Cận Sùng ở bên tôi rồi, vậy sau này chính là em rể của anh trai tôi.
Anh trai tôi không ưa anh, muốn cưỡi lên đầu anh lúc nào cũng được, đánh anh cũng chỉ là chuyện tiện tay - dù gì vai vế của anh cũng nhỏ hơn anh trai một bậc.
Càng nghĩ, tôi càng thấy Cận Sùng thiệt thòi quá, nói được vài câu mà mắt đã ươn ướt rồi.
Cận Sùng bật cười, kéo tay tôi lại, đưa lên môi khẽ hôn một cái.
“Anh trai em đánh anh một lần, em đau lòng một lần.”
“Vậy là anh lời rồi.”
“Nhưng mà... anh sẽ đau đó…”
"Vậy em ngoài đau lòng cho anh, có phải cũng có thể thương anh một chút không?"
Đối diện với ánh mắt mờ ám của anh, tôi hơi xấu hổ quay đầu.
Nhưng còn chưa quay đầu hẳn, sau gáy đã bị bàn tay to của anh giữ lại, rồi chịu đựng nụ hôn vừa mạnh mẽ vừa đầy tính xâm lược của anh.
Mặc dù Cận Sùng giữ gáy tôi và dùng sức, nhưng hôn quá lâu khiến lưỡi tôi thật sự không còn sức nữa.
Khi tôi nghẹn ngào đẩy anh ra, anh rất nghe lời rút lui. Nhưng cách hai giây, anh lại hôn lên trán, mắt và chóp mũi tôi. Sau đó, ánh mắt nóng bỏng ấy nhìn chằm chằm tôi: "Lần trước em bôi thuốc cho anh, anh đã muốn làm vậy rồi."
16
Lần đầu, Cận Sùng đưa tôi đến trường học đã được lên tường tỏ tình, còn được em đợi rất lâu rồi, sau này sẽ đổi lại anh đợi em."
“Khương Túc Vi, đừng nghĩ lung tung, anh yêu em.”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt thâm tình của anh, tìm thấy cảm giác an toàn thuộc về mình.
Trong trò chơi theo đuổi tình yêu mà người dũng cảm chiến thắng này, tôi rất chắc chắn, tôi đã tìm thấy tình yêu duy nhất một lần này.
💬 Bình luận chương