Ban đêm Thẩm Minh Quyết lái xe trở về. Ninh Vãn đi lấy một túi thuốc, cùng Thẩm Thư Vân về nhà.
Ngày hôm sau, vẫn phải đi làm —— đều là người trưởng thành rồi, sao có thể tùy tùy tiện tiện vì phát sốt mà xin nghỉ chứ? Vì thế, hết thảy cứ theo lẽ thường, giống như chưa có gì xảy ra.
Nhưng rõ ràng có cái gì đó lặng yên mà thay đổi.
Sự thay đổi thể hiện từng chút từng chút trong sinh hoạt, ví như Thẩm Thư Vân thi thoảng không kìm được nhớ tới Ninh Vãn, ví như Thẩm Thư Vân luôn nhân nhượng yêu cầu của Ninh Vãn, anh cũng không thể diễn tả những điều này thành lời.
Ninh Vãn sau đó lại đi tìm bác sĩ, bác sĩ nói, nếu thật sự không có cách nào có thể không phải muốn rời đi nhanh, cứ đứng đực ra đấy làm sao được, giải thích càng phiền toái.”
Thẩm Thư Vân há miệng th* d*c, bị trình độ vô lại của Ninh Vãn cả kinh nói không nên lời.
“Được rồi, Vân ca, đừng tức giận,” Ninh Vãn đem đồ xách trên tay đặt lên bàn việc Thẩm Thư Vân, nâng nâng cằm, “Mấy thầy cô khác đều đang nhìn kìa.”
Thẩm Thư Vân nhìn quanh bốn phía, xác thật có hai ba thầy cô đang nhìn, hơn nữa lúc này có nhiều thầy cô khác ở văn phòng nghỉ ngơi, đành phải hạ giọng: “Cậu tới làm gì!”
“Em tới đưa thuốc cho anh, anh ngày hôm qua không uống thuốc ổn định tin tức tố đúng không? Hôm nay lại quên mang…… Em sợ anh ở trường học xảy ra chuyện.” Ninh Vãn dùng tay đẩy một cái túi hồng nhạt khác, từ bên trong lấy ra một cái hộp nho nhỏ hình tam giác “Còn cái này là quà cho anh. Anh uống thuốc xong sẽ cho anh.”
Cùng Thẩm Thư Vân ở chung hơn hai tháng, Ninh Vãn dần dần thăm dò một ít thói quen sở thích của Thẩm Thư Vân, biết Thẩm Thư Vân thích ăn đồ ngọt, thích nhất chính là bánh kem, trên đường tới, cậu cố ý vòng qua bánh kem cửa hàng một chuyến.
Thẩm Thư Vân bóc vỉ thuốc, nuốt xuống hai viên, sau đó nhìn chằm chằm Ninh Vãn: “Được rồi, tôi uống rối, cũng không có việc gì, cậu đi nhanh đi.”
Ninh Vãn đem cái hộp nhỏ đặt trong lòng bàn tay Thẩm Thư Vân: “Được rồi, em đi đây, buổi tối gặp.”
Đợi Ninh Vãn đi rồi, Thẩm Thư Vân mới ngồi xuống mở ra, bên trong là một miếng bánh kem ngàn tầng hình tam giác.
Thẩm Thư Vân ăn qua một miếng.
Thẩm Thư Vân cắn nĩa nhựa, l**m miếng bơ dính trên miệng, ngọt ngào mà có chút sầu khổ len lỏi, anh cùng Ninh Vãn rốt cuộc là quan hệ gì?
Là yêu đương sao?…… Yêu đương chính là như vậy sao?
Thẩm Thư Vân chậm rãi sờ lên phía sau cổ, sau lớp cổ áo sơmi, có một chỗ hơi nhô lên, tuyến thể……
Anh nhớ đến lần trước, Ninh Vãn như quá mức chủ động khiến cậu bỏ chạy, anh sợ rằng mình chẳng còn dũng khí lại lần hai.
Thẩm Thư Vân chậm rãi chống tay lên bàn, vùi mặt vào lòng bàn tay.
Ninh Vãn a, nếu cậu thật sự thích tôi, xin hãy nói với tôi một lời.
Đừng lúc nào cũng như gần như xa…… Xin đừng khiến tôi lúc nào cũng trong tình trạng lo được lo mất.
Hết chương 11
💬 Bình luận chương