nghĩa.
Nếu như vậy, hai người họ về sau phải hợp tác tốt, không chừng có thể sẽ sống cuộc sống tốt.
Thư Minh Yên: "Chú có về ăn tối không?"
Mộ Du Trầm vừa muốn nói không nhất định, có thể sẽ có xã giao, lời nói đến miệng, dừng lại hai giây liền đổi lời: "Trở về ăn tối."
...
Sau khi ăn trưa, Mộ Du Trầm phải trở lại công ty, trước khi rời đi, anh liếc nhìn về hướng phòng của lão gia tử, nói với Thư Minh Yên: "Buổi chiều thuyết phục ông ấy ăn thêm, có gì gọi điện thoại cho tôi."
Thư Minh Yên ngoan ngoãn nghe lời, đưa anh ra khỏi phòng khách.
Tài xế mở cửa sau, Mộ Du Trầm đang chuẩn bị ngồi vào thì Thư Minh Yên nhớ ra một vấn đề khác, chạy tới gọi anh: "Chú nhỏ..."
Bắt gặp đôi lông mày hơi nhăn lại của người đàn ông, Thư Minh Yên nhận ra điều gì đó liền liếm môi dưới, "Về phần xưng hô, chú để cháu từ từ."
Vừa rồi làm trò gọi ông nội Mộ trước mặt mười mấy năm thành ba, cô đã cảm thấy khó chịu.
Mộ Du Trầm cũng biết không dễ gì thay đổi vì từ nhỏ đã được gọi như vậy.
Dù sao anh cũng không phải là chú ruột của cô, cứ từ từ, không cần vội vàng sửa.
Chỉ là một cái xưng hô, Mộ Du Trầm không thèm quan tâm nữa: "Có chuyện muốn nói với tôi sao?"
Thư Minh Yên châm chước tìm từ ngữ: "Chúng ta có thể giấu chuyện đã lãnh chứng trước được không, không cần công khai? Chú biết đấy, cháu muốn trở thành biên kịch, chú lại là tổng giám đốc của Diệu Khởi, nếu mọi người biết chúng ta đã là vợ chồng thì sau này cháu sẽ rất khó xử trong đoàn phim."
Mặc dù Mộ Du Trầm đã giúp cô ở bữa tối lần trước, nhiều người đã biết họ có mối quan hệ thân thiết.
Nhưng xét về thái độ của Mộ Du Trầm đối với cô lúc đó, mọi người sẽ chỉ nghĩ rằng Mộ Du Trầm chăm sóc cô nhiều hơn chứ không hề nghĩ đến chuyện nam nữ.
Cô chỉ nói với Trần Phùng Mẫn rằng cô được Mộ lão gia tử nuôi dưỡng, Mộ Du Trầm là trưởng bối của cô.
Chính vì vậy, đạo diễn Quách đã đặc biệt quan tâm đến cô.
Nếu chuyện hai người lãnh chứng lần nữa bị phanh phui, mọi người đều biết cô là vợ của Mộ Du Trầm, vậy nếu cô muốn nghe một vài lời khuyên chân thành trong kịch bản của cô, e rằng sẽ không thể thực hiện được.
Cô còn chưa tốt nghiệp, sự nghiệp mới bắt đầu, từ nay về sau không muốn bên tai nghe toàn là lời khen ngợi.
Về lâu dài, đó là giếc người đó!
Và còn một lý do quan trọng hơn, đoàn phim mà cô đang làm chính là đối thủ của Mộ Du Trầm.
Một khi thân phận cô là vợ của Mộ Du Trầm được tiết lộ, sẽ gây nên một trận kinh động.
Mộ Du Trầm cũng cân nhắc chuyện này, gật đầu: "Được, nghe em."
Mới kết hôn đã hỏi ý kiến, Thư Minh Yên lúc đầu khá lo lắng, nhưng không ngờ anh sẽ dễ dàng đồng ý.
Thư Minh Yên thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cảm kích, nhướng mi cười nhìn Mộ Du Trầm: "Cảm ơn chú nhỏ!"
Ánh mặt trời chiếu trên đỉnh tóc cô, mái tóc dài mềm mại, có chút ánh nhũ huyền ảo, hai má ửng hồng, đôi mắt híp lại như trăng lưỡi liềm khi cô cười toe toét, lộ ra một chút đáng yêu.
Mộ Du Trầm không kìm được, giơ tay nhéo má cô.
Mặt cô trông rất gầy, nhưng thật ra khi nhéo vào lại có thịt, xúc cảm vẫn tốt như khi còn nhỏ.
Mộ Du Trầm chống lại ý muốn nhéo lại, cúi người ngồi vào trong xe, nói với cô: "Bên ngoài phơi nắng, vào nhà đi."
Thư Minh Yên vẫn đứng đó cho đến khi xe chạy ra khỏi cổng.
Một lúc lâu, cô lấy tay che đi cái má hơi đau của mình.
Thư Minh Yên: "???"
Tự nhiên khi không, đột nhiên véo má cô làm gì?.
💬 Bình luận chương