Trần Thương từ phòng ở phòng trực ban một cái nồi nấu chút gì ăn khi đói
Sáng sớm mặt trời cực kỳ dễ chịu mát mẻ khiến cho người ta có loại cảm giác tâm thần thanh thản.
Ăn xong bữa sáng, Trần Thương chợt phát hiện thân thể đã hồi phục, không mệt mỏi như lúc phẫu thuật xong nữa.
Anh dứt khoát đứng dậy đi dạo một vòng quanh công viên.
Vào giờ phút này, công viên phi thường náo nhiệt, đoàn nghệ thuật người già như cũ đang tập hát, âm
...
...
Hồi tưởng lại ánh mắt hai người Tôn Thẳng cùng vang hữu lực mười phần hoài cựu, ông lão mang theo cháu trai ở bên rừng cây nhỏ chơi đùa chơi trò chơi. Giờ này, rất khó nhìn thấy thanh niên nam nữ trẻ tuổi, trên cơ bản công viên hiện tại là thế giới của người già
Đi ngang qua một loạt hành lang, Trần Thương nhìn các phụ nữ trung niên ngồi ở đằng kia nói chuyện phiếm, tim Trăn Thương bỗng nhiên đập thình thịch.
Nơi này chính là hành lang nối danh xem mắt.
Trần Thương nghe nói những phụ nữ này trong tay có vô số danh sách người độc thân cần giới thiệu, đối với họ giới thiệu đối tượng cùng chơi giống nhau.
Bất quá nghĩ tới nghĩ lui, Trần Thương cố ngăn chặn lại xúc động mãnh liệt muốn tìm đối tượng trong lòng. Sau khi dạo qua một vòng, anh cảm thấy buồn ngủ dứt khoát về nhà đi ngủ.
Tỉnh lại sau giấc ngủ đã là ba giờ chiều, theo thói quen căm lấy điện thoại, nhìn một chút xem điện báo cùng tin tức.
Khoan hãy nói, người quan tâm mình còn thật nhiều.
10010 nói với mình tháng sau tốn hao hạn mức không đủ, cần nạp tiền.
💬 Bình luận chương