Lan Nguyễn Hạ dịch
Kentu biên tập
Buổi sáng tỉnh dậy, Tây Trúc ngẩn ngơ mất một lúc. Độ êm của chiếc giường và gối đầu rất quen thuộc, cô quay đầu lại, con gấu Teddy với nụ cười đáng ghét bên cạnh cũng quen nốt.
Trong đầu Tây Trúc vang vọng âm thanh lạnh lẽo: Tôi muốn giết Tần Phóng!
Cô nổi cơn thịnh nộ, chỉ muốn khoét mấy cái lỗ trên chăn, ra sức vùi đầu vào gối cho đến khi có tiếng mở cửa phòng. Giọng nói dịu dàng của Khổng Thanh Hoa truyền đến: “Tây Tây, dậy thôi con!"
Trong ánh mắt ngạc nhiên của Khổng Thanh Hoa, Tây Trúc thản nhiên rời giường với mái tóc rối bù như tổ chim.
Kể từ buổi sáng ấy, Khổng Thanh Hòa thường chú ý tới phản ứng của Tây Trúc. Quả nhiên trẻ nhỏ thù dai, có vẻ cô không dễ bỏ qua đến vậy. Khổng Thanh Hoa vờ như không biết gì, vẫn đưa cô bé đến trường như hằng ngày. Lúc Tây Trúc bước vào cổng trường, Khổng Thanh Hoa khẽ vẫy tay với cô bé: “Tây Tây, tạm biệt mẹ nào!"
Tây Trúc chẳng buồn quay đầu lại, ngang bướng đi thẳng về phía trước. Khổng Thanh Hoa hơi thất vọng, nghĩ lại cũng cảm thấy đúng thôi. Bà cười gượng, đang chuẩn bị đi về thì di động đổ chuông.
Bên kia là giọng phụ nữ đã cố ý hạ thấp: “Tối qua Tây Trúc bỏ nhà đi, được chúng tôi đưa về! Bà nhớ để ý!"
Lời cảnh báo không đầu không đuôi khiến lòng Khổng Thanh Hoa run lên, bà định nói gì đó thì đối phương đã gác máy, gọi lại nhưng không sao kết nối được.
Tây Tây bỏ nhà ra đi ư? Con bé còn quá nhỏ, thậm chí nó còn chưa hiểu ý nghĩa của hành động này cơ mà! Nhưng chẳng ai rảnh hơi mà dọa nạt bà việc này, người gọi tới là ai vậy nhỉ?
Khổng Thanh Hoa hoang mang, nắm chặt di động đứng im rất lâu. Con phố vẫn bình thường như trước, lác đác vài người qua lại, một chiếc SUV có thể thấy được ở bất cứ đâu trong thành phố đang chầm chầm chạy nơi cuối phố.
***
Cuộc gọi đột ngột này khiến lòng Khổng Thanh Hoa nặng trĩu. Bà không đến chỗ làm nữa mà vội vàng về nhà. Tiểu khu khá cũ nên không thể trông cậy vào camera giám sát. Bà xem xét tỉ mỉ căn phòng của Tây Trúc một hồi, cuối cùng phát hiện điểm bất thường là chiếc balo mặt chuột Minnie căng phồng đặt đầu giường.
Tây Trúc có rất nhiều balo, đeo thay phiên mỗi ngày, nhưng con bé ít khi đeo chiếc balo này. So với độ tuổi của cô bé, chiếc balo này có vẻ hơi lớn.
Khổng Thanh Hoa tò mò mở khóa balo ra. Mấy giây sau, bà kinh hoàng ngã ngồi trên giường. Có lẽ ngần này chứng cứ vẫn chưa đủ chứng minh con bé thật sự bỏ nhà đi, tuy nhiên khi nghĩ tới từng lời nói và hành động của Tây Trúc, Khổng Thanh Hoa bỗng hơi hoảng hốt: Tại sao càng ngày con bé Tây Tây càng hành xử không đúng với lứa tuổi của mình vậy?
Bà giở xấp tư liệu mà viện phúc lợi giao cho mình lúc nhận nuôi Tây Trúc, tìm được cách liên lạc với cặp đôi trẻ đã đưa cô bé vào viện phúc lợi. Do dự rất lâu, cuối cùng bà vẫn bấm số.
Đối phương ngạc nhiên lắm: “Con bé vẫn khỏe chứ? Tôi và bạn gái đều rất nhớ nó! Mấy hôm trước còn bảo phải bớt chút thời gian đi thăm con bé đấy! Lạ thật, hôm nay nhận được những hai cuộc điện thoại liền hỏi về Tây Trúc!"
Hai cuộc gọi? Tim Khổng Thanh Hoa giật thót, ngoài mình ra còn ai nữa?
"Là một người đàn ông, không nói tên gì, hình như hỏi thăm từ viện phúc lợi tới chỗ chúng tôi. Anh ta hỏi là gặp Tây Trúc lần đầu tiên ở đâu? Tôi cho biết ở núi Thanh Thành."
Khổng Thanh Hoa định hỏi họ thời điểm nhặt được Tây Trúc là bao giờ, có phát hiện ra điều gì khác thường hay manh mối nào để tìm được lai lịch của Tây Trúc không? Nhưng giờ đây, bà chẳng còn hứng thú bận tâm tới những điều ấy.
Có người khác đang tìm Tây Tây ư? Lẽ nào Tây Tây không phải trẻ mồ côi. Con bé còn có người thân, và họ... đã tìm tới tận nơi?
Vừa về tới nhà, Tây Trúc lập tức nhận ra khóa cửa đã được thay rồi. Không chỉ thế mà lúc đóng cửa, Khổng Thanh Hoa còn khóa trái từ bên trong, sau đó rút chìa khóa bỏ vào túi.
Tây Trúc không nói gì. Ban ngày ở trường mẫu giáo, cô sực nhớ ra chưa xử lý chiếc balo kia, chẳng lẽ sự phát hiện của Khổng Thanh Hoa lại tình cờ đến vậy sao?
Không ngờ cuộc đời chính là sự trùng hợp thế đấy, hơn nữa còn trùng hợp đến kỳ lạ, không khác gì đêm qua Khổng Thanh Hoa cô quay về nhận mẹ như lời khuyên của Tần Phóng, không biết mẹ sẽ vui mừng hay thất vọng đây? Mẹ sẽ tha thứ cho cô chứ?
***
Đỗ xe ven đường, Dịch Như bước vào tiểu khu với bộn bề tâm sự. Đứng dưới tòa nhà Khổng Thanh Hoa sống, hình ảnh trước mắt khiến cô kinh hoàng, vội vàng khom người núp sau bồn hoa. Tim cô đập như trống bỏi, qua một lúc lâu cô mới lén lút ló đầu ra xem.
Tần Phóng, tại sao anh lại ở đây?
Anh đứng dưới lầu, đang cúi đầu hút thuốc. Trong bóng đêm, khói thuốc màu trắng lượn lờ bay lên. Thi thoảng Tần Phóng bước loanh quanh tại chỗ, phần lớn thời gian anh đều đứng im, ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ hắt ra ánh đèn trên cao, để mặc điếu thuốc cháy đến tận đầu ngón tay.
Anh đang nhìn gì nhỉ? Dịch Như cũng ngẩng đầu trông theo. Đêm đã về khuya, chỉ còn vài khung cửa sổ vẫn sáng đèn, một trong số đó là căn hộ của Khổng Thanh Hoa.
***
Tây Trúc ngồi trên sô pha xem TV, nhưng đôi mắt thường liếc sang lại những dấu chân ươn ướt trên nền nhà.
💬 Bình luận chương