Thành ca đúng là đang cố ý đó.
Nhưng mà vậy thì có làm sao chứ?
Thành ca này có hệ thống hack, không sợ gì cả.
“Không ổn?”
Hắn quay đầu lại nhìn ba vị trưởng lão và Lãnh Hóa Hàn đang vừa lo lắng vừa
không hài lòng, không hề đưa ra bất cứ câu trả lời nào.
Ánh mắt cuối cùng dừng ở trên người hai nữ đệ tử ngoại môn kia.
“Các ngươi có sợ không?”
Hai nữ đệ tử này thực ra cũng bị kinh hãi sắp không xong rồi.
Nhưng mà, những chuyện lớn như vậy cũng không cần đến bọn họ suy nghĩ hậu
quả.
Nghe thấy tổ sư hỏi như vậy, đương nhiên là…
“Không sợ!”
Hai người đồng thanh lớn tiếng trả lời.
“Tại sao lại không sợ?”
“Lão tổ lợi hại như vậy, chắc chắn có thể bảo vệ được bọn ta!”
Hai người miệng lưỡi ngọt sớt, Thành ca rất vui mừng.
“Tốt!”
Hắn cười híp mắt rồi sống.”
“Tự sinh tự diệt đi.”
Đinh Thụy cũng nghĩ vậy, Tiên Vương nói không sai.
Nếu như vừa nãy Khương Thành nhận thua, đáp ứng điều kiện của Mâu Vũ,
vậy thì còn có thể thần không biết quỷ không hay mà trốn đi.
Bây giờ kẻ địch đã đến trước cửa, mọi thứ đều muộn rồi.
Thiên Khu các không thể vì hắn, mà thay đổi truyền thống trung lập.
“Tổ sư, bây giờ phải làm sao đây?”
Tố Diệp và Tố Mộng trông thấy chiến trận này, nếu như nói không sợ chút nào,
vậy thì đó là dối mình dối người.
Mà Nguyên Triết, Nguyên Ngộ, Nguyên Hạc, ba vị Tiên Tôn này đều ngậm
miệng không nói lời nào, cứ vậy mà nhìn Khương Thành.
Gây ra chuyện rồi, bây giờ để xem ngươi thu dọn kiểu gì.
Thành ca rất thất vọng.
Nghe người bên trong nói như vậy, đối phương đây chỉ dùng một phần ba sức
lực.
Vậy cũng quá coi thường hắn rồi thì phải?
“Tìm một vị trí nào đó có góc nhìn tốt một chút xem kịch là được rồi.”
Nói xong, hắn cứ như vậy một mình đi khỏi thương hội, đối mặt một nghìn
người kia.
Lãnh Hóa Hàn nôn nóng, cũng vội vàng đi theo ra ngoài.
“Tổ sư, nhất định không được kích động, tốt nhất là chuyện lớn hóa chuyện
nhỏ…”
Bây giờ hắn không yên tâm đối với tổ sư này một chút nào, tùy tiện nói một câu
cũng có thể xảy ra chuyện, thật là làm cho hắn tan nát con tim.
“Lo làm tốt vai trò khán giả của ngươi đi.”
Thành ca căn bản không chửi gì hắn cả, hắn vẫn còn đang bận hướng về đối
phương biểu hiện sự không hài lòng ấy.
“Các ngươi chỉ có chút thực lực này thôi sao?”
“Bây giờ không còn Phi Thăng Chiến, những Tiên thành này thật là sa sút,
Huyền Tiên cũng có thể trở thành quân Tiên Vệ rồi.”
Nghĩ lại Phi Thăng Chiến năm đó, những Tiên thành xếp trong top 10 ở Hạ Tiên
Giới đó, bình thường đã có đến bảy tám trăm Huyền Tiên rồi.
Các ngươi là Trung Tiên giới đó, và Đan Hoa thành lại còn là trung tâm Tiên
thành của một Thiên vực, chỉ có như vậy thôi ư?
Với tư cách là gương mặt đại diện của Kiền Lan Thiên vực, cũng quá tệ rồi nhỉ?
Lời này vừa nói ra, quả thực đúng là thêm dầu vào lửa.
Cả hiện trường đều xôn xao, Lãnh Hóa Hàn xuýt chút nữa thì ngất xỉu.
Người đây là đang chê đối phương vẫn chưa đủ hận bản thân sao?
Chử Nhạc tức đến phải hít thở sâu hai cái, mới miễn cưỡng điều hòa được hơi
thở.
“Chính là ngươi đã g**t ch*t con trai ta?”
Đón lấy ngọn thương dài ở xa đó của hắn đang hướng về, Thành ca rất thành
thật mà gật đầu.
“Không sai, chính là ta.”
Cho dù là Nguyên Triết Nguyên Ngộ phía sau, hay là Mâu Vũ Diệp Dương Tiên
Vương ở phía trước, đều đang thầm lắc đầu.
Thừa nhận thẳng thắn như vậy, một chút lý do cũng không có, đúng là không
biết mềm dẻo chút nào.
Cho dù có phải đánh thật, cũng phải tìm một cái lí do đạo đức điểm cao một
chút trước đã chứ.
Chử Nhạc đối diện mắt đỏ cả rồi, hắn giận đến mức bật cười: “Đúng là người đã
làm nên chuyện tốt mà!”
“Đừng khen rõ ràng như vậy chứ.”
Khương Thành vui vẻ nhận lấy lời “khen ngợi” của đối phương.
“Thực ra ta đây từ trước đến nay luôn thích giúp đỡ người khác, nếu như ngươi
đã không có thời gian để dạy con trai, vậy ta thay ngươi dạy dỗ lại một chút.”
“Ngươi cũng cũng không cần phải có lòng vội qua đây cảm ơn ta, dù gì bọn ta
làm việc tốt không cầu báo đáp.”
Miệng của mọi người đều không khép lại được nữa, đây là lời của con người
sao?
Mâu Vũ phía trên phương đột nhiên bình tĩnh lại rất nhiều.
Hoá ra người này nói chuyện với ai cũng đều là phong cách này, cũng không
phải chuyên nhằm vào bản thân mình.
Còn về Lãnh Hóa Hàn, hắn đã tuyệt vọng rồi.
Xong rồi.
Hoàn toàn xé rách mặt rồi.
Đừng nói Chử Nhạc vốn đã lửa giận ngút trời, do dù ban đầu hắn không có ý
định khai chiến, bây giờ cũng không thể không khai chiến rồi.
“Đi chết đi!”
Cây thương dài quẹt qua một vệt ánh sáng cầu vồng thật lớn, trong chốc lát đã
bao phủ bóng dáng của Khương Thành.
“Giết.”
“Tiêu diệt hắn!”
Trong nháy mắt, một nghìn quân Tiên Vệ ở đằng sau đồng thời giết đến.
“Không hay rồi!”
Lãnh Hóa Hàn biến sắc tột độ, một nghìn quân Tiên Vệ này mặc dù vẫn chỉ là
Huyền Tiên, nhưng nghìn người cùng tấn công, dưới sự giằng co của chiến trận,
căn bản không phải là Tiên Tôn bình thường có thể đối diện ngăn cản được.
Huống hồ hắn mới chỉ là Kim Tiên tam phẩm.
“Sư thúc!”
Hắn vội vàng hướng về phía sau cầu cứu.
Ba trưởng lão Nguyên Triết, Nguyên Ngộ, Nguyên Hạc ở phía sau ngược lại
cũng không có ý định gì cứ thờ ơ lạnh nhạt, biết rằng phải tự mình ra tay rồi.
Dù sao cũng là lão tổ mà Chưởng môn từng dặn dò, không thể để hắn chết ở
đây được.
Nhưng mà tam đại trưởng lão mới vừa tế ra Tiên khí pháp bảo, đã dừng lại.
Bởi vì bọn họ phát hiện, đã không cần dùng đến nữa rồi.
Chỉ nhìn thấy cây thương dài quẹt qua ngập trời ánh sáng cầu vồng đó đột nhiên
bị một đám mây màu đỏ đốt cháy, ngay sau đó thì hoàn toàn biến mất!
💬 Bình luận chương