Đường Ý Xuyên hai mắt sung huyết, muốn đẩy hắn ra, nhưng sức lực nào địch nổi một Alpha mới hơn hai mươi tuổi, kết quả tự nhiên là không tránh được, tức giận kêu to: “Ốc Ba Nhĩ, buông tôi ra!”
Người đàn ông tên Ốc Ba Nhĩ híp híp mắt, hắn khép hờ đôi mi dài che đi đôi mắt to thâm thúy, không biết người này đang có cảm xúc gì: “Nguyên lai anh còn biết kêu tên lão công là Ốc Ba Nhĩ.”
Theo sau, Ốc Ba Nhĩ mở đôi mắt màu xanh lên, như là một chú sư tử đầy nguy hiểm, nhìn Ninh Vãn tràn ngập địch ý, kéo tay ôm hông Đường Ý Xuyên thật chặt, ý muốn công khai chủ quyền nói: “Ngại quá, Đường làm phiền anh rồi.”
Ninh Vãn không có đáp lại khiêu khích của hắn, nhướng mày nhìn phía Đường Ý Xuyên, hỏi: “Hắn là gì của anh?”
“Tôi đương nhiên là Alpha của anh ấy!” Ốc Ba Nhĩ nâng cao âm lượng, “Anh là ai? Từ nơi nào ra tới!”
“Alpha?” Ninh Vãn huýt sáo, cố ý trêu đùa thanh niên trước mặt thoạt nhìn còn trẻ hơn cậu vài tuổi, “Thế sao tôi đây vẫn ngửi được mùi tin tức tố Omega của anh ấy ta…… Cậu còn chưa ở ngăn đông chỗ tầng hai tủ lạnh nhé.”
Ninh Vãn gật đầu, lại đem mặt quay lại, nhìn chằm chằm màn hình máy tính.
Dì Ngô xoa tay, đối người lãnh đạm như Ninh Vãn có chút không thích ứng, nhưng nghĩ nghĩ vẫn cảm thấy hẳn nên đem việc này nói cho Ninh Vãn, vì thế mở miệng nói: “Ninh tiên sinh, ngày hôm qua lúc đong dọn phòng, tìm được một cái notebook —— cuốn vở rớt phía sau tủ nhỏ, tôi cũng là ngẫu nhiên thấy. Xem chữ viết hẳn là của Thẩm tiên sinh, ngài muốn xem một cái không?”
Ninh Vãn đột nhiên ngẩng đầu, trong nháy mắt, đôi mắt sáng như sao băng nơi chân trời: “Ở đâu?”
“Ngài chờ chút, tôi đi lấy.”
Dì Ngô thực mau liền đem vở cầm xuống, giao cho Ninh Vãn. Ninh Vãn bỏ máy tính trên đùi đặt một bên, mở ra cái cuốn vở nho nhỏ —— xác thật nét chứ Thẩm Thư Vân, thanh tú không cẩu thả.
Cuốn tập này chẳng còn mới, thoạt nhìn nhữ đã dùng hai ba năm, bên trong nội dung cũng không có gì thực đặc biệt, đều là ghi chú thực đơn.
Ninh Vãn ánh mắt nhu hòa, cậu biết Thẩm Thư Vân vẫn luôn thích nấu nướng, tay nghề không tồi, nhưng khi cậu lật đên trang thứ sáu, ánh mắt cứng lại.
Đó là công thức thịt thăn chua ngọt.
Dưới ghi chú cách làm, viết mấy hàng chữ nhỏ ——
【 món này Ninh Vãn thực thích ăn. 】
【 lần này em ấy nói cho ít đường, lần sau làm phải cho nhiều đường hơn chút. 】
Ninh Vãn ngơ ngẩn nhìn chằm chằm hai hàng chữ nhỏ, ngón tay run rẩy xoa hai dòng chữ, tựa hồ đang v**t v* người yêu ôn nhu ấy.
Tiếp theo, cậu lật trang kế, cách vài tờ sẽ có đủ loại đánh dấu, đánh dấu mỗi một cái đều là có liên quan đến mình.
【 em ấy không thích vị đắng, hôm nay ăn khổ qua mà nhăn nhó như đứa trẻ. 】
【 em ấy thích đồ ăn khẩu vị hơi nặng, làm đồ hấp cơ bản đều không quá cảm thấy hứng thú. 】
【 này chính là khẩu vị em ấy thích. 】
【 nướng hơi lâu chút, em ấy thích ăn thịt tương đối mềm. 】
Mỗi một chữ, đều là tình yêu Thẩm Thư Vân thầm lặng từng ít một đối với cậu.
Ninh Vãn đáy mắt lệ đã đong đầu, cậu hơi nắm góc cuốn tập, đau đến phát run —— bởi vì trên đó mỗi một đánh dấu, đều như đang cười nhạo cậu hối hận muộn màng biết bao.
Thẩm Thư Vân trước nay đều ngốc như vậy, cách yêu của người ấy vĩnh viễn là tế thủy trường lưu (tình yêu từng chút một mà dài lâu), lặng lẽ không tiếng động…… Ninh Vãn không khỏi nghĩ, khi cậu và Thẩm Thư Vân cùng nhau mấy ngày nay, chính mình rốt cuộc bỏ lỡ bao nhiêu thứ tình cảm lặng lẽ ấy của Thẩm Thư Vân đây?
Ninh Vãn hối hận, thật sự hối hận, cậu chỉ muốn tìm được Thẩm Thư Vân, sau đó gắt gao ôm lấy người ấy, nói với anh một câu thực xin lỗi.
Không, không.
Muốn trước lúc nói ra câu thật xin lỗi chính là ba chữ, anh yêu em.
Hết chương 36
💬 Bình luận chương