
Đánh giá của bạn:
Câu chuyện về hai chị em được nuôi nấng và lớn lên cùng nhau, không cùng huyết thống. Chênh lệch 6 tuổi. Giới thiệu: Câu chuyện bắt đầu khi họ gặp lại nhau. Trần Cẩn Duyệt (24): Trần Cẩn Duyệt từ bé đã có tính cách bất chấp phải có bằng được mọi thứ mình thích, đa phần là do được mẹ và Lâm Vận Thanh nuông chiều. Nào ngờ đó là lần đầu tiên cô thất bại, cũng là do Lâm Vận Thanh. Rõ ràng đêm hôm trước vừa yêu nhau mặn nồng, vậy mà ngay hôm sau mắt chị đã đỏ hoe, hỏi: "Tại sao cứ phải có tất cả mới hài lòng?" Nhưng không phải đó là điều chị đã dạy em sao? Cô không hiểu nổi Lâm Vận Thanh. Giận dỗi bỏ nhà đi 6 năm; Trần Cẩn Duyệt cũng không hiểu nổi chính mình, đã 6 năm trôi qua, tại sao lại xốc nổi về nước chỉ vì "mối tình mới" chưa rõ chưa ràng chưa gì đã bạ của Lâm Vận Thanh? Em vừa hận chị nhu nhược, vừa hận mình không thể buông bỏ. Chung quy là yêu nhưng không thể có, chẳng thể hận đến nơi đến chốn. Lâm Vận Thanh (30): Tôi nhìn Trần Cẩn Duyệt vẫn chưa chịu mở mắt. Tôi nhớ Catherine từng nói: [Tôi là Heathcliff! Anh ấy là tôi, luôn luôn và mãi mãi trong tâm hồn tôi.] (Đồi gió hú) Bây giờ, tôi là kẻ câm nước mắt lưng tròng, em ấy là người mù dằn lòng không trông, tôi là em ấy, thế giới của hai người lại chìm trong cùng một vùng biển sâu. Dựa trên ghế, giơ tay ôm em vào lòng. - Mùa đông ở Hải Thành lạnh cắt da cắt thịt, nhưng hiếm khi có trận tuyết ghé thăm. - Đoàn tàu chạy trong cơ thể tôi lại một lần nữa trật bánh. Tuyết không rơi trên Hải Thành, nhưng luôn chơi vơi trong trái tim tôi. 1. Bố của Lâm Vận Thanh và mẹ của Trần Cẩn Duyệt từng chung sống, không giấy tờ chứng nhận; 2. Lâm Vận Thanh được Trần Phương dẫn đi, là dẫn đi theo nghĩa đen, không chuyển hộ khẩu; 3. Tất cả mọi người (gồm hai nhân vật chính) đều biết hai bên không có quan hệ huyết thống hay ràng buộc về mặt pháp lý.