Diệp Tri Ý chìa điện thoại cho tôi xem. “Bà này chưa bỏ cuộc hay sao ấy nhỉ?” Tôi lướt mắt qua, không lên tiếng. Lệ Hành Chỉ ngồi cạnh tôi, gắp cho tôi một miếng tôm nõn. “Ăn phần của em đi.” “Dạ.”
Ăn xong, Lệ Ánh Thu kéo tay tôi dặn dò đủ thứ. Đại ý là: Tốt quá rồi từ nay mẹ không phải lo lắng nữa, bao giờ hai đứa định làm đám cưới bù, có muốn đổi nhà lớn hơn không, Hỉ Bảo cứ gọi mẹ là mẹ bất cứ lúc nào con muốn nhé. Từ đầu đến cuối tôi chỉ biết đỏ tai gật đầu. Diệp Tri Ý thì ngồi cắn hạt dưa xem náo nhiệt bên cạnh.
Mười giờ đêm, tôi trở về phòng. Phòng bên cạnh vẫn sáng đèn. Tôi tắm xong, đứng ra ban công hóng gió. Gió thổi cành trầu bà lá xẻ rung rinh, qua khe hở le lói một tia sáng.
“Qua đây.” Phòng bên vọng sang một tiếng nói. Rất trầm.
Tôi nhìn về phía chậu cây trầu bà lá xẻ, sau lớp lá có một bóng người đang đứng. Lệ Hành Chỉ tựa lưng vào lan can ban công, mặc một chiếc áo dài tay mặc ở nhà màu trắng, cổ áo cài lỏng hai cúc. Trông dáng vẻ thư giãn hơn hẳn so với lúc mặc áo măng tô ban ngày. Nhưng vẫn rất đẹp trai. Đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt được.
“Định đứng mãi bên đó sao?” “Anh bảo em qua là em qua ngay, như vậy có vẻ em không có chính kiến.” Anh không nói gì nữa. Vài giây sau, anh tự bước vòng sang. Từ đoạn ban công nối liền hai phòng bước sang chỗ tôi.
Rất cao. Cao hơn cả trong trí nhớ của tôi. Mùi trà trắng quen thuộc lại thoảng tới.
“Hôm nay bị dọa sợ à?” “Một chút.” “Giận rồi?” “Cũng một chút.” “Tại sao?” “Có phải anh đã biết em là ai ngay từ đầu rồi không?”
Anh không trả lời ngay. “Diệp Tri Ý hay đăng bài trên vòng bạn bè, có rất nhiều ảnh có mặt em. Năm ngoái nó từng cho anh xem tài khoản mạng xã hội của em, bảo bạn thân nó làm thiết kế tạo hình, chụp ảnh rất đẹp.” “Rồi sao?” “Rồi anh bụng nhé. Lúc trước chị ấy là nhà thiết kế chủ lực, sau khi chị nhận đơn của cô Ôn, có vẻ cấp trên thấy chị hợp làm ứng viên được lăng xê chính hơn. Chị ấy hình như có chút ý kiến chuyện này.” “Chị đâu có nhận đơn của cô Ôn, là cô Ôn tự chỉ đích danh mà.” “Em biết, nhưng chị Khâu không nghĩ vậy đâu.” Tôi không bình luận gì thêm. Ai từng lăn lộn chốn công sở đều hiểu, có những mâu thuẫn không phải cứ giải thích là xong.
Sáng làm hai khách, mọi việc đều suôn sẻ. Đúng mười hai giờ trưa, điện thoại reo. Chỉ: Anh xuống đến nơi rồi.
💬 Bình luận chương