Triệu Sĩ Nguyên vừa vào bên trong cửa, bỗng có tiếng quát khẽ:
- Ai?
Triệu Sĩ Nguyên đáp nhanh:
- Tại hạ là Long Phụng lệnh chủ Triệu Sĩ Nguyên.
Tiếp theo đó có tiếng lách cách vang lên rồi nhiều vật gì bay rào rào trong không gian.
Triệu Sĩ Nguyên đã thủ sẵn Long Đản và Phụng Chưởng nơi tay lập tức vung lên.
Bao nhiêu kim châm đều bị chàng thi triển môn công Hoá Thiết Thành Tư, hấp dẫn tất cả.
Nhưng đợt ám khí này giải trừ, nhiều đợt khác tiếp nối.
Như thế này thì biết đến bao giờ mới hết ám khí? Và chẳng lẽ chàng phải đứng đó mãi để làm một tấm bia.
Một ý niệm chợt phát sanh, chàng lạng mình xuống nền.
Bây giờ mắt chàng đã quen với bóng tối.
Chàng thấy nơi giữa nhà có hai người ngồi xếp bằng tròn, đưa cao bốn tay, lòng bàn tay chỏi vào nhau.
Họ đang dụng công, và đã đến lúc cực kỳ nghiêm trọng.
Ngoài xa xa có ba người nữa, mỗi người đứng một góc, chính ba người này vận dụng cơ quan phát xuất kim châm.
Đương nhiên họ thấy rõ chàng, trước khi chàng thấy họ.
Khi chàng lạng mình xuống, cơ quan ngưng chuyển động liền, ám khí ngưng bay ra.
Một người trong bọn thở dài thốt:
- Vì sự tình quan hệ trọng đại đến sanh mạng chưởng môn bổn phái, bắt buộc bọn bần đạo phải dùng đến thủ đoạn phi thường, đối phó với thí chủ.
Đạo nhân bước tới.
Đinh ninh là Triệu Sĩ Nguyên trúng châm ngã nhào chứ làm gì biết được chính chàng lạng người, đạo nhân định trước hết điểm vào huyệt Quan Ngươn của chàng, rồi sau đó sẽ rút mấy mũi châm ra khỏi mình chàng.
Nằm dưới nền, đạo trưởng loạn động, thì đừng trách bổn lệnh chủ hạ độc thủ với quý chưởng môn.
Đạo nhân đó giật mình, đứng dậy liền.
Đồng thời lão cất giọng căm hờn, hỏi:
- Bổn phái với thí chủ vốn chẳng từng đi lại, song phương không hề có cừu oán chi với nhau, tại sao thí chủ mấy lượt rồi tìm cách hãm hại chưởng môn bổn phái?
Đã có sẵn chủ trương, Triệu Sĩ Nguyên không chịu tỏ lộ ngay cái thiện ý của chàng, mà lại vờ hung ác đáp:
- Bổn lệnh chủ cao hứng thế nào là hành động như thế ấy, cần gì phải có oán có thù?
Đạo nhân đó trố mắt, sững sỡ. Làm gì lão nghĩ nổi là một người hại một người chỉ vì cao hứng thôi, chứ chẳng cần có thù có oán?
Triệu Sĩ Nguyên cười nhẹ bảo luôn:
- Muốn giữ an toàn cho quý chưởng môn, đạo trưởng hãy ngồi xuống rồi tự điểm huyệt mình, để mặc cho bổn lệnh chủ làm gì thì làm đối với quý chưởng môn.
Đạo nhân do dự một chút song thấy không thể cưỡng lời, đành ngồi xuống tự điểm huyệt.
Nhưng lão nghĩ nếu vâng lời như thế chẳng hóa ra lão hèn nhát quá sao? Bị người bức bách, không thể làm gì được thì thà chết còn hơn.
Lão đưa tay lên định điểm vào huyệt Thất Khảm, một tử huyệt trên thân thể con người.
Triệu Sĩ Nguyên hét lên:
- Nếu đạo trưởng liều mạng, bổn lệnh chủ hạ sát quý chưởng môn ngay.
Đạo nhân trầm giọng:
- Bần đạo không nở nhìn bổn môn thọ hại nên định quyên sinh. Nếu thí chủ không có ác ý thì muốn hạ nhục bần đạo cách nào bần đạo cũng cam tâm, miễn sao bổn chưởng môn được an toàn thì thôi.
Triệu Sĩ Nguyên quát:
- Đừng nói dài dòng, hãy tự điểm vào những huyệt Tam Lý, Thiên Kiều, Địa Cơ và Tứ Hải gấp.
Đạo nhân sợ nguy hại cho chưởng môn, bắt buộc phải vâng lời.
Triệu Sĩ Nguyên liền vận dụng chân khí, phát âm nhỏ như tiếng cánh ve, thốt với chưởng môn và đạo nhân đối diện chưởng môn:
- Xin hại vị tạm thời đình chỉ vận công, nghe bổn lệnh chủ nói đây.
Lâm vào cảnh tẩu hỏa nhập ma, chưởng môn nhân phái Võ Đang phải vào tuyết cốc phía sau núi tịnh dưỡng, thường ngày hành công để trị chứng tê bại nửa thân mình.
Ngờ đâu, sự tình bị bại lộ, kẻ gian đã mấy phen tìm đến, toan hạ thủ đoạn kết liễu mạng sống của lão.
Vốn ngại phiền nhiễu, nên tìm chốn thanh tịnh mà trị bịnh, kẻ gian lại làm kinh động mấy lượt, thành ra chứng bịnh gia tăng, nhị sư đệ là Ngươn Thanh đạo trưởng phải dùng nội lực truyền sang chưởng môn, bất chấp hậu quả cho chính mình.
Thà rằng lão hy sinh, mà chưởng môn được lành bịnh thì đó là điều đại hạnh cho toàn phái.
Triệu Sĩ Nguyên vào thạch thất đúng lúc Ngươn Thanh đạo trưởng truyền công lực cho chưởng môn.
Và chính là lúc cuộc hành công đến giai đoạn cực kỳ nghiêm trọng.
Chàng gọi làm cả hai giật mình.
Trước đó, đúng ra cả hai phải giật mình qua cuộc xô xát giữa chàng và bốn đạo nhân.
Song, họ hành công đến mức độ "Vong ngã" rồi, họ quên mình luôn nên những tiếng động đó không gây ảnh hưởng tai hại.
Bây giờ chàng gọi lại dùng ngươn khí theo pháp cách không chạm huyệt Bách Hội của họ.
Ngươn khí của chàng truyền vào làm nhiễu loạn chân khí của họ cả hai bị phân khai liền.
Cũng may, Triệu Sĩ Nguyên hết sức dè dặt, nếu chàng vận dụng ngươn khí mạnh hơn thì họ phải thọ thương.
Bốn bàn tay của hai đạo trưởng vừa rời ra, Triệu Sĩ Nguyên lập tức điểm huyệt luôn Ngươn Thanh, và chưởng môn nhaân Ngươn Thông đạo trưởng thì chàng không hề chạm đến.
Tuy không cử động được, Ngươn Thông đạo trưởng vẫn còn lý trí sáng suốt như thường.
Lão trầm giọng hỏi:
- Triệu thí chủ chế ngự tất cả mọi người, hẳn phải có dụng ý, chẳng hay thí chủ muốn gì?
Triệu Sĩ Nguyên giật mình.
Chàng nghĩ theo khẩu khí của chưởng môn thì chẳng phải đây là lần thứ nhất lão gặp chàng.
Nhưng nào phải song phương có gặp nhau thật sự đâu.
Chẳng qua các người gây nên cảnh tẩu hỏa nhập ma cho lão cải dạng giống chàng.
Bỗng chàng nảy sanh cái ý liều, nhân cái lầm này, tạo cho lão luôn cái lầm khác, chàng điểm nụ cười lạnh đáp:
- Bổn lệnh chủ có một việc muốn thương lượng với chưởng môn, song không muốn bất cứ ai dự thính.
Ngươn Thông đạo nhân chỉnh sắc mặt:
- Bổn tòa bình sanh không hề thương lượng bất cứ sự bí mật nào với bất kỳ ai.
Triệu Sĩ Nguyên cười lạnh:
- Tại hạ hỏi, là muốn lưu lại cho đạo trưởng một thể diện, chứ thật ra đạo trưởng không có chấp nhận hay không chấp nhận cũng thế thôi.
Ngươn Thông đạo trưởng thoáng giật mình:
- Thí chủ muốn xâm phạm danh dự của bổn tòa?
Triệu Sĩ Nguyên lắc đầu:
- Trái lại mới đúng đạo trưởng ạ! Bởi, tại hạ muốn bảo vệ danh dự của đạo trưởng, cũng như thanh danh của quý phái.
Vẻ khổ sở hiện nơi gương mặt của lão đạo sĩ, lão thốt:
- Cái hảo ý của Triệu thí chủ, bổn tòa không tiếp nhận nổi rồi. Bây giờ thí chủ muốn nói gì cứ nói. Bởi bổn tòa không muốn nghe thí chủ vẫn nói như thường, trước sau gì cũng nói, thà nói gấp đi khỏi phí thời gian dàn cảnh.
Triệu Sĩ Nguyên điểm một nụ cười, đoạn tieếp:
- Đạo trưởng trao tín vật chưởng môn cho tại hạ, rồi vào viện trưởng lão mà sống nốt chuỗi ngày tàn. Tín vật đó, tại hạ sẽ chọn người tiếp nhận. Tại hạ bảo đảm là điều kiện này, nếu đạo trưởng tuân hành thì danh dự của đạo trưởng sẽ được bảo vệ muôn đời.
Ngươi Thông đạo trưởng nhướng cao đôi mày:
- Thí chủ tưởng rằng bổn tòa tiếc mạng sống, bán rẻ môn phái à?
Rồi, niềm phẫn nộ bốc cao, lão gằn giọng tiếp:
- Thí chủ đánh giá nhân cách của bổn tòa quá thấp.
Triệu Sĩ Nguyên điềm nhiên:
- Đạo trưởng yên trí, chẳng phải người ngoài kế vị đạo trưởng đâu mà sợ mất môn phái.
Người kế vị đạo trưởng chính là một đệ tử của quý phái đó. Mà cũng là người mà đạo trưởng hằng quý mến nhất. Nhất định hắn không làm cho đạo trưởng thất vọng đâu.
Ngươn Thông đạo trưởng trầm lặng một lúc lâu:
- Thí chủ thử nói cho nghe, người đó là ai?
Triệu Sĩ Nguyên trịnh trọng buông từng tiếng:
- Châu Đằng Giao!
Chàng chú hết tinh thần tại hạ tự phân trần thì chừng như có cái vẻ tự đề cao cá nhân. Cho nên, tại hạ xin lão tiền bối hãy hỏi nơi Bạch Vân đạo trưởng.
Ngươn Thông đạo trưởng trầm lặng một chút, gật đầu rồi lẩm nhẩm:
- Còn tệ sư đệ họ Châu...
Triệu Sĩ Nguyên chận lời:
- Toàn là chuyện bịa đặt. Bất quá tại hạ khích thích lão tiền bối để chữa trị thương thế cho lão tiền bối. Xin lão tiền bối bỏ qua đi.
Ngươn Thông cau mày:
- Nhưng những người đó...
Triệu Sĩ Nguyên lại chận:
- Vì tại hạ cần áp duụng một phương pháp đặt biệt để chửa trị cho lão tiền bối, sợ các vị đó gây náo động mà thành ra hỏng việc, nên tại hạ bắt buộc phải hạ thủ, tạm thời chế ngự họ.
Chàng hoành tay, dùng pháp cách không giải huyệt cho cả bốn người.
Sau đó chàng cùng Ngươn Thông ra khỏi thạch thất.
Trong sơn cốc nhỏ hẹp, đệ tử phái Võ Đang đứng chật, Châu Đằng Giao có mặt trong số đó thấy Ngươn Thông đạo nhân bước ra, hết sức mừng rỡ, reo lên một tiếng, chạy tới nghênh đón.
Triệu Sĩ Nguyên gọi hắn:
- Châu đại hiệp! Bây giờ thì chắc là Châu đại hiệp lượng thứ cho tiểu đệ rồi chứ?
Nhất Mục Song Nhân Đơn Minh càu nhàu:
- Sĩ Nguyên! Ngươi lừa cả ta nữa, đáng trách đó.
Bạch Vân đạo trưởng thở phào, hướng sang Triệu Sĩ Nguyên, thốt mấy lời cảm tạ.
Ngờ đâu vừa lúc đó một tràng cười lạnh vang lên, truyền đến tai Triệu Sĩ Nguyên.
Lập tức chàng tung bỗng người lên không, vọt đi về hướng phát xuất ra tràng cười.
Nơi phát ra tràng cười ở trên cao, muốn lên đó chàng phải theo vách núi, vách đứng khó lên vô cùng, lại không có lối đi, chàng phải giở thuật khinh công tuyệt đỉnh nhảy từ mô đá tiến lên, chỉ trong thoáng mắt, chàng đã mất dạng bên trên đầu vách đá.
Trước thân pháp cực kỳ linh diệu của Triệu Sĩ Nguyên, mọi người hiện diện đều sửng sờ.
Ai ai cũng thán phục chàng.
💬 Bình luận chương