Hai người nhìn nhau một lát, cô cúi người đặt sách lên bàn trà, thần sắc bình tĩnh: "Cháu đi tắm."
Không thèm nhìn mặt Mộ Du Trầm, cô đi thẳng vào phòng để quần áo và mở tủ.
Đồ ngủ của cô đều là kiểu váy, cô chọn đi chọn lại, cuối cùng chọn được bộ có làn váy dài nhất.
Vừa rồi Mộ Du Trầm từ phòng tắm đi ra, ăn mặc chỉnh tề, áo dài tay, quần dài, cài cúc trên cùng, như thể sợ bị cô nhìn thấy da thịt lộ ra ngoài.
Lần đầu tiên ngủ chung giường với Mộ Du Trầm vẫn còn xấu hổ, tốt hơn hết là cô nên ăn mặc chỉnh tề.
Do dự hai giây, cô cũng lấy áo ngực theo.
Sau khi vào phòng tắm và đóng cửa lại, bên trong vẫn còn thoang thoảng một mùi nhẹ nhàng dễ chịu, đó là mùi mà Mộ Du Trầm thường có, rêu sồi trộn với gỗ đàn hương, yên tĩnh mà nội liễm.
Thư Minh Yên ở trong môi trường như vậy, khi cô c** q**n áo và đi tắm, cảm thấy một cảm giác dịu dàng và quyến rũ khó tả, luôn cảm thấy rằng Mộ Du Trầm đang ở ngay bên cạnh mình.
Cánh cửa kính mờ đóng lại, nước ấm bắn tung tóe lên vai cô, rồi chảy dọc theo làn da mịn màng và non nớt của cô, cuối cùng bắn tung tóe lên gạch men dưới chân cô.
Không biết tại sao, Thư Minh Yên nhớ lại những gì Mộ Dữu vừa nói.
Tại sao Mộ Du Trầm lại đồng ý lấy cô?
Chẳng qua là bởi vì lão gia tử thúc giục kết hôn quá mức, xem ra thật sự là vô lý.
Nhưng Thư Minh Yên không tin Mộ Du Trầm sẽ thích cô.
Rốt cuộc lần đầu tiên khi cô nói rằng cô muốn kết hôn với Mộ Du Trầm, anh đã từ chối và nói hôn nhân không phải là một giao dịch, mà tình yêu là tiền đề.
Điều đó có nghĩa là, theo quan điểm của Mộ Du Trầm, hai người họ không có tình yêu nam nữ.
Mấy năm nay cô và Mộ Du Trầm tương đối xa cách, nếu như vẫn duy trì tình trạng tương đối thân thiết như bảy năm trước, suy đoán của Mộ Dữu có lẽ có chút đáng tin cậy.
Thư Minh Yên sống ở Mộ gia mười lăm năm, cô và Mộ Du Trầm có mối quan hệ rất tốt trong tám năm đầu tiên.
Cô được Mộ Du Trầm mang về nên trong một thời gian dài, Mộ Du Trầm là người đầu tiên cô tin tưởng và gắn bó trong Mộ gia.
Cô giống như cái bóng của Mộ Du Trầm, chỉ cần anh về nhà, Thư Minh Yên thích vây quanh anh, đi theo anh khắp nơi, có tâm sự cũng sẽ nói với anh.
Cho đến bảy năm trước, mối quan hệ của họ vô tri vô giác thay đổi.
Ánh mắt Thư Minh Yên hoảng hốt một chút, gạt bỏ mấy chuyện không vui, không nghĩ tới nữa.
Trên thực tế đó không phải là vấn đề lớn, chỉ là Mộ Du Trầm đã nặng nề mắng cô một lần.
Từ đó trở đi, cô nhìn thấy Mộ Du Trầm là trốn tránh, Mộ Du Trầm bận rộn với công việc, hai người ngày càng ít nói chuyện với nhau, dần dần xa cách.
Thư Minh Yên cố gắng hết sức để quên đi quá khứ và đưa suy nghĩ của cô trở lại hiện tại, đối mặt với sự thật rằng cô và Mộ Du Trầm đã lãnh chứng.
Vì Mộ Du Trầm và cô không có cơ sở tình cảm, cũng đã đồng ý rằng họ chỉ là người yêu giả, giúp cô giải quyết hôn sự của mình với Mộ Tri Diễn.
Thư Minh Yên không hiểu tại sao, ngày hôm sau anh lại đổi ý, muốn đưa cô đến Cục Dân chính.
Tâm tư Mộ Du Trầm không đoán được nên cô không dám hỏi thêm.
Nhưng nếu đã thống nhất về sau phải hợp tác tốt, quản lý hôn nhân, Thư Minh Yên cảm thấy không cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần làm tốt vai vợ chồng là được.
Dù sao thì cô sẽ quay lại phim trường vào ngày mai, cô và Mộ Du Trầm sau này sẽ bận rộn với công việc của mình, không có nhiều thời gian ở bên nhau, vì vậy không cần phải đi sâu vào vấn đề.
Sau khi tắm xong và ra khỏi phòng tắm, Thư Minh Yên thấy Mộ Du Trầm đang ngồi trên chiếc ghế sô pha mà cô vừa ngồi, lật giở cuốn sách mà cô vừa lật qua.
Mộ Du Trầm lật một trang khác của cuốn sách, khi anh ngước mắt lên, ánh mắt anh có chút thăm dò và ẩn ý: "Em còn xem cái này?"
Thư Minh Yên liếc nhìn bìa sách, tim đập lỡ vài nhịp.
Cuốn sách vừa rồi cô tình cờ lấy ra vì tình thế cấp bách, hóa ra lại là《 Mỹ học tình yêu 》!
Đây là một cuốn sách dạy người ta yêu và quản lý hôn nhân.
Mối quan hệ hiện tại giữa cô và Mộ Du Trầm, cộng với cuốn sách này, quá vi diệu rồi!
Thư Minh Yên vội vàng giải thích: "Cô giáo nói kịch bản cháu viết chủ yếu thiên về cốt truyện, thiếu những câu chuyện tình yêu tinh tế khéo léo.
Đây quả thực là khuyết điểm của cháu, cho nên cháu tìm một vài cuốn sách liên quan để đọc."
Khóe miệng Mộ Du Trầm hơi cong lên, như cười như không: "Cảm nhận thế nào?"
Hỏi xem cô cảm nhận thế nào về tình yêu?
Sao cô có thể nói được.
Đặc biệt là vào thời điểm này khi Mộ Du Trầm đang ngồi còn cô đang đứng, Thư Minh Yên có ảo giác rằng khi cô còn nhỏ đi học về, anh sẽ túm lấy cô và đặt câu hỏi về bài tập về nhà.
Cô đánh cái nuốt nước bọt, cũng không thể không trả lời, chỉ có thể căng da đầu nói bậy: "Cuốn sách này giảng khá hay.
Từ góc độ thẩm mỹ, dựa trên những trường hợp tình yêu quen thuộc mà đưa ra một số quy luật thẩm mỹ tình yêu, chẳng hạn như quy luật Lương Chúc yêu nhau lâu dài, quy luật Bảo Đại* chung một chí hướng..."
*Nhân vật Bảo Ngọc và Đại Ngọc trong tác phẩm "Hồng Lâu Mộng".
"Tôi hỏi em về ấn tượng của em sau khi đọc, không yêu cầu em trả bài." Mộ Du Trầm gấp cuốn sách lại và nhận xét về câu trả lời vừa rồi của cô, "Đẹp nhưng không thật, bên ngoài tô vàng nạm ngọc."
Thư Minh Yên chưa từng yêu đương, thực sự cô không học được gì từ cuốn sách.
Nếu bảo cô nói thật, cô nghĩ Chúc Anh Đài lấy Mã Văn Tài cũng rất tốt, gia đình đàng hoàng, cha mẹ đều vui vẻ, Mã Văn Tài trong phim truyền hình cũng khá đẹp trai, tại sao Chúc Anh Đài một hai phải tuẫn tình theo Lương Sơn Bá?
Người đã chết, không còn gì cả.
Cuộc sống là quý giá, tình yêu có quan trọng như vậy không?
Đây có lẽ là lý do khiến cô không viết được một kịch bản tình yêu đẹp.
Nhưng Mộ Du Trầm nói rằng cô đẹp nhưng không thật, bên ngoài tô vàng nạm ngọc.
Anh là một người nghiện công việc, độc thân từ khi sinh ra, chẳng lẽ có thể có nhiều hiểu biết hơn cô?
Mang theo một tia báo thù, Thư Minh Yên chớp chớp mi, chân thành hỏi: "Chú nhỏ, chú cảm thấy tình yêu là như thế nào?"
Không khí trong phòng đột nhiên đông cứng lại, Mộ Du Trầm siết chặt cuốn sách, xương ngón tay trắng nõn mảnh khảnh vô thức dùng một chút lực.
Anh dùng ánh mắt thâm thúy nhìn sang, tập trung vào ngũ quan mềm mại ôn hòa của cô dưới ánh đèn, môi khẽ mím, không nói gì, trong con ngươi đen thăm thẳm dường như ẩn chứa một số cảm xúc phức tạp khó đoán.
Thấy thái độ do dự của anh, Thư Minh Yên cảm thấy nhất định không trả lời được.
Cô hơi đắc ý, cuối cùng cảm thấy phấn chấn.
Hóa ra Mộ Du Trầm cũng có những điều mà anh không biết.
Chính anh cũng không hiểu tình yêu nên mới không biết xấu hổ nói về cô vừa rồi.
Thư Minh Yên quyết định cho anh chút thể diện, không truy vấn nữa, muốn nói cái gì khác để cho qua vấn đề này.
Không ngờ cảm xúc trên mặt Mộ Du Trầm trong phút chốc hoàn toàn bị áp chế, giống như người bình thường, anh đặt cuốn sách trở lại bàn trà, bình tĩnh đứng dậy khỏi ghế sô pha: "Bà Mộ, tối nay em ngủ ở đâu?"
Anh đã bỏ qua vấn đề vừa rồi xem như không tồn tại.
Chủ đề của Mộ Du Trầm thay đổi quá nhanh, khiến cô nhớ đến việc hai người đã kết hôn, phá vỡ sự hòa hợp hiếm có giữa họ.
Thư Minh Yên không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt với thực tế.
Nghĩ đến đồ dùng kế hoạch hóa gia đình ở một bên ngăn kéo đầu giường, cô không ngần ngại chỉ sang phía bên kia.
"Vậy ngủ đi." Anh đi tới trước, vén chăn lên.
Trò chuyện vừa rồi cứ như vậy kết thúc, Thư Minh Yên đứng đó một lúc, sau đó chậm rãi vòng qua bên kia, tắt đèn đầu giường, chui vào trong chăn, theo bản năng dịch về phía mép giường ngoài.
Ở phía bên kia, Mộ Du Trầm cũng nằm xuống.
Đèn trong phòng đã tắt hoàn toàn, trước mắt đột nhiên chìm vào bóng tối.
Thư Minh Yên buồn ngủ cả ngày hôm nay, bây giờ cô nằm trên cùng một chiếc giường với Mộ Du Trầm, cô cảm thấy một lượng lớn adrenaline được tiết ra, toàn thân tràn đầy tinh thần.
Nhắm mắt lại, tâm trí cô chỉ toàn là cái hộp kia trong ngăn kéo.
Khu vực xung quanh yên tĩnh, Mộ Du Trầm đã không di chuyển kể từ khi anh nằm xuống.
Thư Minh Yên mở mắt, nhìn chằm chằm vào trần nhà tối đen trên đầu, chóp mũi cô là mùi hương đặc trưng của Mộ Du Trầm giữa tấm đệm, nhịp tim của cô đập nhanh đến mức cô không thể kìm lại được.
Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch.
Cô sợ đến mức vội vàng che ngực trái, tự hỏi liệu Mộ Du Trầm có thể nghe thấy tần số nhịp tim này hay không.
Sau khi thích ứng với bóng tối sau khi tắt đèn, tất cả đồ trong phòng dần hiện ra.
Sau khi nằm cạnh nhau như thế này trong khoảng năm phút, Mộ Du Trầm quay người lại đối mặt với hướng của Thư Minh Yên.
Khoảng cách giữa hai người đột nhiên thu hẹp lại một chút, hơi thở nông cạn ấm áp của anh phả tới, Thư Minh Yên không dám động đậy, thân thể càng ngày càng cứng ngắc.
Dưới màn đêm, anh nhìn chằm chằm bóng dáng mơ hồ của cô gái bên cạnh: "Nhũ danh của em, vì sao gọi là Nông Nông?"
Hóa ra anh chỉ muốn trò chuyện với cô.
Lông mi Thư Minh Yên khẽ run, dừng một chút, suy nghĩ bay đi: "Khi còn bé nói chuyện muộn, mở miệng luôn ô ô, đầu lưỡi thế nào cũng không thẳng, ba cháu trêu cháu, thích gọi như vậy, gọi mãi thành nhũ danh luôn."
Nhớ khi mới được đưa đến Mộ gia, Mộ Du Trầm thỉnh thoảng sẽ gọi cô như vậy, sau này có lẽ vì sợ cái tên này sẽ khiến cô nhớ đến ba mẹ nên dần dần mọi người gọi cô là Minh Yên.
Trước đây khi thân nhau, anh vẫn thích gọi cô là nha đầu.
Đã lâu lắm rồi cô mới nghe đến nhũ danh Nông Nông này.
Đêm nay chợt nghe thấy, tiếng gọi ấy vẫn quen thuộc như vậy, như thể đã bao nhiêu năm rồi chưa từng dừng lại.
Mộ Du Trầm nói: "Sau này tôi sẽ gọi em là Nông Nông, được không?"
Trước đây Thư Minh Yên cũng không nghĩ nhũ danh này thế nào, nhưng bây giờ bị anh hỏi như vậy, vô cớ cảm thấy có chút mờ ám.
Thư Minh Yên do dự hồi lâu, lỗ tai đỏ bừng, móng tay trắng bệch véo mép chăn: "...!Chú muốn gọi thế nào cũng được."
Giọng nói của cô gái nhỏ nhẹ, mềm mại uyển chuyển, lại đặc biệt ngoan.
Với vẻ ngoài của cô, rất dễ khiến đàn ông mất kiểm soát.
Yết hầu Mộ Du Trầm khẽ trượt.
Mái tóc dài dày mượt của Thư Minh Yên xõa tung bên gối, hương thơm ngọt ngào dễ chịu thoang thoảng trong không khí, tựa hồ có thể làm dịu thần kinh của người ta.
Mộ Du Trầm vân vê một lọn từ đầu ngón tay, quấn nhẹ quanh đầu ngón tay, v**t v* hai lần.
Anh chỉ vân vê một lọn tóc đen, không có bất kỳ động tác thừa nào khác chứ đừng nói đến sự đụng chạm thân thể, nhưng lại có một sự kiềm chế và quyến rũ khó tả.
Mọi dây thần kinh trong cơ thể Thư Minh Yên đều căng thẳng, cảm thấy mình như cá nằm trên thớt, mấu chốt là cô không biết mình sẽ bị làm thịt khi nào.
Cô dùng hàm răng trắng bóc cắn chặt môi dưới, một lúc sau mới thử nhẹ giọng gọi: "Chú nhỏ..."
"Dầu gội đầu gì?" Mộ Du Trầm đột nhiên hỏi, cắt đứt lời mà Thư Minh Yên vừa thốt ra.
Giọng điệu của người đàn ông rất bình thường, như thể anh đang trò chuyện với cô.
Đêm nay rốt cuộc có thể không làm thịt hay không, có thể cho một lời chắc chắn hay không?
Quá dày vò cô rồi!
Thư Minh Yên đang chửi rủa trong lòng, cố gắng thả lỏng bản thân, ngoan ngoãn trả lời: "Thương hiệu cháu thường dùng ở nhà, có mùi hương của lan Nam Phi và hổ phách."
Mộ Du Trầm suy nghĩ: "Em thích lan Nam Phi?"
"Ừm."
"Thích màu gì?"
"Màu trắng."
Mộ Du Trầm yên lặng một hồi, buông mái tóc dài của cô ra, lại nằm thẳng lại, cùng cô duy trì khoảng cách ban đầu: "Ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải cúng bái ba mẹ em."
Thư Minh Yên: "?"
Cứ như vậy...!ngủ?
Chẳng lẽ anh cảm thấy ngày mai phải cúng bái nên tối nay không thích hợp làm loại chuyện đó?
Thư Minh Yên nghĩ, có khả năng như vậy.
Đêm hè nóng bức, bóng cây lắc lư, trên bầu trời rải rác vài ngôi sao, giống như lính gác trộm nhìn trần gian.
Thư Minh Yên không nhớ mình đã ngủ thiếp đi khi nào, chỉ biết Mộ Du Trầm đã không phản ứng gì sau khi anh nói xong câu cuối cùng.
Cô chờ đợi và chờ đợi, ý thức dần mất đi, cuối cùng mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Cô gái bên giường hô hấp dần vững vàng, tiếng thở nhẹ và đều đều lọt vào tai anh, Mộ Du Trầm vẫn chậm chạp không ngủ.
Anh nhìn người trước mặt, nhớ lại câu hỏi vừa rồi Thư Minh Yên hỏi mình: Anh nghĩ tình yêu là như thế nào.
Vốn dĩ chiều nay Mộ Du Trầm đã tính toán thời gian hết thảy, cuộc họp vừa kết thúc khi Thư Minh Yên đến công ty, nhưng vì một số vấn đề ở giữa, cuộc họp kéo dài hơn anh dự kiến.
Lúc đó anh không ngờ rằng Thư Minh Yên sẽ đứng ngoài nhìn anh, khi ánh mắt chạm nhau, Mộ Du Trầm vô cớ cảm thấy hơi lo lắng.
Anh đang tức giận vì một sai lầm trong công việc của một giám đốc, khi xúc động, anh chống tay lên bàn hội nghị, thân trên của anh hơi nghiêng về phía trước và giọng điệu của anh gay gắt hơn bình thường.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Thư Minh Yên, anh gần như quên mất mình sẽ nói gì tiếp theo, trong đầu anh chỉ hiện lên một suy nghĩ, cô nhìn anh như thế này từ bên ngoài có thể không đẹp không.
Cô ngay từ đầu đã sợ anh, nhìn anh trong công việc hung dữ như vậy đã ảnh hưởng rất nhiều đến hình tượng của anh trong lòng nha đầu kia.
Vì vậy anh di chuyển đôi tay đang chống đỡ của mình ra khỏi bàn hội nghị mà không có bất kỳ dấu vết nào, thẳng lưng giả vờ thờ ơ, cố gắng hết sức để khôi phục lại phong thái trang nghiêm trước đây.
Cơn giận mới thốt ra được hai câu không hiểu sao liền tiêu tán, nhẹ nhàng che đậy.
Đoán chừng đêm nay vị giám đốc điều hành cũng đang tự hỏi, sai lầm lớn như vậy sao anh có thể dễ dàng buông tha, anh chỉ nói quay về sửa sai.
Bản thân Mộ Du Trầm cũng không ngờ rằng cảm xúc của mình sẽ theo cô.
Vừa rồi anh còn tức giận, nhưng khi nhìn thấy cô đến công ty đón anh, anh đã hết giận.
Chỉ là khi anh rốt cuộc điều chỉnh lại trạng thái hoàn mỹ nhìn ra ngoài cửa sổ thì cô đã đi rồi.
Trong nửa sau của cuộc họp, Mộ Du Trầm bây giờ nghĩ lại, cảm thấy rằng mình đã lơ đãng.
Thư Minh Yên bên cạnh anh đột nhiên lật người, nằm đối mặt với Mộ Du Trầm.
Người đàn ông ngừng thở một lúc, suy nghĩ bay xa dường như đột ngột bị nhấn nút tạm dừng, ý thức quay trở lại.
Thư Minh Yên không tỉnh, trở mình tiếp tục ngủ say.
Theo hành động vừa rồi của cô, hai khuôn mặt vô thức tiến lại gần, hơi thở nhẹ của cô phả vào cằm Mộ Du Trầm, khiến cổ họng anh vô thức thắt lại.
Có vẻ như cô không ngại ở gần anh hơn một chút chỉ khi cô ngủ.
Mộ Du Trầm nhớ rằng mặc dù trước đây nha đầu này ở trước mặt anh cũng quy củ yên lặng, nhưng cô không dè dặt như bây giờ.
Đại học của Mộ Du Trầm là học liên tiếp cử nhân thạc sĩ và tiến sĩ.
Khi tập đoàn Mộ thị gặp khủng hoảng, anh vẫn còn là sinh viên.
Anh cả và anh hai thay nhau trốn tránh trách nhiệm, huyết áp của lão gia tử tăng cao phải nhập viện, Mộ Du Vãn phải liên hôn gả đến Lan Thành, gánh nặng cả Mộ thị một đêm đổ lên vai anh.
Các trưởng lão trong tập đoàn cho rằng anh còn trẻ, lén lút thực hiện những động thái nhỏ, bên ngoài có tư bản muốn thu mua Mộ thị như là hổ rình mồi.
Trong những năm đó, anh phải trở nên lão thành, gần như không bao giờ cười nữa.
Anh muốn hoàn thành việc học của mình, muốn giúp đỡ tập đoàn Mộ thị đang có nguy cơ phá sản bất cứ lúc nào, luôn bôn ba bên ngoài, vì vậy không thể tránh khỏi việc anh không thể chăm sóc cô.
Sau khi tốt nghiệp, Mộ gia cũng phát triển ổn định, khi anh rốt cuộc có thể thở ra, quay người lại mới phát hiện tiểu nha đầu thích bám lấy anh đã sớm biến thành đại thiếu nữ, cô cũng không còn hôn anh nữa.
Cô cũng đáp ứng với lão gia tử sẽ kết hôn với Mộ Tri Diễn trong tương lai.
Mộ Du Trầm không hề phòng bị, bất lực nhìn cô bé mà anh mang về sắp trở thành cháu dâu tương lai của mình.
...
Khi Thư Minh Yên tỉnh dậy, trời đã sáng, Mộ Du Trầm không còn ở bên cạnh nữa.
Ánh nắng xuyên qua khe hở giữa rèm cửa chiếu vào, ánh chiều tà rơi khắp mặt đất, trên chiếc bàn tròn nhỏ trước cửa sổ có một chậu lan Nam Phi màu trắng.
Thư Minh Yên xuống giường, đi chân trần chạy qua nhìn kỹ hơn.
Cái cây thanh tú, hương thơm thanh nhã.
Những cánh hoa trắng tinh không một chút tạp chất.
Hoa và lá có màu xanh dịu, thân hoa trắng như tuyết, khi được ánh sáng chiếu vào thì trong suốt như ngọc được chế tác tinh xảo.
Bên cạnh chậu cây có một tấm thiệp, trên đó viết mấy chữ:
Chào buổi sáng, bà Mộ của tôi! --Mộ Du Trầm
Thư Minh Yên không ngờ rằng một cuộc nói chuyện nhỏ tối qua sẽ mang đến một bất ngờ lớn như vậy vào sáng nay.
Những gì Mộ Tri Diễn nói trước đây đều đúng, không có cô gái nào không thích hoa.
Cô thích lan Nam Phi, chỉ là trước kia chưa từng có ai hỏi mà thôi.
Nhưng việc thích hoa hay không dường như có liên quan đến người gửi.
Thư Minh Yên cầm tấm thiệp trên bàn đặt vào lòng bàn tay, nét chữ trên đó dứt khoát mạnh mẽ, nét bút sắc bén.
Nhìn chằm chằm vào câu "Bà Mộ của tôi", gò má của Thư Minh Yên đột nhiên nóng lên.
Tuy hơi ngại ngùng nhưng chậu hoa này vẫn khiến cô vui vẻ cả buổi sáng.
Cửa phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, Thư Minh Yên bắt gặp ánh mắt trầm tĩnh mà thâm thúy của người đàn ông, nụ cười hơi cứng lại, vội vàng đứng dậy.
Mộ Du Trầm hôm nay ăn mặc rất giản dị, áo phông trắng và quần dài màu nâu nhạt, mái tóc ngắn lưa thưa xõa trên trán, sạch sẽ và thoải mái, dễ gần hơn nhiều so với âu phục giày da, thậm chí có cảm giác thiếu niên nhiều năm không gặp trên người Mộ Du Trầm, cảm giác trẻ trung có chút ít điềm tĩnh và chín chắn hơn.
Thư Minh Yên nhớ rằng khi anh chưa tiếp quản Mộ thị, anh thường ăn mặc như thế này ở nhà, là một chàng trai tỏa nắng và thích cười.
Nhiều năm trôi qua, khuôn mặt của anh so với trước kia không có nhiều thay đổi, chỉ là so với trước kia bớt non nớt hơn, giữa lông mày và ánh mắt cũng có thêm sự kiên nghị và thành thục do năm tháng tôi luyện.
Thấy anh đi vào, Thư Minh Yên liếc nhìn chậu hoa trên bàn cùng tấm thiệp trong tay, hơi cong môi nhìn anh: "Cảm ơn, hoa này rất đẹp."
Mộ Du Trầm khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia vui sướng: "Thích là được."
Thư Minh Yên nhớ tới trong nhà không có loại hoa này, có lẽ anh phải chuẩn bị từ sáng sớm, đột nhiên trong lòng có chút mềm nhũn, phảng phất ngọt ngào.
Thư Minh Yên nghĩ tới việc đi gặp cậu, xấu hổ nói: "Có phải cháu dậy muộn rồi không? Tối qua quên đặt đồng hồ báo thức, chú cũng không gọi cháu."
"Cũng không muộn lắm, trước đó em ngủ không ngon, nên ngủ bù thêm một giấc." Mộ Du Trầm bình tĩnh nói, "Dậy rồi thì đi rửa mặt, xuống lầu ăn sáng."
"Ừm, được." Thư Minh Yên đáp ứng, vừa định tiến vào phòng tắm, nhìn tấm thiệp còn đang cầm trên tay, không biết nên làm thế nào.
Do dự một lúc, cô cầm cuốn sách trên bàn trà lên và kẹp vào.
Cửa phòng tắm đóng lại.
Mộ Du Trầm hai tay đút túi lẳng lặng đứng ở trong phòng, ánh mắt đảo qua cuốn sách《 Mỹ học tình yêu 》 trên bàn trà, lông mày hơi nhướng lên, khóe miệng cong lên một đường cong đẹp mắt.
.
💬 Bình luận chương