Cành ô liu đột nhiên chìa ra trước mặt, nhận hay không nhận?
Tạ Minh Triết vừa phấn khích vừa vui mừng, Nhiếp thần mời cậu gia nhập Phán Quyết chứng tỏ bản thân cậu rất có thiên phú trong việc chế tạo thẻ bài, nếu không thì hai vị tuyển thủ chuyên nghiệp Nhiếp Viễn Đạo và Sơn Lam sẽ không đích thân ra mặt, còn đưa ra cái giá 300 ngàn để mua câu lạc bộ. Vậy nên, đa số nhà thiết kế thẻ bài gốc có chỉ số tinh thần tương đối cao đều tự mình thiết kế thẻ bài, tự mình thi đấu, chỉ có những ai không đạt được điều kiện về tinh thần, hoặc tuổi tác không cho phép thi đấu kịch liệt nữa thì mới trở thành nhà thiết kế chuyên nghiệp.”
“!!!!” Tạ Minh Triết nghe thế liền sợ hãi.
May mà cậu đề phòng, không bị dụ dỗ bởi lợi ích trước mắt, qua loa đáp ứng lời mời của câu lạc bộ Phán Quyết.
Một khi trở thành nhà thiết kế thẻ bài của Phán Quyết, từ nay về sau thì tất cả bản quyền thẻ bài cậu thiết kế đều nằm trong tay câu lạc bộ Phán Quyết, đây chẳng phải là tự trói mình vào một thân cây sao? Còn không bằng tự do tự tại, thiết kế thật nhiều thẻ tốt đem đi bán!
Mặc dù hiện tại Tạ Minh Triết chỉ mới bán một tấm thẻ, nhưng vạn sự khởi đầu nan, có cái thứ nhất thì tự nhiên sẽ có cái thứ hai thôi.
Bản quyền của thẻ Võ Tòng đã bị Nhiếp thần mua đứt với giá cao, trong lòng Tạ Minh Triết có một cảm giác mơ hồ —— chẳng lẽ người ở thế giới này không biết Võ Tòng là ai sao? Cậu cảm thấy thiết kế của thẻ bài rất bình thường mà, không phải chỉ là điển tích “Võ Tòng đánh hổ” trong Thủy Hử thôi ư? Tại sao Lam thần lại cực kỳ tán thưởng hình tượng này chứ?
Nghĩ vậy, Tạ Minh Triết không nhịn được hỏi Bàng Vũ: “Anh Vũ, anh từng đọc qua [Thủy Hử] bao giờ chưa?”
Bàng Vũ sửng sốt: “Thủy Hổ? Loài hổ có thể bơi tung tăng trong nước sao?”
“…” Tạ Minh Triết dở khóc dở cười, cậu liền hỏi tiếp cho chắc chắn, “Tào Tháo, Lưu Bị, Tôn Quyền, anh có biết mấy người này không?”
Vẻ mặt Bàng Vũ dại ra: “Mấy người đó là ai?”
Tạ Minh Triết hỏi tiếp: “Anh có nghe qua Tôn Ngộ Không, Giả Bảo Ngọc chưa?”
Bàng Vũ phì cười: “Chưa nghe bao giờ, đều là tên của bạn học nhà chú sao? Mấy cái tên nghe thiệt thú vị nha.”
“…” Trái tim Tạ Minh Triết đập kịch liệt.
Mình đúng là thằng ngu!
Lúc trước khi vẽ xong “Đại Ngọc chôn hoa”, đi chợ đen bán thẻ, mình phải nhận ra ngay chứ —— tất cả mọi người, không một ai biết Lâm muội muội là ai cả, chỉ nói tấm thẻ này có hình tượng và nét vẽ rất xinh đẹp, ông chủ thu mua thẻ cũng chỉ nghiên cứu thuộc tính thẻ bài chứ hoàn toàn không để ý gì tới hình tượng tinh tế của Đại Ngọc chôn hoa.
Lúc đó cậu cứ tưởng là thẻ bài ở thế giới thẻ sao rất nhiều, thẻ cậu vẽ quá bình thường nên mới không được hoan nghênh. Bây giờ nhìn lại, thì ra không phải thẻ của cậu không tốt, mà căn bản là mọi người không hề biết tới nhân vật cậu vẽ ra, còn nghĩ rằng đây chẳng qua chỉ là một cô gái đang khóc mà thôi.
Hiển nhiên Nhiếp Viễn Đạo, Sơn Lam cũng không biết tới Võ Tòng, nên mới cảm thấy thiết kế của cậu cực kỳ tốt, còn đích thân chạy đi tìm cậu.
Dường như nền văn hóa của thế giới này hoàn toàn không giống với Trung Quốc ở Trái Đất thế kỷ 21, có lẽ là do lịch sử nhân loại đã phá hủy nền văn minh rực rỡ trong quá khứ kia.
Thảo nào bản đồ sao trong game chỉ có sao Kim, sao Mộc, sao Hỏa và những hành tinh khác —— nhưng lại không có Trái Đất.
Lúc đó cậu cũng đã thấy rất kỳ lạ, nếu như thế giới thẻ sao lấy bối cảnh là “Thái dương hệ” thì nơi ở của nhân vật phải là Trái Đất chứ? Tại sao lại chạy tới chòm sao Song Tử?
Lịch Tinh Tú năm 3001 cách năm 2018 trước khi cậu sống lại cũng không biết đã qua bao nhiêu cái thế kỷ rồi.
Thế mà những văn hóa rực rỡ cùng với lịch sử văn minh Trung Hoa năm ngàn năm kia đã biến mất ở thế giới này sao?
Tạ Minh Triết thở sâu, ổn định trái tim đang đập kịch liệt.
Cậu nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng —— quá xem thường tiềm lực chế tạo thẻ bài của mình, còn tưởng mình không có một chút thiên phú nào, thẻ bài làm ra vô cùng bình thường, thẻ Đại Ngọc và Võ Tòng bản thân chế ra lại đem đi bán giá thấp ở chợ đen, thật đúng là một thằng ngu.
Nhưng hiện giờ cậu đã biết, kỳ thật bản thân mình có một tài sản vô cùng quý giá —— một kho tàng tri thức phong phú rộng lớn như vũ trụ bao la mà không ai có thể tưởng tượng nổi.
Võ Tòng đã bán đứt bản quyền với giá 300 ngàn, nhưng Thủy Hử lại có 108 anh hùng.
Đại Ngọc vẫn chưa bán, đối tượng mà kỹ năng nhằm vào lại khá rộng, chắc chắn giá bán ra cũng không thấp hơn Võ Tòng, hơn nữa còn có ‘Mười hai cô gái đầu bảng ở Kim Lăng’!
Ngoài ra còn có rất nhiều nhân vật có thể chế tạo thành thẻ bài thuộc [Tam Quốc] mà cậu yêu thích nhất.
Tạ Minh Triết siết chặt hai tay, cả người tràn đầy năng lượng.
Cậu thích đọc tiểu thuyết, tiếc là không thể viết tiểu thuyết, không cách nào có thể phục hồi lại những chuyện xưa kia giống y như cũ.
Nhưng mà, cậu có thể đem những chuyện xưa đặc sắc đó vẽ lên thẻ bài của chính mình!
💬 Bình luận chương