Long Nhị nghẹn hẳn một hơi trong cổ họng, phải ho khan vài cái mới thuận khí.
Nàng thật sự là, thật sự là, khẩu khí thật lớn!
Chính là muốn gả cho hắn!
Lời nói này thật sự, thật sự là, không hiểu sao lại làm cho trong lòng hắn thư thái như vậy. Nàng thật đúng là tạo cho hắn niềm vui, làm cho hắn vui vẻ a.
Long Nhị ngoác rộng miệng cười. Nàng là một manh nữ, chỉ cần không lên tiếng, hắn có thể tự do tại trước mặt nàng hiển lộ ra các loại vẻ mặt.
Long Nhị cảm thấy như vậy rất tốt, hắn không cần phòng bị cũng có thể che dấu chính mình, có thể tùy ý trêu chọc nàng, mà phản ứng của nàng vẫn luôn thú vị như vậy. Ngẫm lại càng cảm thấy vui vẻ, Long Nhị nhịn không được tiếp tục cười.
Cư Mộc Nhi trừng mắt nhìn về phía trước, vẻ mặt mờ mịt. Sau khi nàng nói câu nói kia xong, Long Nhị gia liền thấy không nói gì, ngược lại có một luồng không khí quỷ dị chạm tới mặt, đây là có chuyện gì?
Qua thật lâu sau, Long Nhị rốt cục cảm thấy vui vẻ đủ rồi. Hắn hắng giọng một cái, gọi Lý Kha tiến đến, nói:“Đám thám tử bên kia, cho bọn họ tập trung cho người khác chiếm lợi được.
“Ta cưới nàng.”
Long Nhị vừa nói lời này ra, trên mặt Cư Mộc Nhi lập tức hiện ra vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, vẻ mặt kia, giống đột nhiên tách ra mắt sáng quang hái đến.
Long Nhị lại nói:“Nàng với cha nàng trở về trước, ngủ một giấc thật tốt. Đến buổi chiều ta sẽ đến tìm nàng, chúng ta cùng đến phủ nha, đem những manh mối về vụ án thương nghị thật kỹ với phủ doãn đại nhân. Nàng không nhìn thấy hung thủ, nói miệng không bằng chứng, hẳn là phải có bằng chứng rõ ràng mới có thể tra ra hung phạm đền tội. Chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp, cứu Lã chưởng quỹ ra, như thế nào?”
“Tốt.” Cư Mộc Nhi đáp, rốt cục cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
Long Nhị kéo nàng đứng lên, đưa nàng đến tiền đường. Trên dường hai người lẳng lặng không nói chuyện, Cư Mộc Nhi trong lòng buông lỏng, lập tức cảm thấy bắt đầu buồn ngủ, mắt mơ màng bắt đầu vừa đi vừa ngủ gà ngủ gật.
Long Nhị đụng đụng khăn vải quấn trên đầu nàng nói:“Nàng còn chưa có hỏi ta hôn kỳ định như thế nào?”
“A?” Cư Mộc Nhi có chút giật mình:“Thế hôn kỳ định như thế nào?”
“Ta chỉ mới đáp ứng cưới nàng, còn chưa định hôn kỳ, nàng không sợ ta đổi ý sao?”
Cư Mộc Nhi dụi mắt lẩm bẩm:“Chỉ nghe người ta nói Nhị gia hẹp hòi, chưa từng nghe nói Nhị gia nói không giữ lời. Ta tin tưởng Nhị gia.”
Lần này Long Nhị túm lấy trượng trúc của nàng:“Ta đây cũng có thể tính là vị hôn phu của nàng, làm sao nàng có thể cùng người ngoài châm chọc ta như vậy?”
Cái từ vị hôn phu này đâm vào Cư Mộc Nhi một ít, nàng tỉnh lại, nghiêm túc đáp:“Ta rõ ràng là khen Nhị gia trọng lời hứa thủ tín, nào có nói là Nhị gia không tốt?”
“Vậy nàng nói, nghe người ta nói Nhị gia hẹp hòi là có ý gì?”
“Chính là người khác nói, không phải là ta nói.”
“Người khác nói nàng cũng không được nghe.”
Cư Mộc Nhi trong lòng ai oán, đành vuốt lông cho Long Nhị xuôi xuống:“Nhị gia nói rất đúng đây, lần tới ta sẽ không nghe.”
Hai người cứ như vậy một đường chân bước miệng nói vài chuyện vô thưởng vô phạt mà ra đến tiền đường, Cư Thắng ở đó đã sớm đợi đến chịu không nỗi phiền, điểm tâm đều đã ăn ba vòng, chống bụng khin khít. Thấy Cư Mộc Nhi đến, vội vàng bước nhanh ra đón.“Tại sao sờ một cái cầm mà lại lâu như vậy?”
“Nhị gia mời con ăn điểm tâm.”
“A, nha.” Cư phụ lập tức sinh hảo cảm hơn đối với Long Nhị. Buổi sáng tinh mơ tới quấy rầy, hắn chẳng những không tức giận, trái lại còn mời điểm tâm, thật sự là so với lời đồn đãi bên ngoài thì tốt hơn nhiều lắm.
Cư phụ hướng Long Nhị cảm tạ, mang theo nữ nhi rời đi.
Sau khi nhìn xe ngựa hai cha con Cư Mộc Nhi đi khuất, Long Nhị nhanh chóng đi về hướng chủ viện, hắn quyết định nghỉ một lát, đợi cơm trưa xong thì sai người sang phủ nha bên kia dâng bái thiếp, xế chiều đi bái phỏng Khưu Nhược Minh.
Hắn nằm chết dí trên giường, đem những chuyện xảy ra duyệt qua một lần. Chợt nhớ tới cái chuyện hôn sự gì kia, có rất nhiều chuyện cũng không có rành a. Đồ cưới, sính lễ, ba sách sáu lễ tốn bao nhiêu bạc, mời bà mối tốn bao nhiêu bạc, lễ vật, yến khách, chọn mua vật dụng……
Rõ ràng hắn không nên đáp ứng cưới nàng, chuyện này thật sự là quá không giống phong cách hắn làm việc. Hắn vẫn nên mau chóng tính toán, không có thể chịu thua thiệt, số tiền này phải mau chóng kiếm trở về mới được.
Long Nhị chỉ ngủ một canh giờ liền đứng lên thu xếp vài chuyện. Đầu tiên là kêu Lý Kha báo cáo cho hắn xem những thám tử bên kia có chút những tiến triển gì, rồi sau đó lại kiếm một quản sự tạm thời quản lý việc làm ăn của trà trang, Lã chưởng quỹ không có ở đây nhưng việc làm ăn của trà trang lại không thể loạn. Sau đó hắn phái người đến phủ nha dâng bái thiếp, lại tìm người đi hỏi thăm gần đây Cư Mộc Nhi bên kia đã xảy ra những chuyện gì.
Đợi ăn xong cơm trưa, hắn lại xem hồ sơ một lúc, lúc này mới kêu chuẩn bị xe ngựa, hắn muốn đến quán rượu Trụ Trạch đón Cư Mộc Nhi.
Kết quả đến đó, giải thích rõ với Cư phụ mục đích đến, lại phát hiện Cư Mộc Nhi vẫn chưa có rời giường. Cư phụ vẻ mặt đau lòng càu nhàu:“Khuê nữ nhà ta sau khi bị manh mắt hai năm trước, thân thể vẫn không tốt, tối hôm qua đã bị kinh hãi, lại bị thương, hoảng hốt cả đêm không ngủ. Thời điểm sáng sớm vừa về đến nhà liền nằm xuống, đến bây giờ cũng không tỉnh, gọi con bé rời giường ăn cơm nó cũng không muốn ăn, chỉ muốn ngủ. Thuốc này ta đã phải hâm nóng cho con bé mấy lần rồi.”
Long Nhị gật gật đầu, xin Cư phụ lại vào xem một chút. Cư phụ tâm bất cam tình bất nguyện, nhưng trên đường con gái trở về cũng nói buổi chiều Nhị gia sẽ đến đón nàng, dặn ông nhất định phải gọi nàng dậy, ông cũng không nên làm trái với ý muốn của con gái.
Long Nhị đợi một hồi lâu, mới thấy Cư phụ dẫn Cư Mộc Nhi ra. Nàng ngủ được một giấc, nhưng thần sắc lại như có bệnh nặng hơn, Long Nhị nhíu mi đến sờ trán của nàng:“Tại sao nàng nóng như vậy? Sau khi trở về đã uống thuốc chưa?”
“Rồi.” Cư Mộc Nhi hữu khí vô lực. Cư phụ gấp rút đi lấy thuốc đang hâm ở trên lò than bưng lại:“Nhưng cữ trưa vẫn chưa có uống.”
Cư Mộc Nhi tiếp lấy cái chén, đầu mày cau lại, nâng chén nhẹ nhàng uống, khuôn mặt nhăn nhó vì đắng, thấy vậy Long Nhị nhíu mày.
Cư Mộc Nhi uống thuốc, hữu khí vô lực hướng về phía Cư phụ nói:“Nhị gia, chúng ta đi thôi.”
Long Nhị giận dễ sợ, này là đang hướng ai kêu Nhị gia đó, hắn tự tay kéo mặt Cư Mộc Nhi quay lại:“Ta ở chỗ này.”
“A, Nhị gia chúng ta đi thôi.” Cư Mộc Nhi sững sờ lập lại lần nữa, bệnh mơ màng, khôn khéo mạnh mẽ trước kia một chút cũng không còn.
Đều đã như vậy còn đi cái gì mà đi!
Trong lòng Long Nhị mất hứng. Hắn vốn muốn nói đợi vài hôm nữa lại đến đón nàng, nhưng lại không chịu được, Cư phụ này không biết chiếu cố người khác, nào có người nào chăm sóc bệnh nhân mà cứ để bệnh nhân ngủ li bì không uống thuốc không ăn cơm.
Long Nhị quyết định này Cư Mộc Nhi về sau thuộc về hắn quản. Hắn kéo nàng đứng lên, nói:“Đi thôi, ta trước dẫn nàng xem đại phu đi, sau đó ăn cơm nghỉ ngơi. Phủ doãn bên kia trước tạm thời không đi.”
Cư phụ ngây ngốc hồ hồ ở phía sau đi theo, mắt thấy Long Nhị ôm Cư Mộc Nhi lên xe, phu xe “giá” một tiếng, xe ngựa chậm rãi chạy đi, Cư phụ giống như mới phản ứng kịp. Ông đuổi theo phía sau lớn tiếng kêu:“Nhị gia, Mộc nhi đã gặp đại phu, cũng đã có thuốc rồi.”
Đúng là không người nào để ý đến ông, xe ngựa cũng không ngừng, đi thẳng.
Cư phụ gãi gãi đầu, cũng không biết người ta có nghe hay không. Long Nhị không đến phủ doãn đại nhân, vậy tại sao còn muốn đón nữ nhi đi a?
Hơn nữa, vì sao mà giữa Long Nhị gia và nữ nhi, dường như bộ dạng rất thân cận a?
Chẳng lẽ phát sinh chuyện gì, mà người cha như ông không biết?
💬 Bình luận chương