Hôm nay, đám người Khương Thành cuối cùng đi tới tế đàn gần đó.
Nhìn phía trước kéo dài miên man, bay lên không trung Hắc Ngọc Cao Đài
cũng không nhìn thấy bờ, đám người cảm nhận được từng hồi áp lực khủng
khiếp.
“Lão Mạc, các ngươi gọi cái này là tế đàn?”
Đài cao phía trước tầng tầng điệp điệp, giống như núi non trùng điệp.
Còn về kích thước lớn nhỏ, e là không dưới mấy vạn dặm.
Đừng nói là tế đàn, cho dù là thành trì, Hạ Giới cũng không lớn như vậy.
“Đúng là tế đàn, năm đó bọn ta chính từ nơi này giết sang đối diện.”
Nhìn đài cao quen thuộc đó, Mạc Trần không khỏi bùi ngùi mãi.
“Trải qua ngàn vạn năm, không ngờ tế đàn này không hề có chút hư hao nào,
vẫn giống như lúc trước.”
“Chỉ là năm đó hàng tỷ Tiên Ma chiến tử ở đây, không thể sống lại được nữa.”
Lúc này, phía sau đột nhiên truyền đến một tràn cười lạnh ảm đạm.
“Đa tạ các ngươi dẫn đường.”
“Theo các ngươi một năm, quả nhiên không uổng phí công sức.”
“Bảo địa này, là do chúng ta nhanh chân đến trước!”
Không đợi đám người kịp phản ứng, từ trong cát bụi phía sau vọt ra năm đạo
sương mù màu sắc khác nhau.
“Ngũ đại Quỷ Vương của U Hàn vực.”
Tam Nhãn Hổ và Mạc Trần cùng lúc giật mình, nằm mơ cũng không ngờ rằng
một năm qua, thế mà bên cạnh vẫn luôn có người dòm ngó.
Nhóm người này trốn cũng quá kĩ rồi nhỉ?
Ngay từ đầu ngũ đại Quỷ Vương là mình tìm kiếm cửa vào Tiên Giới, nhưng
tìm mấy ngày không có bất kỳ manh mối gì.
Về sau liền quay thay đổi, một lần nữa tìm tới đoàn người Khương Thành.
Luyện Cốt Phiên của Thành Ca là một trong những đạo cụ mở ra Hư Tiên Giới,
manh mối chẳng thể rõ ràng hơn.
So với việc chẳng có mục tiêu tìm lung tung, chi bằng đi theo hắn.
Chuyện này, Thánh Cảnh khác làm không được, suy cho cùng dù là thánh vực
hay là pháp bảo thần hồn, cũng rất dễ dàng bị cảm nhận được.
Chỉ có năm người bọn hắn, sống sót ở đây không cần pháp bảo, cũng không có
phóng ra bất kỳ hơi thở gây chấn động gì.
Thật đúng là không bị phát hiện.
Bọn hắn không thấy được cảnh tượng đám để tử Phi Tiên Môn đạt được Ma
Thể, nhưng lại nhìn thấy Tam Nhãn Hổ đại chiến đám Yêu Vương.
Sức chiến đấu kinh khủng này, khiến bọn hắn không thể không dật tắt ý định
giành lại Luyện Cốt Phiên.
Tiếp tục ẩn nấp ở phía sau cho hai
nha hoàn này ra ngoài dò đường.”
“Bọn họ chết rồi, đối với chúng ta cũng không tính là cái gì.”
“Bọn họ chết thêm mấy trăm lần, không chừng có thể tìm được đường sống có
thể đi.”
Vừa mới nói xong, Tẫn Kê Vương và Sương Thố Vương đồng thời chửi ầm lên.
“Tam Nhãn Hổ, cái đồ hẹn hạ nhà ngươi!”
“Bọn ta và ngươi không đội trời chung!”
“Lão nương nếu có thể còn sống trở về, nhất định phải diệt sạch bộ tộc kia của
ngươi, để tránh lại xuất hiện mối họa như ngươi!”
“Khương chưởng môn, tuyệt đối không được nghe nó nha…”
Hai nàng vẫn không biết Thành Ca có thể hồi sinh, cũng không muốn chết uổng
phí.
Khương Thành nhìn sâu xa con hổ vô sĩ này một cái, mẹ nó thì ra hai nữ yêu
vương này trong mắt ngươi chỉ là hòn đá dò đường sao?
Hai yêu vương tuy rằng không phải người của mình, nhưng cũng ở chung nửa
năm.
Mỗi ngày hầu hạ cũng khá chu toàn, dù biết rõ là bị ép buộc, tốt xấu cũng quen
mặt.
Ngay cả bản thân cũng không nhẫn tâm được, ngươi còn là đồng hương cùng
vực của các nàng.
Có thể có chút giới hạn hay không.
“Được rồi, thật sự gặp phải nguy hiểm, ta làm sao có thể để người khác lên
trước.”
Thành Ca đứng một mình trên đầu Huyền Quy Vương, ngạo nghễ nhìn tế đàn
cao ngất phía trước.
Cơ ngực đập thình thịch vang dội: “Là chưởng môn, thời điểm nguy cấp, ta nhất
định phải xông lên tuyến đầu tiên!”
Phía trước đối với người khác mà nói là tử địa, với hắn mà nói, cái này tính là
cái gì.
Có hệ thống hack Hồi Sinh thì sợ quái gì.
Tam Nhãn Hổ đầy sự nghi ngờ, nó không tin Khương Thành cao thượng như
vậy.
“Ca, ngươi nghiêm túc.”
Lần đầu tiên Mạc Trần cũng khuyên bảo: “Chưởng môn nghĩ lại, tế đàn là thủ
đoạn của Tiên Đế, Quy Tắc Loạn Lưu xung quanh so với nơi khác càng nguy
hiểm không chỉ gấp mười lần!”
“Cái này thực sự quá nguy hiểm.”
Hắn vẫn luôn tin tưởng vận khí Vị Diện Chi Tử, dù là chuyện không thể nào
cũng có thể thành công.
Nhưng cái vận khí này có thể địch nổi thủ đoạn của Tiên Đế, cộng thêm Quy
Tắc Loạn Lưu sao.
Hắn không dám đảm bảo.
Nhưng mà tâm ý Khương Thành đã quyết.
Sau khi cố ý quay đầu lộ ra một nụ cười tràn ngập sắc thái bi thương, hắn bay ra
phía trước, thoát khỏi phạm vi Luyện Cốt Phiên.
Nháy mắt sau đó, hắn đã bị Quy Tắc Loạn Lưu và tế đàn kia tấn công khóa lại.
Căn bản không kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào.
Cũng không kịp ngăn cản.
Thủ đoạn của Ma Đế cách cảnh giới bây giờ của hắn quá xa rồi, huống hồ là thủ
đoạn của rất nhiều Ma Đế hợp lực lưu lại.
Vẻn vẹn không đến một giây đồng hồ, hắn đã chết không còn một mảnh.
Mọi người phía sau còn chưa kịp nhìn kỹ, phát hiện đã không còn thấy Khương
chưởng môn.
💬 Bình luận chương