Ánh mắt Bạch Đường vô thức dừng lại nơi cổ áo sơ mi mở rộng, nơi cơ ngực rắn chắc, săn chắc như điêu khắc hiện ra ngay trước mắt.
“Bảo bối thích nhìn như vậy hả?” Trì Yến Đình ghé sát, giọng trầm thấp, mang theo tia trêu chọc.
【Mẹ nó! Vai ác cũng thật biết cách mặt dày!】 007 lặng lẽ tru lên trong đầu Bạch Đường.
“Mà công nhận, 77 à… ngoại hình và dáng người của anh ta đúng là không thể chê được.”
【Thỏ Bảo, mắt cưng cứ nhìn chằm chằm như vậy nữa là đen tối mất rồi!】
Bạch Đường xấu hổ đỏ mặt, lập tức che tai, úp mặt vào ngực Trì Yến Đình: “Không nghe không nghe!”
007: 【】Cái này rõ ràng là giai đoạn phản nghịch rồi.
“Đừng nhúc nhích nào.” Trì Yến Đình nhéo nhẹ sau gáy cậu, chỗ da thịt trắng mịn run rẩy theo động tác.
Tên này đúng là tràn đầy năng lượng thật.
Nhưng mà… thôi kệ, đã đẹp trai, body chuẩn, lại còn tình nguyện bị mình bao dưỡng… có kém định lực một chút cũng không sao.
Trì Yến Đình bị ánh mắt long lanh, hơi lả lơi của Bạch Đường nhìn đến mức toàn thân nóng rực. Hắn nhịn không nổi, vươn tay nhéo nhẹ gò má mềm mềm kia.
Cảm giác trong lòng bàn tay vừa mịn, vừa ấm.
Bạch Đường cười lém lỉnh, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt tinh quái.
Trì Yến Đình cuối cùng không kiềm được nữa, cúi xuống ôm lấy gáy cậu kéo lại gần.
Cảm giác như thể dã thú vừa ngoạm lấy con mồi ... không đường trốn chạy.
Nụ hôn kết thúc, Trì Yến Đình ghé sát bên tai thì thầm: “Bảo bối, đừng để tôi phát hiện em thân mật với ai khác... nếu không thì...”
Bạch Đường: “...”
【Tôi cười chết mất! Đường Đường, mau nhân lúc khí thế đang lên, dạy cho vai ác một bài học đi!】
“Xem ai hành ai tới chết trước nào!” Bạch Đường bùng nổ, gằn từng chữ, gương mặt ngây thơ mà lời nói thì...
Trì Yến Đình trừng mắt, sốc thật sự.
Bảo bối nhỏ của hắn sao lại có thể dùng gương mặt trong sáng như thiên thần để nói ra mấy lời hoang dại đến vậy?
“77, hắn bị dọa rồi phải không?”
【Thỏ Bảo… tôi cũng bị cưng dọa luôn rồi đó.】
“Vậy thì chứng tỏ tôi giỏi lắm.”
【Thỏ Bảo lợi hại nhất!】
Phía sau xương cùng, chiếc đuôi thỏ nhỏ giấu trong quần khẽ ngọ nguậy phấn khích. Bạch Đường nghển cổ, đắc ý hỏi: “A Đình, sợ rồi hả?”
Trì Yến Đình nhìn thỏ con mặt mày đắc ý, giọng dịu dàng như dỗ dành: “Bảo bảo, mấy lời như vậy chỉ có thể nói với người yêu của mình thôi. Mà tôi là người yêu của em, em cũng chỉ có thể có mình tôi là người yêu, hiểu không?”
Bạch Đường gật đầu: “Được rồi.”
Dù sao cậu cũng chẳng muốn có nhiều người yêu làm gì.
Sau khi ôm ấp thỏ con một hồi, Trì Yến Đình quay lại công ty xử lý công việc. Để tránh có chuyện xảy ra, hắn còn đặc biệt sắp xếp một vệ sĩ cả sự nghiệp tôi sụp đổ!”
Bạch Đường nghe mà mặt dần lạnh, lông mày nhíu lại.
Trì Yến Đình chỉ nói với cậu chuyện chụp lén, không nói gì về việc bán ảnh cả...
“Thanh Sáng, sai là sai. Anh là người trưởng thành, phải biết cái gì không được làm ...nhưng anh vẫn làm.”
“Bạch Đường! Cậu đang ép tôi chết sao?! Rõ ràng là cậu quyến rũ tôi trước! Là cậu sai!”
Cậu mệt mỏi, giọng nói cũng dần trầm xuống: “Tôi chưa từng quyến rũ ai cả. Tôi tưởng chúng ta là bạn tốt.”
“Bạn bè cái con khỉ! Cậu ôm được kim chủ thì coi thường loại người như tôi à?! Tôi nói cho cậu biết, cậu không cao quý gì hơn tôi đâu! Cậu cũng chỉ là loại người đê tiện đi dụ dỗ đàn ông!”
“Cậu tưởng có bao nhiêu người đã ngủ qua với cậu? Cậu hại tôi như vậy, cậu cũng đừng hòng sống yên!”
Bạch Đường cứng người, mắt đỏ hoe, tay cầm điện thoại run lên.
Đây… vẫn là Tô Thanh Sáng mà cậu từng coi là người bạn đầu tiên sao?
Có lẽ, ngay từ đầu… cậu chưa từng thật sự hiểu con người đó.
“Lo mà tự giải quyết đi.”
Cúp điện thoại rồi, Bạch Đường ngồi bất động trên sofa rất lâu.
“…77, tôi thấy hơi khó chịu.”
【Thỏ Bảo ngoan, đừng buồn vì một kẻ tồi tệ như vậy.】
007 nhẹ giọng an ủi.
【Thỏ Bảo à, tình bạn của loài người thường chỉ là nhất thời, không ai có thể đồng hành bên ai cả đời. Nhưng tôi 77 sẽ luôn ở bên Thỏ Bảo, mãi mãi.】
💬 Bình luận chương