Lâm Lôi ngẩng đầu nhìn về phía hơn trăm con cự long đang vần vũ không ngừng xoay quanh trên không trung. Mỗi con hoả long bên ngoài thân toàn là hoả diễm làm cho nhiệt độ không khí không ngừng tăng lên, mà trong khi đó khí lạnh từ lân giáp màu xanh biếc của Lục long lại tản ra băng hàn chiến khí khiến lòng người nguội lạnh
Băng hỏa lưỡng trọng thiên a!
Mà ở phía dưới Lâm Lôi, hai con bát cấp ma thú khổng lồ 'Tấn Mãnh Long' lại còn nghiêng đầu thích thú nhìn hắn. Lúc này Lâm Lôi đang lơ lửng giữa không trung cách mặt đất khoảng bảy mươi thước, căn bản không có chỗ để trốn chạy. Mà đám cự long bay lượn trên không trung này cũng đều hướng ánh nhìn về phía hắn.
Trí tuệ của bát cấp ma thú tuyệt đối không dưới nhân loại, Lâm Lôi lẽ nào không biết. Giờ đây đám cự long coi mình chẳng khác con kiến là mấy, việc sống chết của mình với đối phương căn bản chẳng cần quan tâm, cái bọn chúng cần chính là ... mình có thể đem lại cho bọn chúng một chút vui thú trong cuộc sống dài đằng đẵng này hay không.
Hí lộng!
Giống như nhân loại hí lộng một con kiến con, khi không còn hứng thú là một cước đạp chết.
"Ta thực không muốn giống như một con kiến hôi, Bối Bối." Lâm Lôi cùng Bối Bối nhìn nhau." Chuẩn bị chạy thôi!"
"Vù!"
Cả người Lâm Lôi cực nhanh hướng xuống phía dưới mà đáp xuống, dựa vào thể trọng cùng với phụ gia của 'Phi Hành Thuật', toàn thân Lâm Lôi tựa như một cây chuỳ nặng đập mãnh liệt xuống mặt đất, song khi tới gần sát mặt đất, thân hình đột nhiên đứng sững lại. Từ quá trình cực nhanh đến ngừng lại đột ngột làm cho máu trong cơ thể hắn bị dồn ép sôi trào, thiếu chút nữa là bị hộc máu a.
"May mà mình chẳng những là ma pháp sư mà còn là tứ cấp chiến sĩ nên thân thể mới kháng trụ được."
Hiện phía sau người là hai 'Tấn Mãnh Long' khổng lồ, còn trên trời là hơn trăm con cự long khổng lồ đang giương đôi cánh to khủng khiếp. Cố không ít thì nhiều, Lâm Lôi trực tiếp hướng tới vùng hoang vu phía trước mà vọt đi
"Hống ~!" Hai con 'Tấn Mãnh Long' đồng thời gầm lên.
''Hống ~'' ''Hống ~'' ''Hống ~'' ...
Trên bầu trời, hơn trăm con Hoả long, Lục long cũng kêu rống lên, ngay sau đó hai 'Tấn Mãnh Long' lập tức triển khai các bước chân khổng lồ mà truy đuổi theo Lâm Lôi. Mỗi bước giậm đều khiến mặt đất rung chuyển. Đồng thời hơn trăm con Hoả long, Lục long trên bầu trời cũng bay xuống, trong nháy mắt Lâm Lôi cảm thấy bầu trời dường như tối sầm lại.
Một con cự long đã là là quá lớn rồi, hơn trăm con, hoàn toàn muốn che phủ cả bầu trời. Hơn mười con rồng lửa không hẹn mà cùng há to cái miệng có thể nuốt chửng cả một người, phun ra một loạt đại hoả cầu, hướng Lâm Lôi phía dưới mà bắn đi.
''Oanh!'' ''Oanh!'' ''Oanh!'' ''Oanh!''
Mỗi viên hoả cầu to cũng gần bằng Lâm Lôi, các hoả cầu to lớn cứ thế mà từ trên trời bắn xuống. Hoả cầu của bát cấp ma thú cũng không phải là loại hoả cầu bình thường, không chỉ là ma pháp mà còn ẩn chứa long viêm (lửa rồng) của chính bản thân Long tộc, nhiệt độ cực cao, e rằng khải giáp của thất cấp ma thú 'Tấn Mãnh Long' cũng sẽ bị thiêu rụi.
"Bang!"
Một viên đại hoả cầu nện ở gần sát bên cạnh của Lâm Lôi. Lâm Lôi đang chạy trối chết nhất thời ngửi thấy mùi khét lẹt của lông tóc bị đốt trụi.
"Lão đại, tóc huynh bị đốt trụi rồi." Tiếng của Bối Bối vang lên trong lòng Lâm Lôi.
Chính bản thân Lâm Lôi cũng biết, tóc căn bản không phải là bị đốt trụi, mà chỉ vì nhiệt độ của hoả cầu quá cao mà thôi.
Bị đánh vào gần sát nên làm tóc bị tiêu biến mất. Cả người Lâm Lôi phảng phất giống như một con khỉ con không ngừng thay đổi phương hướng, không ngừng né tránh đám hoả cầu. Bạn đang đọc truyện được địa, tên nhân loại chắc chắn phải chết không cần nghi ngờ." Con Hoả long có thể tích lớn nhất thầm nghĩ rồi sau đó cũng phóng lên cao, bay khỏi nơi này.
Đây là cấm địa của Mê vụ sơn cốc, đừng nói là nhân loại, cho dù là Hoả long nhất tộc, Lục long nhất tộc cũng không dám tiến vào.
Một khi đã đi vào, sẽ không còn một con đường sống mà trở ra. Đây là thiết luật trong Mê vụ sơn cốc.
💬 Bình luận chương