
Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Nhưng lúc tôi đến, mọi chuyện đã kết thúc. Nam nữ chính đã vượt qua muôn vàn sóng gió, đứng trước sự chúc phúc của tất cả mọi người, chính thức tổ chức hôn lễ. Còn nam phụ si tình, người dành cả thanh xuân để yêu nữ chính, cuối cùng chỉ có thể một mình ngồi trong quán bar, uống đến say mèm. Thấy anh cô độc giữa bầu không khí náo nhiệt, tôi không khỏi mềm lòng. Tôi bước tới. Cướp lấy ly rượu trong tay anh. Đang loay hoay nghĩ xem nên mở lời an ủi thế nào, người đàn ông trước mặt bỗng ngẩng đầu. Đường nét gương mặt sắc sảo, đôi mắt đen phủ một tầng sương mỏng vì men say. Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt ấy chạm vào tôi, nó lại bừng sáng như vừa tìm được thứ đã đánh mất từ rất lâu. Tôi sững người. Cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu khô khốc: "Uống nhiều không tốt cho sức khỏe." Vừa dứt lời, cổ tay tôi đã bị siết chặt. Một lực kéo mạnh khiến tôi mất thăng bằng, cả người ngã nhào vào lòng anh. Mạnh Ngôn Triệt ôm chặt lấy tôi. Anh vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng nói khàn đặc, khe khẽ lặp đi lặp lại như đang mê sảng. "Anh đang nằm mơ sao." Ngay sau đó. Anh cắn lên vai tôi một cái. "Tê." Tôi đau đến hít ngược một hơi. Cái quái gì vậy? Uống say rồi phát điên à? Đang còn ngơ ngác, chỗ vừa bị cắn bỗng truyền đến cảm giác mát lạnh. Mạnh Ngôn Triệt như một con thú nhỏ làm sai chuyện, cẩn thận liếm lên vết cắn do chính mình gây ra. Cả người tôi cứng đờ. Tôi dùng hết sức đẩy mạnh anh ra, lảo đảo đứng bật dậy. "Mạnh Ngôn Triệt, anh bị điên hả?" Người bị gọi tên ngơ ngác tựa vào sofa, ánh mắt mờ mịt. Một lúc sau, anh đột nhiên ngồi thẳng dậy, đưa tay dụi mạnh hai mắt. ". Hóa ra không phải mơ." Tôi hoàn toàn chẳng hiểu anh đang nói gì. Trực giác mách bảo lúc này tốt nhất nên cách người đàn ông này càng xa càng tốt. Nhưng. Anh quá nhanh. Tôi còn chưa kịp lùi lại thì đã bị anh ôm lấy eo, ép thẳng xuống ghế sofa. Khoảng cách gần đến mức chỉ cần nhích thêm một chút nữa là môi hai người sẽ chạm nhau. Tôi vội vàng nghiêng đầu tránh đi.
Đánh giá của bạn:
Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Nhưng lúc tôi đến, mọi chuyện đã kết thúc. Nam nữ chính đã vượt qua muôn vàn sóng gió, đứng trước sự chúc phúc của tất cả mọi người, chính thức tổ chức hôn lễ. Còn nam phụ si tình, người dành cả thanh xuân để yêu nữ chính, cuối cùng chỉ có thể một mình ngồi trong quán bar, uống đến say mèm. Thấy anh cô độc giữa bầu không khí náo nhiệt, tôi không khỏi mềm lòng. Tôi bước tới. Cướp lấy ly rượu trong tay anh. Đang loay hoay nghĩ xem nên mở lời an ủi thế nào, người đàn ông trước mặt bỗng ngẩng đầu. Đường nét gương mặt sắc sảo, đôi mắt đen phủ một tầng sương mỏng vì men say. Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt ấy chạm vào tôi, nó lại bừng sáng như vừa tìm được thứ đã đánh mất từ rất lâu. Tôi sững người. Cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu khô khốc: "Uống nhiều không tốt cho sức khỏe." Vừa dứt lời, cổ tay tôi đã bị siết chặt. Một lực kéo mạnh khiến tôi mất thăng bằng, cả người ngã nhào vào lòng anh. Mạnh Ngôn Triệt ôm chặt lấy tôi. Anh vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng nói khàn đặc, khe khẽ lặp đi lặp lại như đang mê sảng. "Anh đang nằm mơ sao." Ngay sau đó. Anh cắn lên vai tôi một cái. "Tê." Tôi đau đến hít ngược một hơi. Cái quái gì vậy? Uống say rồi phát điên à? Đang còn ngơ ngác, chỗ vừa bị cắn bỗng truyền đến cảm giác mát lạnh. Mạnh Ngôn Triệt như một con thú nhỏ làm sai chuyện, cẩn thận liếm lên vết cắn do chính mình gây ra. Cả người tôi cứng đờ. Tôi dùng hết sức đẩy mạnh anh ra, lảo đảo đứng bật dậy. "Mạnh Ngôn Triệt, anh bị điên hả?" Người bị gọi tên ngơ ngác tựa vào sofa, ánh mắt mờ mịt. Một lúc sau, anh đột nhiên ngồi thẳng dậy, đưa tay dụi mạnh hai mắt. ". Hóa ra không phải mơ." Tôi hoàn toàn chẳng hiểu anh đang nói gì. Trực giác mách bảo lúc này tốt nhất nên cách người đàn ông này càng xa càng tốt. Nhưng. Anh quá nhanh. Tôi còn chưa kịp lùi lại thì đã bị anh ôm lấy eo, ép thẳng xuống ghế sofa. Khoảng cách gần đến mức chỉ cần nhích thêm một chút nữa là môi hai người sẽ chạm nhau. Tôi vội vàng nghiêng đầu tránh đi.
Đánh giá của bạn: