Lâm Lôi đứng ngay trước thi thể của Mã Đặc, nhìn liếc qua rồi thở dài một hơi, bất giác không tự chủ được đưa tay sờ lên bụng.
Nơi đó có một vết thương, một vết thương thiếu chút nữa đã lấy đi tính mạng của chính hắn.
"Ngươi so với Ny Na tính ra còn thua xa lắm." Lâm Lôi lắc đầu thờ dài một tiếng, trên thực tế tên Mã Đặc này cũng chẳng có giao tình gì nhiều cho lắm, chỉ là một chút quen biết ngắn ngủi trên đường mà thôi, mà một chút quen biết ngắn ngủi ấy không đủ để làm cho Lâm Lôi có thể tin tưởng vào hắn được.
Huống hồ chi ...
Kinh nghiệm trải qua chuyện với Ny Na một lần, Lâm Lôi dĩ nhiên không thể dễ dàng đưa lưng ra cho người khác muốn làm gì thì làm như vậy.
"Chi, chi ..." tiểu Ảnh thử Bối Bối lúc này đang cắn cái túi da đeo sau lưng của Mã Đặc lôi tới, vội vàng dùng linh hồn truyền âm với Lâm Lôi: "Lão đại, nhanh mở ra nhìn thử xem, xem có bao nhiêu ma tinh hạch a, suốt một tháng nay có nhiều sát thủ muốn giết huynh nhưng chưa có một sát thủ nào có túi đồ nhiều ma tinh hạch như của tên sát thủ đầu tiên hết."
Đức Lâm Kha Ốc Đặc cũng xuất hiện bên cạnh Lâm Lôi.
"Lâm Lôi, tiểu Ảnh thử ngươi dạy bảo thế nào mà hình như có vẻ ưa thích ma tinh hạch ghê nhỉ." Đức Lâm Kha Ốc Đặc cười nói.
"Hình như có phần đúng là như vậy." Lâm Lôi khoa tay cầm lấy túi da nhanh chóng mở ra, đồng thời cùng Bối Bối đàm luận: "Bối Bối, lần này ngươi giết tên Mã Đặc, hình như không có dùng đến hàm răng sắc bén mà chỉ dùng có cặp móng vuốt. Sao lại không dùng vũ khí lợi hại nhất là hàm răng vậy?"
Bối Bối đứng thẳng dậy, kiêu hãnh ngẩng đầu lên kêu to: "Chi, chi ..." đồng thời truyền âm nói: "Lão đại, thực lực của Bối Bối ta lợi hại thế nào thì huynh cũng đã thấy rồi. Móng vuốt có thể không so bì được với hàm răng, nhưng cái tên Mã Đặc quá âm hiểm này, cần gì phải dùng đến miệng của ta chứ." Đồng thời Bối Bối cố ý làm một động tác mô phỏng theo kiểu nhổ nước bọt xuống đất.
Một con tiểu Ảnh thử thế mà lại đứng thẳng lên cố ý phun nước miếng, trời ạ, ánh mắt thực sự là giống người y hệt. Lâm Lôi thấy vậy cũng phải bật cười. Bạn đang đọc truyện được , Lâm Lôi cũng từ từ tiến gần vào vùng trung tâm của Ma Thú sơn mạch, số lượng lục cấp ma thú cũng ngày một nhiều hơn, Lâm Lôi càng ngày càng thêm kinh hãi.
Ngày thứ bốn mươi sáu từ khi Lâm Lôi tiến vào Ma Thú sơn mạch ...
"Oa ..."
Mặt hồ đang yên bình bỗng sinh ra một gợn sóng, chỉ thấy một bóng người từ đáy hồ ngóc lên, đúng là Lâm Lôi, Lâm Lôi đang dùng một miếng vải thoải mái lau khắp thân mình.
Tiểu Ảnh thử Bối Bối đang ở trên bờ cũng rất hâm mộ, "Chi, chi ..." kêu vang một tiếng bay lên không, rồi sau đó lao thẳng xuống giữa hồ nước. Lâm Lôi thấy cảnh đó chỉ cười cười mà tiếp tục tắm rửa tiếp.
"Ha ha, đừng quậy, Bối Bối, đừng có quậy" Lâm Lôi nhịn không được bật cười.
"Hóa ra lão đại huynh cũng sợ chọc lét." tiểu Ảnh thử hứng phấn từ đáy hồ nhảy lên, trên mắt lưu lại một vẻ đắc ý.
Lâm Lôi cười cười đi lên bờ, lấy từ trong túi ra một bộ quần áo để thay. Sau khi tắm rửa thay quần áo quả thực là nhẹ nhàng thoái mái hơn nhiều, sau đó hắn đem bộ quần áo lúc trước ra bên cạnh hồ giặt giũ rồi treo lên lên một cành cây gần hồ. Mặt khác, Lâm Lôi nhảy lên trên một chạc cây của một cây đại thụ khác, nằm trên đó nhìn tiểu Ảnh thử Bối Bối quậy phá trong hồ nước.
Chỉ thấy Bối Bối thích thú lúc thì từ mặt nước vọt lên, trong phút chốc lại chìm vào trong mặt nước hồ, rồi phút chốc lại nhảy ngược lên ...
''Ầm!'' ''Ầm!'' ''Ầm!'' ''Ầm!'' ...
Mặt đất chợt phát ra những tiếng động ồn ào, hơn nữa tiết tấu của tiếng động tựa hồ như là tiếng nện của bước chân, trong lòng Lâm Lôi không khỏi chấn động, trực tiếp hướng về nguyên nhân phát ra âm thanh - phía nam hơn trăm thước nhìn lại, chỉ thấy một cái bóng to lớn mơ hồ xuất hiện tại giữa rừng rậm bên hồ phía nam, gần như trong chốc lát, Lâm Lôi cuối cùng đã thấy rõ mục tiêu.
Một thân hình cao to khoảng hai tầng lầu, toàn thân bao phủ tầng tầng các lớp lân giáp đỏ rực như lửa giống như tấm khiên, lại còn có bộ lân giáp chắc khoẻ bao trùm toàn bộ tứ chi, đặc biệt là một cái đuôi linh hoạt như một cây roi dài chiếm tới hơn nửa thân hình. Hai con mắt to như hai cái đèn lồng, ánh lên giống màu hồng của hồng bảo thạch đang nhìn chăm chăm vào mặt hồ, lỗ mũi thỉnh thoảng lại phun ra những làn khói trắng ẩn chứa mùi vị của lưu huỳnh.
Lâm Lôi cả người bỗng rụt lại như con mèo bị cắt đuôi, thân thể có chút khẩn trương, kích động hẳn lên.
"Tấn mãnh long, thất cấp ma thú 'Tấn Mãnh Long'!"
💬 Bình luận chương